Thứ Hai, 28 tháng 8, 2023
Huyền Trân Công Chúa 1
CHƯƠNG 1
- Vậy là nhà ngươi đã nắm được căn cốt của đạo pháp rồi đó.
Trong cõi u mê này, lòng tham cao như núi, mấy ai đã phân biệt được ác với thiện.
Thôi, để ta nói thẳng vào việc. Chắc lão còn nhớ những năm giặc Thát giầy xéo
non sông đất nước, dân ta trăm bề điêu háo như thế nào rồi chứ? Đấy, cho nên tất
cả các việc làm của ta, đều chỉ mong sao cho nước Đại Việt ta giàu mạnh. Con
dân trong nước từ nơi phường phố đô hội đông vui, đến các thôn cùng xóm vắng,
đâu đâu cũng được hưởng thái bình. Từ thôn ấp đến các trấn, các lộ, các quận,
các châu, con dân không bị bọn quan lại tham nhũng, cướp bóc, áp bức. Ta chỉ muốn
đi tới đâu cũng chỉ nghe tiếng trẻ ê a học bài, tiếng trai gái đùa bỡn, hát ca,
chứ không phải là tiếng rủa nguyền hờn oán. Muốn có cảnh ấy, thì ngay trong triều
đình, các hàng quan văn võ từ chánh nhất phẩm tới thất bát phẩm phải trong sạch,
tận tụy, liêm chính. Ta không muốn có một con sâu, con mọt nào lẩn chúi trong
hàng quan lại của ta. Rồi ta còn phải bưng tai, bịt mắt, chặt vây cánh của đám
sứ thần nhà Nguyên ở đất Thăng Long ngày nữa chứ. Ta trông cậy nơi nhà ngươi sẽ
nhận ra ngay các điều phải quấy hàng ngày ở trong cung cấm, trong triều nội,
trong phố phường của đất Thăng Long. Thu thập lại, rồi ngươi báo cho ta hoặc
cho quan gia được biết. Việc đó, ta tưởng chẳng khó khăn gì. Ngươi cũng chẳng cần
phải táy máy dò xét như một tên do thám. Chỉ cần ngươi qua lại nghe ngóng nơi
chợ búa, hàng quán, là ngươi có thể biết hết các công việc triều đình, và tư
cách quan lại. Là vì các việc làm của triều đình, và tư cách quan lại, có như
thế nào, dân chúng biết hết. Nhất là những việc quan hệ đến vận mệnh của họ, ắt
họ phải xôn xao bàn tán. Ta đã vi hành (Để nắm được thực chất tình hình trong
dân chúng, và trong đám quan lại, ngày xưa những bậc vua chúa trị nước giỏi thường
cải dạng làm người thường sống chung lẫn trong dân để nghe ngóng) nhiều bận,
nên ta biết. Ta quả quyết rằng, dân chúng là tấm gương phản chiếu các chính
sách cai trị của triều đình. Ra đường trông thấy sắc mặt người dân đói, phải
nghĩ ngay đến chính sách tô thuế của triều đình hà khắc. Hoặc là do bọn quan lại
địa phương bóc lột tàn nhẫn. Ra đường trông thấy người dân béo tốt, lành lặn,
nhưng sắc mặt lấm lét đề phòng, hỏi điều gì cũng không nói, không biết. Ấy là
trong vùng có chuyện quan lại chuyên quyền, tàn bạo. Ngươi thử ngẫm những điều
ta nói có đúng không?.
Đêm hạ tuần, không trăng, không sao. Gió đông bắc tuy không
gào thét như trong buổi trọng đông, nhưng cũng đủ lạnh tê tái cho những ai thiếu
áo, thiếu chăn. Ngược nước lại ngược gió. Hai chục tay chèo vẫn không đẩy được
con thuyền đi nhanh hơn. Người trưởng cơ hộ giá bèn phái bốn lực sĩ lên bờ kéo dây.
Thấy người chèo người kéo vất vả, nhà vua bèn bảo với trưởng cơ rằng:
- Tâu thượng hoàng, ta đã xử với Chiêm Thành như một nước có
nền văn hiến cao. Nhẽ ra, sau khi đã ba lần đánh bại quân Nguyên, ta chỉ cần cử
một đạo binh nhỏ tới thu hồi miền đất hai châu, mà quốc vương Chiêm là Chế Củ
đã dâng cho Đại Việt từ thời Lý Thánh tông. Nhưng chúng ta đã không làm thế.
Chúng ta cũng không có một thông điệp nào nhắc vua Chiêm về chuyện đất đai hai
bên tranh chấp. Quan điện súy còn tỏ lòng cao thượng lui hết quân triều đình về
tận Hoan, Ái. Thần cho rằng vua Chiêm vì cảm mến cái đức nhân nghĩa của thượng
hoàng và quan gia, nên thực tâm muốn hòa hiếu. Thượng hoàng đi chuyến này ắt
thành công. Ngừng một lát, như tỏ ra cân nhắc kỹ lưỡng lắm, quan thái sư lại
nói tiếp:
Thấy lão Dương nói có nốt ruồi son nơi gan bàn chân, Huyền
Trân vội rút chân khỏi hài, kín đáo nhìn, quả đúng như lời lão. Nàng vẫn thấy
người ta nói, nốt ruồi son ở chỗ kín, là biểu hiện của quí tướng, nên cảm thấy
vui vui.
- Kỳ lạ là cứ mỗi khi đám lính canh thắp đèn đuốc soi tìm thì
không thấy một dấu vết gì. Nhưng vừa tắt đèn vào nhà, tiếng đập cửa lại vang
lên. Cứ thế tới cả chục lần, sau đám lính sợ quá chạy dạt ra ngoài. Nghe đâu việc
ấy xảy ra ngay lúc chập tối. Đêm khuya thì ắng lắm, nhưng mọi người vẫn sợ.
- Muôn tâu thượng hoàng, theo thiển ý của thần thì dân chúng các châu Hoan, Ái trong hai cuộc kháng Nguyên vừa qua, đã tỏ ra xứng đáng là phên dậu của triều đình. Các nhà đã đóng góp tới suất đinh cuối cùng, đồng tiền bát gạo cuối cùng cho triều đình đánh giặc. Vì vậy sức dân hầu như đã kiệt. Sau chiến tranh, triều đình có tha tô, thuế một phần nhưng nhiều năm hạn hán, bão lụt, mất mùa, kinh tế xã hội chưa kịp hồi phục thì nạn tham nhũng đã mọc lên. Quan lại ở các nha, trấn, châu, quận đua nhau xây nhà, lập phủ, bòn rút của dân. Vì vậy tiếng oán vọng trong dân chúng không phải là không có.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Phê bình như là tự truyện
Phê bình như là tự truyện Tín niệm phê bình văn học cũng là một dạng tự truyện rất gần với tinh thần của các phương pháp phê bình hiện đại...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét