“Trời nhẹ dần lên cao, hồn tôi dường như bóng chim. Vươn đôi
cánh mềm lặng lẽ kiếm chốn nao bình yên. Và dòng sông xanh kia lặng yên như
không muốn trôi…”... Bất giác những giai điệu quen thuộc trong ca
khúc “Vào hạ” do Tam ca Áo trắng - nhóm nhạc nổi tiếng từ thập niên cuối của thế
kỷ XX dội về, rạo rực trong tôi. Vừa phóng xe đạp dọc theo triền đê, tôi vừa nhẩm
lại bài hát rất “hot” của những ai tuổi trẻ thế hệ 8X. Cứ như bị cảm xúc chi phối
hoàn toàn, tôi không thể dừng lại mà càng lúc càng hát to lên ai đó đang làm
phép thôi miên…Vòng quay của xe nhanh như nhanh thêm, nhanh thêm, hai chân tôi
cứ ríu rít cùng những ca từ tưởng như đã cũ theo tháng năm.
Ve cứ í ới rủ nhau kêu rả rích trên những tán lá xanh thẫm tạo
thành một dàn đồng ca rạo rực cứ thánh thót, ngân nga…Tháng Năm đến thật
rồi! Phượng đã bung lửa đỏ, bằng lăng lặng lẽ nhuộm tím cả khung trời hạ
nhớ!... Và cái nóng rát bỏng của miền Trung thì dường như không quên thể hiện sự
đỏng đảnh bằng những ngày nắng quay quắt đẫm mướt mồ hôi… Mùa gặt đã đến! Lúa chín rộn rã trên những cánh đồng vàng ngập đầy
niềm vui. Mùi rơm mới ngọt thơm phảng phất bay trong gió chiều. Hít hà thật sâu
để đón lấy cái tinh túy lịm mát từ những ruộng ngọc trời thẳng cánh cò bay. Tất
cả cho ta nhận rất rõ sự an yên của cuộc sống qua nụ cười tươi giòn giã nhấp
nhánh giọt mồ hôi của những người gieo hạt. Ở quê tôi, mùa lúa chín cũng là mùa sen rộ nở. Những người nông
dân thật khéo canh tác. Như những nghệ nhân giữa đất trời, họ thả sen vào những
ruộng thấp nằm xen giữa những cánh đồng lúa vàng óng. Dưới nắng hè óng ả, giữa
những thảm vàng chín mọng rực rỡ là màu xanh mềm mại của lá sen và màu hồng nhạt
của những đóa sen đang dịu dàng tỏa hương. Thầm nghĩ, bao nhiêu thứ hạnh phúc ta
đang rong ruổi kiếm tìm chắc gì đánh đổi được một phút bình yên giữa đời thường
như vậy…! Mùa nhớ (Tranh: Thanh Nhàn) Mùa hè năm nay thật sự rất đặc biệt! Đại dịch Covid đã đẩy
lùi thời gian ra xa hơn. Câu hỏi quen thuộc: “Bao giờ ta nghỉ hè ạ?”… vẫn
luôn được các cô cậu học trò xôn xao… Chẳng phải chúng ta đã nghỉ hè suốt cả mùa
xuân rồi ư? Bây giờ hết dịch, chúng ta trở lại với những dự định còn dang dở buổi
lập xuân… Cứ coi như giờ đang là mùa xuân! Coi như ta đã ứng trước mùa hè… Có ai
đó nghe nói như vậy sẽ thấy thật ngớ ngẩn, hè là hè, xuân là xuân chứ! Mặc
kệ! Mọi thứ đều do con người quy ước mà! Tôi vẫn cứ rong ruổi theo suy nghĩ của
mình, cho dù nó hơi kì quặc và khác người. Cùng chung nhịp đập rộn rã với tuổi trẻ, những người lái đò
vẫn mải miết trong chuyến hành trình đầy vinh dự của mình. Thấy gì trong những
đôi mắt của các em học trò? Thấy rất nhiều… Thấy lấp lánh ánh sáng ước mơ hướng
về bầu trời rực rỡ niềm vui. Thấy những vì tinh tú dịu hiền đang rọi sáng bước
đường các em đi. Thấy được nguồn năng lượng của tuổi trẻ đang nồng nàn cháy
trong những trái tim muốn chinh phục cuộc sống. Và cũng thấy rất nhiều những mảnh
đời éo le đang cố bứt phá để vượt lên chính mình… Chúng tôi thấy những nét bút cứ
thế đưa nhanh hơn. Các em trở về với ký ức thời gian qua những tháng năm lịch sử,
cùng nhau đi đến tương lai qua những vùng miền khác nhau. Hình vẽ và những công
thức khoa học chi chít sẽ không làm các em nản lòng… Niềm say mê sáng tạo khoa học
đã giúp các “nhà nghiên cứu” trẻ tuổi chiết xuất thành công nước rửa tay sát
khuẩn từ nguyên liệu thiên nhiên…Các du học sinh tương lai vẫn miệt mài theo đuổi
mục tiêu ngoại ngữ đã đề ra… Tất cả đang trở về với guồng quay hối hả của con đường
không chỉ có hoa hồng… Thương lắm các sĩ tử của tôi! Tôi biết các cậu đang rất lo âu và
mệt nhoài trên hành trình dệt ước mơ của cuộc đời! Nhưng nó chẳng là gì nếu
chúng ta say sưa với những trang sách mới. Khi một trang sách mở ra, cánh cửa
cuộc đời như rộng lớn hơn và bao nhiêu âu lo, muộn phiền sẽ khép lại, bỏ xa
chúng ta… Khi ta đang hướng trái tim mình về những Rực Rỡ, ở đó có sự hiện
hữu của loài hoa Trạng nguyên hay những vòng Nguyệt Quế vinh danh người chiến
thắng thì mọi thử thách hôm nay đâu có là gì! Hãy vững tin nắm tay nhau xuyên qua cái nắng của mùa hè, bước
cùng nhau ta sẽ mạnh mẽ hơn… Hãy hát lên khúc hát Niềm tin chiến thắng của tác
giả Lê Quang để xuyên qua mọi trở ngại nhé các cô cậu 2K2: “Tôi sẽ hát cho
những niềm tin hiện lên rạng ngời. Tôi sẽ hát cho ngọn lửa mãi vẫn cháy trong
tim. Hạnh phúc sẽ đến với tôi và sẽ đến cho mọi người. Hát về một ngày mai tươi
sáng rạng ngời… We are the chariot we make a better world. We are the chariot
we come to understand. We are the chariot we all in hand in hand. We are the
chariot keep on fighting to to the end”… 15/5/2020 Phan Thị Hồng Cẩm Theo http://vanhocnghethuathatinh.org.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét