Thứ Ba, 31 tháng 1, 2023
Mong manh ký ức
Bóng quân phục màu xanh xoẹt qua vùng ký ức thương nhớ mong
manh, tôi giật mình bàng hoàng bật ra một cái tên: Thọ. Tôi tăng ga đuổi theo.
Người bỗng run lên vì mừng rỡ. Xoạch! Tôi và xe lăn đùng ra giữa đường, chiếc
xe đi trước đột nhiên rẽ ngang cũng đổ nghiêng, bánh sau quay tít. Thôi! Không
ai bị sao cả là may rồi. Cái chị này đi chẳng quan sát gì cả, suýt chút nữa…
Tôi chưa hết bàng hoàng giữa những xì xào xung quanh. Bóng quân phục màu xanh dắt
xe tôi vào lề đường, ân cần đến độ tôi quên mất đầu gối đang đau nhói. Không phải
Thọ. Người này trẻ hơn, chỉ có dáng người cao cao là giống. Đứng một lúc lâu
tôi mới tĩnh trí trở lại sau cú va chạm kinh hoàng. Thật ngớ ngẩn. Dẫu đó có phải
là Thọ chăng nữa mình đuổi theo cũng để làm gì?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét