Thứ Ba, 28 tháng 3, 2023
Khi nhà vắng cha
Thằng anh lớn hơn em gái bảy tuổi, có dáng người cao to, dậy
thì trước tuổi, nên giọng nói và cả những hành động đều hơn những bạn cùng
trang lứa. Nó thường hỏi mẹ những câu rất cắc cớ, tại sao lại như vậy, tại sao lại
thế kia. Thằng anh có cái tên ngồ ngộ, mà mẹ nó đặt cho là “Gỗ”, hình như mẹ nó
muốn gửi niềm hy vọng vào đó, muốn tâm hồn nó trong veo như câu truyện cổ tích
“Người Gỗ-Pinocchio”, mẹ nó muốn nó hiền ngoan, thật thà, luôn yêu cuộc đời,
khao khát cuộc sống, chân chất, cho tới khi trưởng thành. Cái tên thường gọi
thân mật hàng ngày đi theo suốt những ngày thơ của nó, dù khi đi học nó có một
cái tên rất hay và dễ gọi: “Minh Quân”. Nhưng mẹ nó ít khi gọi tên khai sinh của
nó, mẹ chỉ gọi nó “Gỗ ơi, Gỗ à”. Có lúc nó cảm thấy quê quê, ngại ngại, nó giận
mẹ, liếc mắt nhìn mẹ như muốn bảo: “Mẹ đừng gọi con bằng cái tên ấy, mẹ có biết
tên Gỗ là mắc cười không, ai cũng chọc ghẹo con vì cái tên của mẹ ưu ái cho
đó”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét