Thứ Hai, 23 tháng 1, 2023
Mưa rơi ngoài hiên
Nửa đêm về sáng, tôi chợt thức giấc. Hình như mưa đang
rơi ngoài hiên nhà. Tôi hình dung có một chiếc lá ướt lạnh và đang
rơi xuống thềm, hình dung những giọt nước li ti bám vào cửa kính và
trượt ngã âm thầm. Bỗng dưng tôi nhớ câu chuyện cổ tích của Andersen về
tấm gương quỷ khi mang lên trời cao bị rơi và từ trên không trung hàng
triệu mảnh vỡ rớt xuống. Ai bị mảnh vỡ của tấm gương quỷ trúng vào
mắt, người đó sẽ nhìn thấy mọi thứ méo mó, xấu xí; còn nếu bị
mảnh vỡ trúng vào tim, người đó sẽ thành vô cảm, quên hết ký ức.
Nằm nghe tiếng mưa trong đêm khuya, tôi tưởng như đang có một nỗi buồn
mênh mông đã bị mưa chia ra thành hàng vạn, hàng vạn sợi buồn nhỏ,
giăng mắc xung quanh hiên nhà.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Huy Tưởng, lục bát
Huy Tưởng, lục bát Thơ không có sự cay đắng, giận dữ, hoảng loạn, sự đau đớn cùng cực. Thơ anh đậm hương vị thiền, mặc dù anh không nói về...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét