Thứ Hai, 27 tháng 3, 2023
Mây tình Sa Pa
Trong toa ăn treo rèm nhung và ghế đệm đỏ của tàu Victoria
Express từ Hà Nội đi Lào Cai - Sa Pa, tôi thấy em như từ bức tranh xưa bước ra,
có gì đó đối nghịch với những đồ dùng sang trọng, bóng loáng, bày biện trên cái
bàn ăn trước mặt em và những người khách nước ngoài ngồi cùng bàn. Nhưng cũng
thật lạ, em thành thạo cầm cái này lên, đặt cái kia xuống, thỉnh thoảng nói vài
câu ngắn với mấy vị khách xung quanh phong thái vừa tự nhiên, vừa sang cả kiểu
cách. Gương mặt em là lạ, đôi mắt sẫm màu, hàng mi dài cong rợp mắt, nét nhìn
huyền bí, mênh mông sâu thẳm, sẵn sàng nhấn chìm bất kỳ ai. Và tôi muốn chìm
khi bắt gặp ánh nhìn của em lướt qua tôi. Đôi môi em hồng hồng, mỗi khi cười lộ
hàm răng đều tăm tắp và một vòng xoáy đồng tiền xinh xinh trên má trái. Ở em toát
ra vẻ đẹp hoang sơ mộc mạc của gái miền rừng, xen vào nét duyên dáng thanh lịch
của thiếu nữ con nhà quyền quý nơi phố thị. Tất cả những điều đó, ngay từ đầu
gây cho tôi sự chú ý, đôi lúc hơi quá mức, may là chưa mất lịch sự.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét