Thứ Hai, 27 tháng 3, 2023
Mẹ ngồi bậu cửa ngóng xuân
Không phải xuân về, tết đến mẹ mới ngồi bậu cửa ngóng
ra con đường trước mặt. Từ mấy chục năm nay, khi tuổi cao, sức yếu không có dịp
đi đây đi đó, hằng ngày mẹ đều ngồi ngóng như thế. Chiến tranh kết thúc đã mấy
chục năm nay. Trai tráng của ngôi làng dọc bờ sông này đi đánh giặc, người nào
còn sống sót đã về hết. Nhưng thằng Thiêm, con trai mẹ vẫn chưa về…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét