Thứ Tư, 29 tháng 3, 2023
Nỗi nhớ không tên
Trong hành trình dằng dặc của chuyến xe cuộc đời, bất chợt có
những phút giây em giật mình ngoái nhìn lại phía sau. Ấy là khi em chạm phải một
màu hoa xưa cũ, là khi em chạm vào một vùng ký ức tưởng như ngủ yên. Có những nỗi
nhớ không tên gọi về. Nỗi nhớ về những ngày tháng trong trẻo, dịu nhẹ như lá me
bay, về mối tình đầu ngơ ngác tuổi học trò. Em nhớ!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét