Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2021
Nỗi nhớ mùa đông trong mênh mông kỷ niệm
Nỗi nhớ mùa đông
Sài Gòn nắng đẹp, bỗng nhớ Hà Nội đến thế. Và bỗng nhớ chị Mai Hương - tức nhà thơ Thảo Phương với những câu thơ: "Làm sao về được mùa đông/ Dòng sông đôi bờ cát trắng/ Làm sao về được mùa đông/ Để nghe chuông chiều xa vắng/ Thôi đành ru lòng mình vậy/ Vờ như mùa đông đã về...”.
Anh bảo anh yêu nhất Hà Nội vì những đêm mùa đông ấy! “Dường
như ai đi ngang cửa/ Gió mùa đông bắc se lòng/ Chút lá thu vàng đã rụng/ Chiều
nay cũng bỏ ta đi". (Nhạc Phú Quang, thơ Thảo Phương). Phải nói thật đêm ấy
Ngọc Tân hát hay lắm. Bao nhiều dòng nước mắt lăn trên má những người con Hà Nội
xa quê vào sinh sống đất phương Nam ngập tràn ánh nắng... mà như thấy càng yêu
hơn Hà nội, yêu cây bàng lá đỏ trước sân, yêu cơn gió lạnh rít qua khe cửa, yêu
tất tần tật cả đất trời mùa đông Hà Nội… Thế mà tất cả đã xa, tất cả như đã bỏ
mình đi mất. “Làm sao trở lại mùa đông/ Mùa thu cây cầu đã gãy.…”. Với Hà nội,
ta yêu, nhưng đã không thể trở lại, cũng như vậy với tình yêu đã mất đi rồi, dù
còn bao nuối tiếc vấn vương mà như cây cầu kia đã gãy, có nối nhịp lại được
chăng?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Các giá trị tinh thần trước những thách đố của kỷ nguyên mới
Các giá trị tinh thần trước những thách đố của kỷ nguyên mới I- Vấn đề canh tân xã hội của chúng ta trong bối cảnh thế giới ngày nay Cuố...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét