Nghe nhạc ở Đà Lạt
Một buổi sáng Đà Lạt, trời
se se lạnh, xuống phố Trần Hưng Đạo, chúng tôi lang thang tìm hoa Mimosa, một
loài hoa tôi yêu, hình dáng mỏng manh màu vàng rất dễ thương, hình như chỉ có
duy nhất ở Đà Lạt.
Bất chợt tôi nhìn thấy bên đường đi có nhiều đóa hoa Tú Cầu nở tròn to xinh đẹp làm tôi lại nhớ hình ảnh kỷ niệm năm xưa, đứa con gái út 4 tuổi chụp sát mặt với hoa Tú Cầu, mặt con gái và hoa đều dễ thương như nhau.
Thời ở Việt Nam, gần như hè năm nào gia đình tôi cũng đều lên đây chơi, nên Đà Lạt là thành phố thân thương nhất đối với tôi sau Sài Gòn. Nhờ lăng xăng chụp ảnh hoa Tú Cầu, tôi phát hiện có quán nhạc gần đó. Phía trên cửa vào quán nhạc có bảng gỗ viết chữ theo kiểu thư pháp: Nhạc Quán “Một Cõi Đi Về”. Thật là thú vị! Chỉ cần thấy tên quán cũng đủ hiểu chủ quán nhạc là người say mê nhạc Trịnh Công Sơn đến thế nào.
Buổi chiều, bạn tôi thân hành đến tận quán gặp anh Dũng, chủ quán, để xin đặt bàn trước cho tối nay, vì chúng tôi muốn có chỗ ngồi tốt và ấm cúng để thưởng thức một đêm nhạc thính phòng đẹp. Chúng tôi hẹn sẽ đến quán vào lúc 9 giờ tối, không thể đến sớm hơn vì còn phải đi xem diễn hành xe hoa (Festival Hoa Đà Lạt) cũng rất hấp dẫn.
Tối đó khi chương trình giới thiệu các xe hoa vừa xong, dù còn rất nhiều tiết mục hấp dẫn khác, chúng tôi cũng vội gọi taxi để đến nhạc quán trước 9 giờ tối! Bước vào quán, chúng tôi ngạc nhiên khi thấy chỗ mình đặt trước đã có người ngồi. Bạn tôi đi gặp chủ quán, và được nhân viên dẫn tới ngồi chỗ khác, dĩ nhiên không tốt và không thoải mái bằng, kèm với lời xin lỗi. Bạn tôi cho biết những người ngồi chỗ của chúng tôi là những 'ông lớn' từ Hà Nội, Thanh Hóa vào dự lễ Festival ĐL, nên phải nhường họ. Tôi không đồng ý và muốn gặp chủ quán. Anh Dũng ra gặp, tôi nói:
- Chúng tôi muốn có một đêm nghe nhạc thoải mái nên đã bỏ công đến tận quán đặt chỗ trước, anh đã nhận lời, xin anh vui lòng giữ chữ Tín.
Sau đó chúng tôi được thu xếp ngồi vào chỗ đã đặt trước. Thật may, vì nếu không thì cảm xúc đêm nghe nhạc này đã bị phá hủy ngay từ đầu.
Không gian nhạc quán này tuy nhỏ nhưng rất ấm cúng, một lò sưởi với những khúc củi lớn đang cháy bập bùng tỏa ánh sáng và sự ấm áp cho cả gian phòng. Ở góc phòng là một sân khấu nhỏ (đúng nghĩa của nó), chỉ đủ chỗ cho một nhạc công phía sau và một ca sĩ đứng hát, ca sĩ có thể bước xuống tới gần với khán giả ngồi chung quanh và nghe lời yêu cầu nhạc của họ.
Mỗi bàn kiếng trước khán giả đều có một ngọn nến và một bình hoa hồng tươi, khách có thể lấy hoa hồng từ đó tặng ca sĩ để bày tỏ lòng cám ơn, một cử chỉ “trân trọng nghệ sĩ”, rất tình người và rất dễ. Tôi nhớ Trịnh Công Sơn đã từng nói: “Tại sao không tặng hoa cho nghệ sĩ ngay khi họ vừa cống hiến. Điều đó sẽ giúp họ mỉm cười và rất vui vì họ có thể cảm nhận niềm hạnh phúc được yêu mến và trân trọng. Đừng đợi đến khi họ qua đời rồi mới đem bao nhiêu là hoa tươi chất quanh quan tài và mộ bia. Lúc đó họ không còn cảm xúc để tiếp nhận nữa.”
“Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười...”
(Ngô Tịnh Yên)
Phía trên góc chính của gian phòng, nơi có sân khấu nhỏ là bức ảnh chân dung lớn của Trịnh Công Sơn với điếu thuốc trên tay, bên trái là một mảnh gỗ nghệ thuật có khắc hình Trịnh Công Sơn với cây đàn guitar và những dòng chữ thư pháp lời TCS viết. Bên phải thấp dưới dàn âm thanh là bức vẽ nghệ thuật lồng trong khung kính, mang dáng dấp TCS với hàng chữ thư pháp “Một Cõi Đi Về”. Giữa phòng là lò sưởi với ánh lửa bập bùng, trên lò sưởi là một chân nến với 6 ngọn nến lung linh trong bóng tối, càng làm tăng tính chất lãng mạn của một đêm nhạc thính phòng mùa đông!
Sát với sân khấu là một giỏ hoa hồng tươi thắm. Đà Lạt đúng là xứ sở của hoa, nên hoa hồng hiện diện khắp nơi trong phòng. Có bàn trước mặt khách, ngọn nến được thắp trồi lên ở giữa một đĩa hoa hồng tươi thắm, bên cạnh lại thêm một bình hoa nhỏ.
Hai ca sĩ chính là Mỹ Hạnh và Ngọc Dung, hát rất tới, họ thay phiên nhau hát những bản nhạc trữ tình của TCS, VTA... theo yêu cầu của khách. Anh Dũng chủ quán, có vẻ nghệ sĩ, là người chơi guitar cho quán, thỉnh thoảng anh lên sân khấu hát theo cảm hứng hoặc theo yêu cầu của khán giả. Khi giới thiệu về nhạc TCS, anh thuộc từng lời văn, câu nói của TCS. Tối nay anh hát bài “Kinh Khổ” của Trầm Tử Thiêng theo yêu cầu của khán giả, giọng anh tha thiết:
“Lạnh lùng một ngày một qua mau
Lời kinh mù sương mờ trên đầu,
Mộng chờ sau đêm. Ngày mai thật lạ!
Thù hằn anh em, bỗng nhìn nhau gọi nhau thật đậm đà...”
Anh Dũng và hai ca sĩ tỏ ra rất trân trọng khán giả. Lúc đầu có một chút trục trặc về chỗ ngồi, nhưng anh Dũng đã tỏ ra có thiện chí và giải quyết khá tốt. Vậy mà sau đó anh còn lên sân khấu, nói lời xin lỗi, hai ca sĩ thì luôn đáp ứng nhanh chóng những lời yêu cầu nhạc của khán giả. Khán giả gồm một số khách địa phương và du khách. Tôi thấy dân chúng vẫn thích nghe nhạc xưa, nhạc TCS, VTAn, NTMiên...
Thấy ca sĩ hát theo yêu cầu của khách khá nhiều, nên tôi lấy giấy viết ra để yêu cầu một số bài hát của TCS. Mỹ Hạnh mở đầu với “Hạ Trắng” và câu kết của bài hát là câu tôi thấy ý nghĩa nhất, nó nói lên sự ân tình và chung thủy đáng quý mà ngày nay, gần như người ta đã đánh mất hết:
“Đời xin có nhau, dài cho mãi sau, nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhầu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau”
Đến khi bài “Diễm Xưa” được cất lên một lát, thì phía sau có giọng hát diễu cợt cất lên: “Em vẫn lăn tăn trên từng phố nhỏ...” Tôi thấy khó chịu, nhưng cố nhịn. Rồi họ lại tiếp tục lớn hơn: “Xưa rồi Diễm”, tôi bèn quay đầu lại nhìn họ:
- Đến đây là để nghe nhạc, xin vui lòng biết tôn trọng ca sĩ và những người chung quanh.
Có lẽ họ bị “quê”, nhưng tôi biết làm sao hơn? Chẳng lẽ cứ im lặng làm lơ trước cái sai, để họ tiếp tục hát linh tinh, rồi phá hủy cảm xúc một đêm nhạc thính phòng mà lâu lắm tôi mới có được sao? Nhưng may quá, họ giảm dần cường độ âm thanh, rồi tắt hẳn, tôi thầm nghĩ ít ra họ biết họ sai và sửa đổi. Vậy là một thái độ tốt! Nhờ đó tôi có thể tiếp tục thưởng thức phần nhạc yêu cầu thoải mái hơn.
Một lát sau, tới phần nhạc yêu cầu của người khác, tôi và cô bạn đứng dậy ra phía sau một lát. Lúc trở lại, vừa ngồi vào ghế, tôi ngạc nhiên khi một người ngồi phía sau chồm lên nói nhỏ:
- Em xin lỗi cô, vì lúc nãy đã có thái độ không đúng khi nghe nhạc, làm phiền cô!
- Không sao! Anh đã biết tôn trọng và giữ yên lặng lại là tốt rồi! Cám ơn anh!
- Không! Cô nói rất đúng “đến đây là để nghe nhạc”, không phải chỗ hát linh tinh.
Rồi anh đưa tay ra để bắt tay tôi, tôi hiểu đó là cử chỉ xin lỗi và hòa giải, nên đáp ứng. Một lời hát bỗng trở về: “Tôi chợt nhìn ra tôi”; nếu trong đời sống này, ai cũng biết có lúc dừng lại để “nhìn ra tôi” rồi sửa sai thì cuộc sống này sẽ đẹp hơn biết bao! Vì: “Ngày sau sỏi đá vẫn cần có nhau”
Cô bạn quay sang hỏi nhỏ tôi:
- Cái gì mà cứ thấy nói qua, nói lại hoài vậy?
Tôi cười tóm tắt sự việc xảy ra, bạn tôi tròn mắt nhìn tôi thán phục:
- Thiệt tình, phục bạn quá! Từ vụ chỗ ngồi tới vụ này, sao cái gì cũng dám nói mà không sợ gì hết vậy?
- Ủa, tại sao lại sợ? Mình nói đúng mà! Ai cũng im lặng làm lơ không dám nói trước cái sai, nên cái sai mới có dịp tồn tại và phát triển trong xã hội!
- Nhưng nói ra không sợ bị phản ứng ngược sao?
- Tại sao chưa nói đã sợ? Như hai vụ tối nay, sau khi nói ra đều có kết quả tốt!
Điều này chứng tỏ trong tâm mỗi người đều có mầm Thiện, mình phải biết khơi gợi và giúp nó phát triển tốt. Hơn nữa tôi vẫn tin rằng những người đến nhạc quán này đêm nay vì yêu thích nhạc thì ít ra tâm hồn họ cũng còn cái mầm Thiện. Và quả là như vậy!
Trên sân khấu, anh Dũng đang giới thiệu một bài hát mà tôi yêu cầu, “Để gió cuốn đi”, trong lời tâm tình khi giới thiệu bài hát, có một câu mà tôi rất thích và thấy rất ý nghĩa: “Người ta có thể đem con người ra khỏi quê hương, nhưng người ta không thể đem quê hương ra khỏi con người!” Đúng vậy, nếu ta có tấm lòng với quê hương thì không ai có thể lấy nó ra khỏi trái tim ta:
“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”
Bài hát được trình này song ca Nam Nữ, thật hay và nhịp nhàng nên lôi cuốn khán giả vỗ tay hát theo.
“Hãy yêu ngày tới, dù quá mệt kiếp người,
Còn cuộc đời ta cứ vui..”
Thật là một đêm nhạc tràn đầy tình tự dân tộc và tình người! Trong không khí giá lạnh của Đà Lạt đêm đông, bên cạnh ánh lửa bập bùng của lò sưởi, đây là một đêm nhạc thính phòng tuyệt vời trong cuộc đời mà tôi được hưởng.
Rồi một tình khúc của Lê Uyên Phương đước cất lên, đôi uyên ương này cũng xuất thân từ Đà Lạt, gợi nhớ những kỷ niệm thân thương năm xưa. Lòng tôi chợt chùng xuống khi nghe:
“Xin cho yêu em nồng nàn, xin cho yêu em nồng nàn
Dù biết yêu tình yêu muộn màng” Lời hát nghe sao da diết quá! Rồi những bài hát nói về Đà Lạt, thành phố mù sương, nơi khởi đầu của bao nhiêu mối tình thơ mộng! Kỷ niệm tình yêu đầu đời thời sinh viên nhẹ nhàng trở về trong tôi, dù nay “tình đã chắp cánh bay xa” bởi đời vốn là “vô thường” như lời một câu hát của Lê Tín Hương, nghe sao mà thấm thía:
“Đừng bao giờ hứa mai sau ta luôn bên nhau
Thời gian tựa cánh chim bay
Bay nhanh xa xăm như cơn mộng thắm.”
Tình yêu dù say mê, dù muộn màng, dù thành đôi hay chia lìa, rồi cũng sẽ trở thành quá khứ: “Dù tình vu vơ hay yêu thiên thu cũng chìm trôi”, nhưng lòng tôi vẫn tha thiết:
“Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi..”
Một số bài hát về Đà Lạt, thành phố khói sương, thành phố của thiên nhiên, đồi núi và nhất là hoa tươi... được cất lên:
“Ai lên xứ hoa Đào, đừng quên bước lần theo đường hoa
Hoa theo đến bên người, ngại ngần rồi hoa theo chân ai...”
Ngày nay Đà Lạt đã đổi thay nhiều, quán Thanh Thủy bên bờ Hồ Xuân Hương, một địa chỉ quen thuộc của du khách Đà Lạt năm xưa, nay đã được tân trang lại và sơn toàn màu tím, càng tăng thêm tính lãng mạn vốn sẵn có của nơi này
“Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ...”
Ngày xưa Trịnh Công Sơn cũng đã gặp Khánh Ly ở thành phố lãng mạn và trữ tình này, nên từ đó mới tạo ra hiện tượng “TCS - KL” đã để lại cho đời sống biết bao nhiêu cảm xúc tuyệt vời về âm nhạc của một thời đã qua và có lẽ sẽ còn lưu lại trong lòng mọi người ngay cả nhiều thế hệ mai sau nữa. Xin cám ơn thành phố khói sương đã tạo nguồn cảm hứng và những gắp gỡ âm nhạc diệu kỳ của đời sống! Nhớ lại thời sinh viên, tôi đã từng say mê nghe tiếng hát nồng nàn da diết của Khánh Ly như một lời tự sự hòa với tiếng đệm đàn guitar trầm ấm của TCS để càng cảm thấy “ơn đời” nhiều hơn bởi đã được học hỏi và chiêm nghiệm nhiều điều hơn về cuộc sống này:
“Đời cho ta thế cứ hãy cất bước đi mọi nơi
Đời cho ta thế, cứ hãy sống tới như mọi ai
Bây giờ càng trải nghiệm cuộc sống, tôi càng thấy ý nghĩa của những lời nhạc TCS thêm phần thấm thía hơn. Tôi tin rằng không chỉ riêng tôi mà còn nhiều người khác nữa, có một lúc nào đó, bạn sẽ bắt gặp mình trong những ca từ, ý thơ của nhạc TCS.
Khi đêm nhạc gần hết, anh Dũng đến bỏ nhỏ:
- Một lát mời các cô nán lại, em sẽ đàn guitar và hát nhạc TCS để riêng tặng mấy cô.
Tôi cười cám ơn, nhưng lòng thầm nghĩ chắc là một lối nói “business” để đẹp lòng khách mà thôi!
Khi đêm nhạc chấm dứt, mọi người ra về, chúng tôi cũng đứng lên ra về. Nhưng khi ra tới sân, gặp anh Dũng:
- Ô, sao các cô lại về? Xin phép cho em tiễn khách xong, em sẽ trở lại ngay để tự đệm đàn và hát nhạc TCS tặng các cô
Trước ý tốt và sự ân cần của anh Dũng, chúng tôi quay trở lại ngồi bên lò sưởi vẫn còn ấm nồng để nghe người nghệ sĩ lãng tử, chủ quán nhạc, ôm cây đàn guitat tự đệm đàn và hát những ca khúc của TCS. Tôi nhớ ngày xưa TCS luôn dùng đàn thùng guitar để đệm nhạc cho những ai hát các ca khúc của anh. Thực ra nhạc TCS chỉ hát với guitar thùng là hợp nhất. Tiếng đàn này nghe trầm ấm, nghệ thuật và đầy nghệ sĩ tính. Trên sân khấu nhỏ anh Dũng đang gảy đàn và hát nhạc Trịnh với tất cả niềm đam mê của mình, anh hát như để tặng tri âm, một lần tình cờ gặp gỡ trong đời. Hết bài “Này Em Có Nhớ” lại đến “Như Một Lời Chia Tay”. Một không khí thân tình ấm áp lan tỏa giữa người hát và người nghe:
Ân cần tiễn những người khách cuối cùng của quán ra tận cổng, ngoài anh Dũng còn có anh chàng bị “nhắc nhở” lúc nãy, vẫn còn đây, lại ân cần xin lỗi, rồi đón taxi giùm. Tiễn lên xe rồi đóng cửa lại vẫn còn đứng vẫy tay lưu luyến.
Thật là một đêm nhạc thú vị và tràn đầy tình người mà tôi hân hạnh có trong cuộc đời,“... xin tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi còn những ngày...”
Đà Lạt, một đêm đông cuối năm.
Bất chợt tôi nhìn thấy bên đường đi có nhiều đóa hoa Tú Cầu nở tròn to xinh đẹp làm tôi lại nhớ hình ảnh kỷ niệm năm xưa, đứa con gái út 4 tuổi chụp sát mặt với hoa Tú Cầu, mặt con gái và hoa đều dễ thương như nhau.
Thời ở Việt Nam, gần như hè năm nào gia đình tôi cũng đều lên đây chơi, nên Đà Lạt là thành phố thân thương nhất đối với tôi sau Sài Gòn. Nhờ lăng xăng chụp ảnh hoa Tú Cầu, tôi phát hiện có quán nhạc gần đó. Phía trên cửa vào quán nhạc có bảng gỗ viết chữ theo kiểu thư pháp: Nhạc Quán “Một Cõi Đi Về”. Thật là thú vị! Chỉ cần thấy tên quán cũng đủ hiểu chủ quán nhạc là người say mê nhạc Trịnh Công Sơn đến thế nào.
Buổi chiều, bạn tôi thân hành đến tận quán gặp anh Dũng, chủ quán, để xin đặt bàn trước cho tối nay, vì chúng tôi muốn có chỗ ngồi tốt và ấm cúng để thưởng thức một đêm nhạc thính phòng đẹp. Chúng tôi hẹn sẽ đến quán vào lúc 9 giờ tối, không thể đến sớm hơn vì còn phải đi xem diễn hành xe hoa (Festival Hoa Đà Lạt) cũng rất hấp dẫn.
Tối đó khi chương trình giới thiệu các xe hoa vừa xong, dù còn rất nhiều tiết mục hấp dẫn khác, chúng tôi cũng vội gọi taxi để đến nhạc quán trước 9 giờ tối! Bước vào quán, chúng tôi ngạc nhiên khi thấy chỗ mình đặt trước đã có người ngồi. Bạn tôi đi gặp chủ quán, và được nhân viên dẫn tới ngồi chỗ khác, dĩ nhiên không tốt và không thoải mái bằng, kèm với lời xin lỗi. Bạn tôi cho biết những người ngồi chỗ của chúng tôi là những 'ông lớn' từ Hà Nội, Thanh Hóa vào dự lễ Festival ĐL, nên phải nhường họ. Tôi không đồng ý và muốn gặp chủ quán. Anh Dũng ra gặp, tôi nói:
- Chúng tôi muốn có một đêm nghe nhạc thoải mái nên đã bỏ công đến tận quán đặt chỗ trước, anh đã nhận lời, xin anh vui lòng giữ chữ Tín.
Sau đó chúng tôi được thu xếp ngồi vào chỗ đã đặt trước. Thật may, vì nếu không thì cảm xúc đêm nghe nhạc này đã bị phá hủy ngay từ đầu.
Không gian nhạc quán này tuy nhỏ nhưng rất ấm cúng, một lò sưởi với những khúc củi lớn đang cháy bập bùng tỏa ánh sáng và sự ấm áp cho cả gian phòng. Ở góc phòng là một sân khấu nhỏ (đúng nghĩa của nó), chỉ đủ chỗ cho một nhạc công phía sau và một ca sĩ đứng hát, ca sĩ có thể bước xuống tới gần với khán giả ngồi chung quanh và nghe lời yêu cầu nhạc của họ.
Mỗi bàn kiếng trước khán giả đều có một ngọn nến và một bình hoa hồng tươi, khách có thể lấy hoa hồng từ đó tặng ca sĩ để bày tỏ lòng cám ơn, một cử chỉ “trân trọng nghệ sĩ”, rất tình người và rất dễ. Tôi nhớ Trịnh Công Sơn đã từng nói: “Tại sao không tặng hoa cho nghệ sĩ ngay khi họ vừa cống hiến. Điều đó sẽ giúp họ mỉm cười và rất vui vì họ có thể cảm nhận niềm hạnh phúc được yêu mến và trân trọng. Đừng đợi đến khi họ qua đời rồi mới đem bao nhiêu là hoa tươi chất quanh quan tài và mộ bia. Lúc đó họ không còn cảm xúc để tiếp nhận nữa.”
“Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười...”
(Ngô Tịnh Yên)
Phía trên góc chính của gian phòng, nơi có sân khấu nhỏ là bức ảnh chân dung lớn của Trịnh Công Sơn với điếu thuốc trên tay, bên trái là một mảnh gỗ nghệ thuật có khắc hình Trịnh Công Sơn với cây đàn guitar và những dòng chữ thư pháp lời TCS viết. Bên phải thấp dưới dàn âm thanh là bức vẽ nghệ thuật lồng trong khung kính, mang dáng dấp TCS với hàng chữ thư pháp “Một Cõi Đi Về”. Giữa phòng là lò sưởi với ánh lửa bập bùng, trên lò sưởi là một chân nến với 6 ngọn nến lung linh trong bóng tối, càng làm tăng tính chất lãng mạn của một đêm nhạc thính phòng mùa đông!
Sát với sân khấu là một giỏ hoa hồng tươi thắm. Đà Lạt đúng là xứ sở của hoa, nên hoa hồng hiện diện khắp nơi trong phòng. Có bàn trước mặt khách, ngọn nến được thắp trồi lên ở giữa một đĩa hoa hồng tươi thắm, bên cạnh lại thêm một bình hoa nhỏ.
Hai ca sĩ chính là Mỹ Hạnh và Ngọc Dung, hát rất tới, họ thay phiên nhau hát những bản nhạc trữ tình của TCS, VTA... theo yêu cầu của khách. Anh Dũng chủ quán, có vẻ nghệ sĩ, là người chơi guitar cho quán, thỉnh thoảng anh lên sân khấu hát theo cảm hứng hoặc theo yêu cầu của khán giả. Khi giới thiệu về nhạc TCS, anh thuộc từng lời văn, câu nói của TCS. Tối nay anh hát bài “Kinh Khổ” của Trầm Tử Thiêng theo yêu cầu của khán giả, giọng anh tha thiết:
“Lạnh lùng một ngày một qua mau
Lời kinh mù sương mờ trên đầu,
Mộng chờ sau đêm. Ngày mai thật lạ!
Thù hằn anh em, bỗng nhìn nhau gọi nhau thật đậm đà...”
Anh Dũng và hai ca sĩ tỏ ra rất trân trọng khán giả. Lúc đầu có một chút trục trặc về chỗ ngồi, nhưng anh Dũng đã tỏ ra có thiện chí và giải quyết khá tốt. Vậy mà sau đó anh còn lên sân khấu, nói lời xin lỗi, hai ca sĩ thì luôn đáp ứng nhanh chóng những lời yêu cầu nhạc của khán giả. Khán giả gồm một số khách địa phương và du khách. Tôi thấy dân chúng vẫn thích nghe nhạc xưa, nhạc TCS, VTAn, NTMiên...
Thấy ca sĩ hát theo yêu cầu của khách khá nhiều, nên tôi lấy giấy viết ra để yêu cầu một số bài hát của TCS. Mỹ Hạnh mở đầu với “Hạ Trắng” và câu kết của bài hát là câu tôi thấy ý nghĩa nhất, nó nói lên sự ân tình và chung thủy đáng quý mà ngày nay, gần như người ta đã đánh mất hết:
“Đời xin có nhau, dài cho mãi sau, nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhầu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau”
Đến khi bài “Diễm Xưa” được cất lên một lát, thì phía sau có giọng hát diễu cợt cất lên: “Em vẫn lăn tăn trên từng phố nhỏ...” Tôi thấy khó chịu, nhưng cố nhịn. Rồi họ lại tiếp tục lớn hơn: “Xưa rồi Diễm”, tôi bèn quay đầu lại nhìn họ:
- Đến đây là để nghe nhạc, xin vui lòng biết tôn trọng ca sĩ và những người chung quanh.
Có lẽ họ bị “quê”, nhưng tôi biết làm sao hơn? Chẳng lẽ cứ im lặng làm lơ trước cái sai, để họ tiếp tục hát linh tinh, rồi phá hủy cảm xúc một đêm nhạc thính phòng mà lâu lắm tôi mới có được sao? Nhưng may quá, họ giảm dần cường độ âm thanh, rồi tắt hẳn, tôi thầm nghĩ ít ra họ biết họ sai và sửa đổi. Vậy là một thái độ tốt! Nhờ đó tôi có thể tiếp tục thưởng thức phần nhạc yêu cầu thoải mái hơn.
Một lát sau, tới phần nhạc yêu cầu của người khác, tôi và cô bạn đứng dậy ra phía sau một lát. Lúc trở lại, vừa ngồi vào ghế, tôi ngạc nhiên khi một người ngồi phía sau chồm lên nói nhỏ:
- Em xin lỗi cô, vì lúc nãy đã có thái độ không đúng khi nghe nhạc, làm phiền cô!
- Không sao! Anh đã biết tôn trọng và giữ yên lặng lại là tốt rồi! Cám ơn anh!
- Không! Cô nói rất đúng “đến đây là để nghe nhạc”, không phải chỗ hát linh tinh.
Rồi anh đưa tay ra để bắt tay tôi, tôi hiểu đó là cử chỉ xin lỗi và hòa giải, nên đáp ứng. Một lời hát bỗng trở về: “Tôi chợt nhìn ra tôi”; nếu trong đời sống này, ai cũng biết có lúc dừng lại để “nhìn ra tôi” rồi sửa sai thì cuộc sống này sẽ đẹp hơn biết bao! Vì: “Ngày sau sỏi đá vẫn cần có nhau”
Cô bạn quay sang hỏi nhỏ tôi:
- Cái gì mà cứ thấy nói qua, nói lại hoài vậy?
Tôi cười tóm tắt sự việc xảy ra, bạn tôi tròn mắt nhìn tôi thán phục:
- Thiệt tình, phục bạn quá! Từ vụ chỗ ngồi tới vụ này, sao cái gì cũng dám nói mà không sợ gì hết vậy?
- Ủa, tại sao lại sợ? Mình nói đúng mà! Ai cũng im lặng làm lơ không dám nói trước cái sai, nên cái sai mới có dịp tồn tại và phát triển trong xã hội!
- Nhưng nói ra không sợ bị phản ứng ngược sao?
- Tại sao chưa nói đã sợ? Như hai vụ tối nay, sau khi nói ra đều có kết quả tốt!
Điều này chứng tỏ trong tâm mỗi người đều có mầm Thiện, mình phải biết khơi gợi và giúp nó phát triển tốt. Hơn nữa tôi vẫn tin rằng những người đến nhạc quán này đêm nay vì yêu thích nhạc thì ít ra tâm hồn họ cũng còn cái mầm Thiện. Và quả là như vậy!
Trên sân khấu, anh Dũng đang giới thiệu một bài hát mà tôi yêu cầu, “Để gió cuốn đi”, trong lời tâm tình khi giới thiệu bài hát, có một câu mà tôi rất thích và thấy rất ý nghĩa: “Người ta có thể đem con người ra khỏi quê hương, nhưng người ta không thể đem quê hương ra khỏi con người!” Đúng vậy, nếu ta có tấm lòng với quê hương thì không ai có thể lấy nó ra khỏi trái tim ta:
“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”
Bài hát được trình này song ca Nam Nữ, thật hay và nhịp nhàng nên lôi cuốn khán giả vỗ tay hát theo.
“Hãy yêu ngày tới, dù quá mệt kiếp người,
Còn cuộc đời ta cứ vui..”
Thật là một đêm nhạc tràn đầy tình tự dân tộc và tình người! Trong không khí giá lạnh của Đà Lạt đêm đông, bên cạnh ánh lửa bập bùng của lò sưởi, đây là một đêm nhạc thính phòng tuyệt vời trong cuộc đời mà tôi được hưởng.
Rồi một tình khúc của Lê Uyên Phương đước cất lên, đôi uyên ương này cũng xuất thân từ Đà Lạt, gợi nhớ những kỷ niệm thân thương năm xưa. Lòng tôi chợt chùng xuống khi nghe:
“Xin cho yêu em nồng nàn, xin cho yêu em nồng nàn
Dù biết yêu tình yêu muộn màng” Lời hát nghe sao da diết quá! Rồi những bài hát nói về Đà Lạt, thành phố mù sương, nơi khởi đầu của bao nhiêu mối tình thơ mộng! Kỷ niệm tình yêu đầu đời thời sinh viên nhẹ nhàng trở về trong tôi, dù nay “tình đã chắp cánh bay xa” bởi đời vốn là “vô thường” như lời một câu hát của Lê Tín Hương, nghe sao mà thấm thía:
“Đừng bao giờ hứa mai sau ta luôn bên nhau
Thời gian tựa cánh chim bay
Bay nhanh xa xăm như cơn mộng thắm.”
Tình yêu dù say mê, dù muộn màng, dù thành đôi hay chia lìa, rồi cũng sẽ trở thành quá khứ: “Dù tình vu vơ hay yêu thiên thu cũng chìm trôi”, nhưng lòng tôi vẫn tha thiết:
“Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi..”
Một số bài hát về Đà Lạt, thành phố khói sương, thành phố của thiên nhiên, đồi núi và nhất là hoa tươi... được cất lên:
“Ai lên xứ hoa Đào, đừng quên bước lần theo đường hoa
Hoa theo đến bên người, ngại ngần rồi hoa theo chân ai...”
Ngày nay Đà Lạt đã đổi thay nhiều, quán Thanh Thủy bên bờ Hồ Xuân Hương, một địa chỉ quen thuộc của du khách Đà Lạt năm xưa, nay đã được tân trang lại và sơn toàn màu tím, càng tăng thêm tính lãng mạn vốn sẵn có của nơi này
“Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ...”
Ngày xưa Trịnh Công Sơn cũng đã gặp Khánh Ly ở thành phố lãng mạn và trữ tình này, nên từ đó mới tạo ra hiện tượng “TCS - KL” đã để lại cho đời sống biết bao nhiêu cảm xúc tuyệt vời về âm nhạc của một thời đã qua và có lẽ sẽ còn lưu lại trong lòng mọi người ngay cả nhiều thế hệ mai sau nữa. Xin cám ơn thành phố khói sương đã tạo nguồn cảm hứng và những gắp gỡ âm nhạc diệu kỳ của đời sống! Nhớ lại thời sinh viên, tôi đã từng say mê nghe tiếng hát nồng nàn da diết của Khánh Ly như một lời tự sự hòa với tiếng đệm đàn guitar trầm ấm của TCS để càng cảm thấy “ơn đời” nhiều hơn bởi đã được học hỏi và chiêm nghiệm nhiều điều hơn về cuộc sống này:
“Đời cho ta thế cứ hãy cất bước đi mọi nơi
Đời cho ta thế, cứ hãy sống tới như mọi ai
Bây giờ càng trải nghiệm cuộc sống, tôi càng thấy ý nghĩa của những lời nhạc TCS thêm phần thấm thía hơn. Tôi tin rằng không chỉ riêng tôi mà còn nhiều người khác nữa, có một lúc nào đó, bạn sẽ bắt gặp mình trong những ca từ, ý thơ của nhạc TCS.
Khi đêm nhạc gần hết, anh Dũng đến bỏ nhỏ:
- Một lát mời các cô nán lại, em sẽ đàn guitar và hát nhạc TCS để riêng tặng mấy cô.
Tôi cười cám ơn, nhưng lòng thầm nghĩ chắc là một lối nói “business” để đẹp lòng khách mà thôi!
Khi đêm nhạc chấm dứt, mọi người ra về, chúng tôi cũng đứng lên ra về. Nhưng khi ra tới sân, gặp anh Dũng:
- Ô, sao các cô lại về? Xin phép cho em tiễn khách xong, em sẽ trở lại ngay để tự đệm đàn và hát nhạc TCS tặng các cô
Trước ý tốt và sự ân cần của anh Dũng, chúng tôi quay trở lại ngồi bên lò sưởi vẫn còn ấm nồng để nghe người nghệ sĩ lãng tử, chủ quán nhạc, ôm cây đàn guitat tự đệm đàn và hát những ca khúc của TCS. Tôi nhớ ngày xưa TCS luôn dùng đàn thùng guitar để đệm nhạc cho những ai hát các ca khúc của anh. Thực ra nhạc TCS chỉ hát với guitar thùng là hợp nhất. Tiếng đàn này nghe trầm ấm, nghệ thuật và đầy nghệ sĩ tính. Trên sân khấu nhỏ anh Dũng đang gảy đàn và hát nhạc Trịnh với tất cả niềm đam mê của mình, anh hát như để tặng tri âm, một lần tình cờ gặp gỡ trong đời. Hết bài “Này Em Có Nhớ” lại đến “Như Một Lời Chia Tay”. Một không khí thân tình ấm áp lan tỏa giữa người hát và người nghe:
Ân cần tiễn những người khách cuối cùng của quán ra tận cổng, ngoài anh Dũng còn có anh chàng bị “nhắc nhở” lúc nãy, vẫn còn đây, lại ân cần xin lỗi, rồi đón taxi giùm. Tiễn lên xe rồi đóng cửa lại vẫn còn đứng vẫy tay lưu luyến.
Thật là một đêm nhạc thú vị và tràn đầy tình người mà tôi hân hạnh có trong cuộc đời,“... xin tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi còn những ngày...”
Đà Lạt, một đêm đông cuối năm.
Phượng Vũ





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét