Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2021
Về với mênh mông
Đà Lạt năm ấy đón chúng tôi bằng một đợt áp thấp nhiệt đới
dài. Mưa không lớn, chỉ rả rích, nhưng ở lưng chừng phố núi, hình như những hạt
nước dày hơn, nặng trịch một niềm cô độc lạnh giá. Những kiếp mưa bay trên núi
lúc nào cũng vậy. Không theo gió viễn du giữa mênh mông đại dương, không phiêu
lãng cùng những chuyến mây xa để rơi xuống đồng bằng, làm bạn với nương ruộng,
song hành trình của chúng rất có thể phải dừng lại trên một đỉnh đèo hoang dại,
trơ trọi cây cỏ hay giữa một con suối độc hành nơi rừng sâu. May mắn lắm những
hạt mưa núi cao mới có thể kết thúc vòng đời vội vã của mình giữa bạt ngàn sóng
nước hồ Xuân Hương, đêm đêm nghe mùi khoai lang nướng thơm và tiếng người huyên
náo vọng ra từ chợ Âm phủ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét