Thứ Hai, 27 tháng 3, 2023
Gió từ đảo xa
Dường như chưa có năm nào thời tiết ở phố biển lại trở nên đỏng
đảnh và thất thường như năm nay. Vừa mới trải những ngày nắng nóng hầm hập như
đổ lửa, đã lại hứng trọn cơn mưa dai dẳng vì cơn áp thấp nhiệt đới tràn về. Chiều
cuối năm, mặt biển đương xanh rợn bỗng trở nên ngầu đục. Những con sóng giận dữ
xô bờ, dựng lên những cột nước như vòi rồng. Nhìn biển động, Hiền thấy lòng
mình se thắt lại. Phóng tầm mắt ra xa vời, trước mênh mông biển cả, đột nhiên một
nỗi lo lắng mơ hồ không rõ hình hài cứ len dần vào trong tâm khảm thiếu phụ. Suốt
một dải cát vàng uốn cong như cánh tay vươn dài ôm lấy thành phố giờ đây bỗng
trở nên hoang vắng lạ lùng. Lác đác từng tốp du khách xem chừng tiếc rẻ vì
không được vẫy vùng tắm táp, họ co ro đứng trên bờ cát, chốc chốc lại có người
la oai oái và nhẩy giật lùi để tránh những ngọn sóng biển đưa hơi nước mặn chát
hắt vào. Trên đường chạy xe máy xuống quân cảng, bắt gặp cảnh ấy, bất giác Hiền
mỉm cười. À, thì ra đám người này đang tiếc hùi hụi vì tốn tiền đến xứ thùy
dương cát trắng, gặp phải cảnh này, ai mà chả ngao ngán.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét