Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2023
Hoa rơi từ bờ ngực trái
Lê Vũ Trường Giang đã khéo quán sát để nhận biết mình qua
truyện ngắn “Hoa rơi từ bờ ngực trái” Những chiêm nghiệm đầy triết lý được anh ngân lên từ vết thương nội tâm: “Chỉ có núi non mới đầy bao dung, núi
non mới khởi phát được chân lý vô thượng. Có bao giờ ta đánh đổi đời mình đi
tìm chóp núi cuối cùng để đối mặt, chóp núi cô đơn, chóp núi của riêng ta, chóp
núi giải thoát. Núi cao thử thách lòng ta để khi đối diện với chóp núi cô đơn
cuối cùng của cuộc đời. Trên núi cao, ta mới quán sát được thế giới bao la
này”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. T...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét