Thứ Tư, 29 tháng 3, 2023
Nơi neo giữ tâm hồn
Trời tháng hai xanh ngằn ngặt. Một màu xanh nhức mắt người
nhìn, đến độ bức bối, ngột ngạt. Nhân chỉ muốn lao tới cắn một phát vào cái màu
xanh ấy cho nó tứa ra thứ nước đỏ, loang ra thành những đám mây tia tía, và ở
chỗ đằng xa kia sẽ tứa ra thứ nước vàng thành đám mây mỡ gà. Như thế trông sẽ bớt
nhạt nhẽo hơn. Thường cái gì hoàn mỹ quá hay khiến người ta hoài nghi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét