Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2021
Nỗi nhớ mùa đông trong mênh mông kỷ niệm
Nỗi nhớ mùa đông
Sài Gòn nắng đẹp, bỗng nhớ Hà Nội đến thế. Và bỗng nhớ chị Mai Hương - tức nhà thơ Thảo Phương với những câu thơ: "Làm sao về được mùa đông/ Dòng sông đôi bờ cát trắng/ Làm sao về được mùa đông/ Để nghe chuông chiều xa vắng/ Thôi đành ru lòng mình vậy/ Vờ như mùa đông đã về...”.
Anh bảo anh yêu nhất Hà Nội vì những đêm mùa đông ấy! “Dường
như ai đi ngang cửa/ Gió mùa đông bắc se lòng/ Chút lá thu vàng đã rụng/ Chiều
nay cũng bỏ ta đi". (Nhạc Phú Quang, thơ Thảo Phương). Phải nói thật đêm ấy
Ngọc Tân hát hay lắm. Bao nhiều dòng nước mắt lăn trên má những người con Hà Nội
xa quê vào sinh sống đất phương Nam ngập tràn ánh nắng... mà như thấy càng yêu
hơn Hà nội, yêu cây bàng lá đỏ trước sân, yêu cơn gió lạnh rít qua khe cửa, yêu
tất tần tật cả đất trời mùa đông Hà Nội… Thế mà tất cả đã xa, tất cả như đã bỏ
mình đi mất. “Làm sao trở lại mùa đông/ Mùa thu cây cầu đã gãy.…”. Với Hà nội,
ta yêu, nhưng đã không thể trở lại, cũng như vậy với tình yêu đã mất đi rồi, dù
còn bao nuối tiếc vấn vương mà như cây cầu kia đã gãy, có nối nhịp lại được
chăng?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét