Thứ Tư, 29 tháng 3, 2023
Nơi neo giữ tâm hồn
Trời tháng hai xanh ngằn ngặt. Một màu xanh nhức mắt người
nhìn, đến độ bức bối, ngột ngạt. Nhân chỉ muốn lao tới cắn một phát vào cái màu
xanh ấy cho nó tứa ra thứ nước đỏ, loang ra thành những đám mây tia tía, và ở
chỗ đằng xa kia sẽ tứa ra thứ nước vàng thành đám mây mỡ gà. Như thế trông sẽ bớt
nhạt nhẽo hơn. Thường cái gì hoàn mỹ quá hay khiến người ta hoài nghi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét