Thứ Hai, 27 tháng 3, 2023
Mồ côi - Truyện ngắn
Trong căn phòng trọ ọp ẹp, tầm mười hai mét vuông. Thằng Nhớ
và bạn nó thuê trong một con hẻm ở Sài thành. Đứa bạn cùng phòng mở cái máy cát
sét mang từ dưới quê lên, dò tới dò lui mới được đài phát cải lương để nghe. Nó
nằm ngửa để cái máy cát sét trên bụng, chân thì bắt chéo nhau. Miệng thì lẩm nhẩm
theo mấy câu vọng cổ, cái điệu bộ nó giống mấy ông già dưới quê. Bất chợt, nó
quay sang hỏi thằng Nhớ:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét