Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2021
Bụi gạch
Người nhà ra sức ngăn chị Hạnh lại, nhưng không được, đành phải để cho chị đi đưa anh Tám. Đưa anh đi, chị khóc như mưa như gió. Thế mới biết cái tình nghĩa cầm sắt nó đến là sâu nặng. Chị Hạnh khóc, chị Hạnh gào quật quả. Có tới bốn năm người xúm vào vừa dìu chị vừa đỡ chị. Người nào mắt cũng mọng như quả nhót, ầng ậc nước.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét