Cảm nhận về cuốn sách
"Hạt giống tâm hồn"
1. “Hạt giống tâm hồn” một cuốn sách nổi tiếng về các câu chuyện
nghệ thuật sống và giá trị đạo đức được công ty First News Trí Việt góp nhặt,
sưu tầm. Bộ sách là nguồn cảm hứng và sự thúc đẩy con người vươn lên trong mọi
nghịch cảnh, chiến thắng chính mình và sống xứng đáng với phẩm chất của mình.Cuốn “Hạt giống tâm hồn” có một câu nói của Oprah Winfey rằng:
“Cuộc sống luôn chứa đựng những nổi đau mà ta không thể nào đoán trước được. Thế
nhưng hãy tin rằng mọi chuyện buồn điều lướt qua chúng ta rất nhanh như một đoạn
phim ngắn”. Cuốn sách đem lại nhiều cảm xúc cho người đọc, mỗi người sẽ có những
cảm nhận riêng về cuốn sách. Riêng tôi, sự kiên cường ý chí vươn lên chống lại
chông gai của từng nhân vật trong cuốn sách là cảm nhận tôi từ họ.“Hạt giống tâm hồn” là cuốn sách viết lên những bài học quý
giá dành tặng những người đang phải đối đầu với những thử thách mà cuộc sống
đem lại, là người bạn tâm sự sát cánh bên ta khi nỗi buồn ập đến, cũng là cuốn
sách lấy đi những giọt nước mắt đầy cảm xúc trong trái tim người đọc.Cuốn sách như một trang mở đầu trong tôi, biến tôi từ con số
không và biết đứng lên dần mỗi khi vấp ngã. “Hạt giống tâm hồn” như một phép
màu kì diệu mách chúng ta khi gặp phải thử thách, những khó khăn tưởng chừng
như không vượt qua nhưng chỉ cần có ý chí và niềm tin bạn sẽ vượt qua những khó
khăn đó và chạm đến đích thành công. “Hạt giống tâm hồn” cuốn sách mang lại niềm
tin cho mọi người và đem lại phần nào thành công cho ta, giúp ta thấy được giá
trị của cuộc sống. Cảm ơn “Hạt giống tâm hồn” cuốn sách giúp tôi nhận thức đúng
về giá trị bản thân và làm nguồn động lực khi tôi vấp ngã, thất bại trong cuộc
sống.2. Tôi đã từng nghe nói ở đâu rằng “sách là thế giới”. Quả thật
đúng như vậy, sách là thế giới thu nhỏ, cho phép ta trải nghiệm, cảm nhận rất
nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Qua những câu chuyện đầy xúc động mỗi người lại
tự rút ra những bài học cho riêng mình. Đối với tôi cuốn sách gối đầu giường,
cuốn sách tôi yêu thích nhất chính là “Cây chuối non đi giày xanh” của nhà văn
Nguyễn Nhật Ánh.Trong cuốn truyện điều tôi ấn tượng nhất là hành trình tuổi
thơ cũng là hành trình phát triển từ tình bạn thành tình yêu của Đăng và nhỏ Thắm.
Những đứa trẻ con ngây thơ, hồn nhiên bên nhau trong suốt thuở thiếu thời: bị
chết đuối hụt, chúng cùng đi học bơi, bảo vệ nhau trước những kẻ xấu, cùng nhau
đi học, cùng nhau cười đùa,… và chúng ngượng ngùng, xấu hổ khi nghe thấy những
lời chòng ghẹo, trêu đùa từ người khác.Nhưng trên hết đó là sự quan tâm, giúp đỡ nhau chân thành,
tha thiết. Tôi đã vô cùng ngỡ ngàng, ngạc nhiên với hành động hồn nhiên mà cũng
đầy chân thành của chú tiểu Khôi, Phan… khi Thắm buộc phải lấy người mà bố mẹ
mai mối. Đó còn là sự yêu thương vô bờ của mẹ Thắm dành cho đứa con của mình.
Tác phẩm còn thể hiện tình người, tình làng nghĩa xóm đầm ấm, thân thiết... Và
còn rất nhiều câu chuyện nhỏ nhặt, vô cùng đời thường trong truyện khiến người
ta đọc một lần rồi chẳng thể nào quên được. Có lẽ khi đọc cuốn sách này những đứa
trẻ nông thôn sẽ như được sống lại những ký ức ngây thơ, hồn nhiên của mình. Chỉ
là những câu chuyện vặt, câu chuyện nhỏ nhưng đầy chất nhân văn và thấm đẫm
tình người.Qua tác phẩm, không chỉ tôi mà rất nhiều bạn khác sẽ rút ra
cho mình bài học riêng cho mình: bài học về tình bạn, tình cảm hàng xóm, về
tình cảm gia đình,…3. Có những câu chuyện đọc rồi sẽ quên. Nhưng cũng không ít quyển
sách đã để lại ấn tượng khó phai, là tiền đề, mục đích, lí tưởng và là bệ phóng
hướng con người tới những chân trời tương lai tươi mới. “Cho tôi xin một vé đi
tuổi thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là một quyển sách như vậy.Nguyễn Nhật Ánh đã tặng bạn đọc một tấm vé trên chuyến tàu đặc
biệt để mỗi người chúng ta có thể lật lại trang sách thời gian nhuốm màu dĩ
vãng này trở về dòng sông trong trẻo của tuổi thơ và gột rửa hết những bụi bặm,
những bế tắc, những phù phiếm ở thế giới người lớn. Xin đừng vội nghĩ rằng đây
chỉ là tác phẩm sáo rỗng, vô vị dành cho bọn trẻ con mà đánh mất đi cơ hội tìm
về chính bản thân mình, tìm về chính bản chất đơn thuần nhất của cuộc sống,
cũng như tác giả đã từng khẳng định “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ
em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”.Xuyên suốt quyển sách là câu chuyện xoay quanh nhóm bạn bốn
người với những “ông cụ, bà cụ non” khoác trên mình hình hài trẻ thơ gồm: nhân
vật tôi (cu Mùi), con Tý sún, thằng Hải cò và Tủn - hoa khôi của xóm. Qua hành
trình khôn lớn của những “bé con” đó, tôi như được chứng kiến một thước phim
quay chậm lúc thì mờ ảo, nhiễu loạn nhưng có lúc hình ảnh về ngày tháng tuổi
thơ lại hiện lên rõ nét, sinh động ngỡ như mới chỉ ngày hôm qua.Những hồi ức ấy nào có phải toàn mang ánh hào quang rực rỡ,
nào có phải là bản hùng ca với đầy chiến tích đáng tự hào mà với cu Mùi, nó đơn
thuần chỉ là nỗi buồn không rõ nguồn gốc về cuộc sống cũ kỹ theo vòng tuần hoàn
tẻ nhạt “Vẫn ánh mặt trời ấy chiếu rọi mỗi ngày. Vẫn bức màn đen đó buông xuống
mỗi đêm. Trên mái nhà và trên các cành lá sau vườn, gió vẫn than thở giọng của
gió. Chim vẫn hót giọng của chim. Dế ri ri giọng dế, gà quang quác giọng gà”.Và hơn hết sự nghịch ngợm, ngổ ngáo của cậu nhóc lên tám còn
thể hiện rất chân thật qua những năm mài đũng quần trên ghế nhà trường với niềm
vui thú đến lớp để tán gẫu, cãi cọ, cấu véo, ngủ gật hay chọn vị trí tối tăm
cho ít bị kêu lên bảng trả bài. Ngay ở chương đầu tiên của quyển sách, chắc hẳn
người đọc đã thoáng có chút giật mình, lắng đọng xen lẫn ngượng ngùng khi bắt gặp
chính hình bóng của mình trong thời áo trắng qua nhân vật trữ tình.Dù bạn có dám thừa nhận hay không thì ở cái tuổi ham chơi, hiếu
động ấy thì việc học như một nghĩa vụ giam cầm ta trước bao nhiêu trò chơi hấp
dẫn, trước bao nhiêu khung trời mới mẻ và giờ ra chơi chính là thời gian thần
tiên để chú chim non sổ lồng tìm chút niềm vui ngắn ngủi.Mạch liên tưởng độc đáo đó như thể là một chiếc chìa khóa vạn
năng chạm tới mọi góc khuất riêng tư nhất trong miền ký ức của tôi, ký ức về cô
học sinh lớp ba luôn thơ thẩn, mơ mộng về những bài toán chia dài ngoằng thành
biết bao tòa cao ốc đồ sộ mà chính tôi là vị kiến trúc sư đại tài thiết kế nên
hay những dòng chữ gà bới đang múa lượn trong quyển vở tập viết với tôi lại là
món mì xoắn ốc mới mẻ, ngon lành dưới bàn tay khéo léo của đầu bếp cừ khôi…Có lẽ tôi và rất nhiều “bạn nhỏ” khác cũng đã hoặc đang đánh
mất rất nhiều năm học tập quý giá, đánh mất rất nhiều kiến thức bổ ích nhưng
tôi sẽ chẳng chối bỏ tuổi thơ đó, chẳng chối bỏ lỗi lầm đó vì con người không
ai có thể luôn hoàn hảo, nếu ta không đủ can đảm nhìn nhận quá khứ, nhìn nhận
những thiếu sót của bản thân thì ta chỉ đang tự lừa dối chính mình bởi vỏ bọc
hoàn thiện giả tạo.Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cũng đã nêu triết lý “Để sống tốt hơn
đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn”, thật vậy
qua những lời kể chân thật về tuổi thơ đã qua, tác giả đã nhẹ nhàng gởi gắm những
tư tưởng mang tính giáo dục sâu lắng, nhẹ nhàng gõ tiếng chuông vang vọng vào
tiềm thức con người giúp ta khai phá nên những chân lý mới lạ.Văn phong của tác giả nửa như giễu cợt, bông đùa, nửa lại
mang hơi hướng triết lý sâu sắc truyền đạt tới đông đảo bạn đọc và đôi khi là
các bậc cha mẹ nói riêng. Chắc ta không thể quên lời than phiền của cu Mùi “Người
lớn thường cho phép mình làm tất cả những gì mình thích, kể cả những ý thích rất
vớ vẩn và cấm trẻ con làm tất cả những gì họ không thích, và sự cấm cản của họ
nhiều khi cũng vớ vẩn nốt”, đôi khi vì quá yêu thương con mà cha mẹ vô tình
thái quá sự phán xét và áp đặt trẻ bởi họ luôn muốn con mình nhận lấy mọi điều
tốt đẹp và tránh xa những cạm bẫy.Nhưng liệu có quá bất công khi chúng ta tước đi quyền được vấp
ngã của con trẻ và ép chúng vào khuôn mẫu hoàn hảo chỉ chứa niềm vui và sự sung
túc? Nghe có vẻ nghịch lý nhưng nó cũng giống như một món ăn tuy ngon đến mấy
nhưng ăn hoài sẽ thành chán ngán, tầm thương ví như bước đường ta đi nếu quá bằng
phẳng và trải đầy hoa hồng thì hạnh phúc cũng trở nên nhàm chán, vô vị vì đời
người chỉ được một lần sống, ta chỉ một lần được trải nghiệm hết những hỷ, nộ,
ái, ố, đau thương.Có đứa bé nào tập đi mà chưa từng vấp ngã, đứa bé chưa từng
nói ngọng sẽ không thể phát âm tròn vành, rõ chữ vậy nên qua tác phẩm Nguyễn Nhật
Ánh còn muốn gởi thông điệp đến “những người lớn” hãy để con cái được phát triển
tự nhiên nhất, ta chỉ nên khuyên răn chứ đừng ngăn cấm chúng khám phá thế giới
dù biết trước đó là ngõ cụt bởi ta cũng đã từng được trải nghiệm nên hãy để trẻ
con vươn tới tương lai bằng chính đôi chân nhỏ bé của bản thân.Không chỉ vậy, trong “cho tôi một vé đi tuổi thơ” làm mỗi người
lớn phải thốt lên khâm phục trước sự sáng tạo, mộng mơ của bọn trẻ mà cũng
chính là của ta ngày xưa. Đó là mong ước muốn “đặt tên cho thế giới”, dùng trí
tưởng tượng biến cái gối thành búp bê, biến cái nón thành cuốn tập, con chó
thành bàn ủi, chiếc quạt máy thành cái ti vi và thằng Mùi là Thầy hiệu trưởng…Chúng không hề lố bịch, quậy phá mà bản chất của trò chơi “kỳ lạ” đó là ước muốn thầm kín được thay đổi thế giới xung quanh trở nên mới mẻ,
tinh khôi như thể được sinh ra một lần nữa, để chúng khỏi chán ngắt với việc
ăn, ngủ, đến lớp và học bài. Nhưng có lẽ trong tác phẩm người đọc thích thú nhất
vẫn là cái tình cảm ngô nghê, hồn nhiên của cu Mùi với cô bạn Tủn mà thấp
thoáng hiện lên lời bộc bạch rất ngây thơ.“Sau này tôi biết đó là cảm giác ghen tuông, tất nhiên là
ghen tuông theo kiểu trẻ con, còn lúc đó tôi chỉ cảm thấy khó chịu”. Đó là tình
yên con nít mà có lẽ là trong sáng, thiêng liêng hơn cả vì nó không hề bị vẫn đục
bởi vòng xoáy của tiền tài, danh lợi và không bị chi phối, bão hòa cảm xúc khi
người lớn cố lập trình, lên kế hoạch để ép thứ cảm xúc vô hình vào khuôn khổ chặt
chẽ.Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - một tác phẩm mở ra thiên đường
trong trẻo, tràn ngập hoa nắng và tiếng cười giòn giã của trẻ thơ. Nguyễn Nhật
Ánh đã kết nối những trang hồi ức vô tình bị lãng quên hay thậm chí là đánh mất
giữa dòng đời xô bồ, tấp nập này. Ông đã mang bạn đọc từ khắp mọi nơi, mọi lứa
tuổi, mọi tầng lớp lên chung một chuyến tàu về lại sân ga tuổi thơ để từ đó bắt
đầu hành trình tìm lại chính mình, chính bản chất “nhân chi sơ tính bản thiện”.Đọc tác phẩm mà mỗi hình ảnh, mỗi hành động, lời nói của bốn
nhân vật đều để lại trong tôi một sự khắc khoải, ám ảnh sâu sắc, ám ảnh về dòng
chảy hờ hững của thời gian đã mang đi mất của tôi rất nhiều thứ, mang đi mất những
tháng ngày rong ruổi dạo chơi khắp xóm, mang đi mất những người bạn thân thiết
đã từng là tất cả với tôi và hơn hết là mang đi mất chính hình bóng tuổi thơ thậm
chí là biết bao hoài bão cháy bỏng mà tôi đã từng khát khao thực hiện cũng bị lớp
bụi thời gian xóa mờ, vùi lấp.4. Có những điều tưởng chừng giản dị
trong cuộc sống con người, tuy nhiên mấy ai lại quan tâm, để ý đến. Có những ước
mơ mới nhìn qua cảm thấy rất bình thường, nhưng có những người khao khát mãi
cũng không với lấy được nó. Vì vậy, chúng ta hãy luôn trân trọng những điều
bình dị nhất ngay xung quanh chúng ta và hãy làm những việc có thể làm khi ta
còn sống. Cách nhìn cuộc sống của tôi đã thay đổi như thế từ khi tôi đọc cuốn
sách này, tôi càng thêm trân trọng cuộc sống cũng như đồng cảm và yêu quý, nâng
niu cuốn sách” bảo bối” của tôi, đấy là cuốn sách: "Một lít nước mắt”.Cuốn sách “một lít nước mắt” quả là một
câu chuyện cảm động, sâu lắng, dựa trên nhân vật có thật là cô bé Aya người Nhật
Bản mắc phải căn bệnh nan y thoái hóa tiểu não khi mới vừa tròn mười lăm tuổi
nhưng có một nghị lực phi thường. Nhan đề cuốn sách thật giàu hình ảnh và ý
nghĩa nhưng phải chăng là một cách nói thậm xưng, nói quá.Không đâu, bởi khi đọc xong cuốn sách
này, tôi lại nghĩ, một lít nước mắt thì vẫn chưa đủ, vẫn còn quá ít bởi lẽ câu
chuyện này đã làm cảm động, rung cảm đến hàng triệu trái tim người đọc, khiến
hàng triệu giọt nước mắt rơi, muôn đời chưa ráo. Cuốn sách được xuất bản dựa
trên nhật ký của Aya với câu chuyện mười năm chống chọi với cái chết thật phi
thường và ở tuổi hai mươi lăm, cái tuổi đẹp nhất đời người, cô đã gác bút nghìn
thu, gác mọi ước mơ, hoài niệm, hy vọng về một tươi lai tốt đẹp.Cô gái xinh đẹp ấy đã ra đi vì cơn bạo
bệnh khi tuổi đời còn quá ngắn ngủi hai mươi lăm năm với những dự định cuộc sống
còn nhiều dang dở. Và ước mơ lớn nhất của cô ngay lúc này đó là:” Liệu con có
thể kết hôn được không?”. Cô luôn khao khát về tình yêu và hạnh phúc. Cô cần một
hạnh phúc giống như bao người, thật sự rất cần… Ước mơ chưa thể thực hiện mà đã
ra đi, một ước mơ, một niềm khát khao cháy bỏng làm nhức nhối tâm can người đọc."Con người ta ai cũng mang nặng những ưu phiềnHễ nhớ về quá khứ là nước mắt tuôn rơiCòn hiện thực quá phũ phàng và tàn nhẫnMơ ước nhỏ nhoi không cách nào thực hiệnNghĩ đến tương lai lại sụt sùi nước mắt”.Cuốn sách này chỉ có thể tái hiện được một phần nào đó nỗi đau của cô nhưng nó
đã làm tôi xót xa khôn xiết. Khi bị bệnh, cô ăn uống khó khăn, tay chân không
thể cử động như những người bình thường, tình yêu đến với cô rồi cũng xa cô khi
biết cô bị bệnh, bạn bè ai cũng xa lánh vì sợ bị làm phiền, khi cận kề cái chết,
mặt cô trở nên xấu xí, biến dạng.Nhưng nghị lực sống phi thường không
để cô có thể gục ngã mà buộc cô phải tiếp tục sống. Bởi trong tận cùng của sự
phũ phàng, tuyệt vọng, cô vẫn còn có cha mẹ yêu thương bằng cả tấm lòng, có cả
Asou - một người bạn thân luôn bên cạnh cô, động viên, an ủi, khóc cùng cô những
lúc khó khăn nhất. Cũng chính tình yêu thương đó đã tiếp thêm nghị lực để cô có
thể tiếp tục sống thêm mười năm nữa.Các bạn biết không, cách nhìn nhận cuộc
sống của Aya rất khác biệt. Bên cạnh nghị lực phi thường, cô còn có cảm nhận
khá sâu sắc về cuộc sống bên ngoài:” Mình muốn trở thành không khí”. Cô ấy ước
ao mình có cuộc sống nhẹ nhàng êm dịu như bao người và muốn cho mọi người biết
đến sự tồn tại của mình trên cuộc đời này.Có lẽ căn bệnh nghiệt ngã này đã khiến
cho cô có cái nhìn sâu sắc hơn với thế giới, với những gì đang diễn ra xung
quanh cô, tuy đơn sơ nhưng gần gũi, cần thiết trong cuộc sống hằng ngày. Và
chính lúc này đây, cô đã cảm nhận được tình cảm gia đình dành cho mình, thiêng
liêng và cao cả biết nhường nào.“Ở nơi đó, có lẽ tôi sẽ không còn nước
mắt nữa”, ở thế giới hiện tại cô đã khóc thật nhiều nhưng tâm hồn vẫn luôn tiềm
tàng một sức sống mãnh liệt, cô ước mong thi đậu vào trường Đại học nổi tiếng ở
Nhật Bản. Nhưng có lẽ mong ước ấy mãi mãi không thể thực hiện được, cô giờ đã
đi đến một thế giới khác, một thế giới không còn nước mắt nữa. Trước khi chết,
cô đã có một ước nguyện: ”con muốn mình được nằm giữa một rừng hoa, ba... mẹ... đừng
quên con nhé”.Đúng như vậy, vào cái ngày cô ra đi,
tất cả mọi người biết được câu chuyện nhật ký của cô, đều xúc động, thương tiếc
đến chia buồn. Trên tay mỗi người đều cầm một bó hoa tạo thành một rừng hoa
xung quanh cô Aya đầy nghị lực phi thường. Đóa hoa hướng dương mà cô đã viết
trong những năm tháng cuối đời: ”Con biết cha mẹ luôn cầu mong một điều kỳ diệu
sẽ đến với con.Nhưng nếu điều kỳ diệu không xảy ra, mong cha mẹ cũng đừng
đau buồn... ”Và một câu nói mãi làm nghẹn ngào tâm hồn người đọc: ”Tại sao lại
là con chứ?” Có ai đọc những dòng chữ này mà không đau lòng? Phải chăng tất cả
là do số phận như Nguyễn Du từng nói: “Ngẫm hay muôn sự tại trờiTrời kia đã bắt thì người phải theoBắt phong trần, phải phong trầnCho thanh cao mới được phần thanh cao".Đây là một cuốn sách đáng để chúng ta
đọc và ngẫm nghĩ, tái hiện một câu chuyện thấm đẫm tính nhân văn và nghị lực
phi thường. Đọc “Một lít nước mắt“ để ta thêm trân trọng từng giây, từng phút
trong cuộc đời này. Cuộc sống của tôi diễn ra vẫn bình thường như bao ngày, tôi
vẫn cảm nhận được ánh nắng mặt trời, cát, gió, không khí.Nhưng chỉ khác là từ khi tôi đọc cuốn sách ấy, tôi càng thêm
trân trọng những điều giản dị ấy mà trước đây tôi chẳng để ý đến. Và tôi cảm ơn
cuốn sách yêu dấu này đã giúp tôi nhận ra và thêm trân trọng những khoảnh khắc
đẹp trong cuộc đời khi còn có thể.
5. Bà ngoại mình là giáo
viên dạy Ngữ văn, bà là người rất thích đọc và sưu tầm nhiều loại sách.
Chính bà là người đã truyền cảm hứng đọc sách cho mình ngay từ khi mình bắt đầu
biết đọc. Bà có tặng mình một cuốn sách vừa đẹp vừa hay. Mình sẽ tả lại nó cho
mọi người cùng nghe.
Cuốn sách bà tặng mình khá dày, có
hơn hai trăm trang sách. Kích thước của nó bằng với các loại sách thông thường,
khoảng 24 x 17cm. Được in với chất liệu giấy rất đẹp. Cầm quyển sách rất chắc
chắn. Bìa trước và sau của của cuốn sách được làm bằng loại giấy dày và cứng, mặt
trên nhẵn bóng có lẽ vì được in cùng với một lớp ni lông mỏng. Ở bìa trước của
cuốn sách mình thấy nó được trang trí rất đẹp và bắt mắt.
Ở bốn góc là đường nét hoa văn tinh tế
giống như những đám mây đang bồng bềnh trôi trên bầu trời. Phía gần trên cùng
là dòng chữ ghi tên cuốn sách được in đậm bằng mực màu đen: KHO TÀNG TRUYỆN CỔ
TÍCH VIỆT NAM. Chính giữa bìa sách là một bức tranh rất sinh động với những cô
tiên xinh đẹp đang bay lượn giữa bầu trời, có cô cầm đàn đang ca hát, có cô lại
cầm giỏ với những loài hoa thơm cỏ lạ… Bên cạnh các cô là những đám mây trắng vờn
nhẹ xung quanh. Bên dưới bầu trời các cô tiên đang bay lượn là hình ảnh một
làng quê yên bình với những con đường làng trải đầy rơm rạ vàng óng. Một vài
người dân đang gặt lúa trên cánh đồng.
Phía xa xa, đàn trâu đang thung thăng
gặm cỏ. Ở dưới cùng là hàng chữ in nhỏ, màu đen NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC. Khi mở
sách ra, mình thấy thơm phức mùi giấy mới. Từng dòng chữ màu đen in trên nền
trang giấy trắng tinh mang đến cho mình bao nhiêu câu chuyện hay và bổ ích. Nào
là chuyện chàng Sọ Dừa thông minh, tài giỏi, chuyện nàng Ba tảo tần, hiền dịu,
chuyện cô Tấm chịu thương chịu khó, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm thật thà
và tên Lý Thông gian ác cuối cùng cũng bị trừng trị.
Mỗi câu chuyện đều đã mang lại cho
mình những bài học hay, ý nghĩa. Rằng ở hiền thì lại gặp hiền và kẻ làm điều ác
nhất định sẽ gặp báo ứng. Có lẽ, khi bà tặng cho mình cuốn sách này, bà muốn nhắc
nhở mình phải luôn học hỏi và làm theo những điều tốt lành, phải tránh xa và biết
phê phán cái ác. Ở gáy sách còn gắn một dải ruy băng bằng lụa, màu đỏ để có thể
dễ dàng đánh số trang khi mình đang đọc dở.
Mình yêu bà ngoại và vô cùng thích
quyển sách mà bà tặng. Mình đã đọc nó nhiều lần tới nỗi có thể thuộc lòng những
câu chuyện trong đó nhưng mình chưa bao giờ chán. Mỗi lúc có thời gian, mình lại
kể những câu chuyện hấp dẫn ấy cho em gái nhỏ của mình nghe. Em tuy còn bé
nhưng rất chăm chú nghe mình kể chuyện nên mình đã rất vui.
6. Ai mà chẳng có một tuổi thơ thật đẹp đẽ.. Tuổi thơ của tôi
cũng vậy, tràn ngập tiếng cười, niềm vui, tràn ngập những yêu thương, lo lắng. Ở
những nơi mà tôi từng sinh sống, có biết bao nhiêu kỷ niệm, nào là những trưa nắng,
không đi ngủ trưa mà trốn đi chơi, những buổi chơi ô ăn quan hay nhảy lò cò…
Đó là một tuổi thơ chưa từng biết
nghĩ đến sự cô đơn là gì, chưa lo lắng đến việc mình làm lụng để mưu sinh.
Nhưng đến khi lớn lên, con người ta luôn bận rộn, luôn suy nghĩ nhiều thứ. Khi
ta còn thơ bé, ta sẽ sẵn sàng làm những gì mình muốn, nhưng khi lớn lên, ta chỉ
muốn làm những gì mà người khác mong muốn. Vì vậy, giữa trẻ con và người lớn
luôn có nhiều điểm rất khác biệt. Tôi biết về tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã lâu,
nhưng đến bây giờ, tôi mới có dịp được đọc những cuốn sách của ông. Một trong
những cuốn sách mà tôi vô cùng ấn tượng đó là cuốn “Cho tôi xin một vé đi tuổi
thơ”.
Cuốn sách này đã được tặng giải thưởng
văn học ASEAN 2010. Cuốn sách có bìa màu vàng, in hình một cậu bé, tờ bìa phía
sau, tác giả đã nói rằng: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết
cho những ai từng là trẻ em”. Nguyễn Nhật Ánh viết quyển sách để nói về tuổi
thơ của 4 nhân vật là thằng Cu Mùi, thằng Hải Cò, con Tí Sún và con Tũn gồm tất
cả 12 chương.
Tôi vô cùng ấn tượng với chương 1
“Tóm lại đã hết một ngày” và chương 2 “Bố mẹ tuyệt vời”, bởi nó khiến cho tôi
càng thêm biết ơn bố mẹ của mình. Với chương 1, tôi cảm nhận được tình yêu
thương, lo lắng của mẹ dành cho tác giả lúc còn nhỏ. Mà mối quan tâm chủ yếu là
về sức khỏe, đối với trẻ con thì chẳng hề để ý đến sức khỏe của mình cho mấy,
nhưng đến khi càng lớn tuổi, mối quan tâm về sức khỏe càng tỏ ra vô cùng đúng đắn,
quan trọng.
Khi đọc quyển sách, rất nhiều ký ức
ùa về trong đầu óc tôi. Tôi nhớ lại về những ngày mình 7, 8 tuổi, tôi chẳng
nghĩ gì nhiều về mặt tình cảm. Nhưng càng lớn, chỉ số tăng trưởng về mặt tình cảm
càng tăng lên. Chẳng hạn, tình cảm của mình đối với gia đình. Trong chương 2,
tác giả kể về những trò chơi mà ông và các người bạn nhỏ trong xóm cùng nhau
chơi. Nó mang lại rất nhiều tiếng cười với tôi, và chắc hẳn, nếu bạn đọc được
chương này, bạn sẽ cảm nhận được giống như tôi.
Ngoài ra, tôi cũng rất thích chương
“Đặt tên cho thế giới”. Cu Mùi cũng Hải Cò, con Tý Sún, con Tũn cùng nhau thay
đổi những suy nghĩ của bản thân. Cả bọn cho rằng “cái cánh tay là cái miệng”,
nói “đi chợ thay cho đi ngủ”, cũng như “cái cặp biến đổi thành cái giếng”… Cả bọn
quyết tâm thay đổi cách gọi, đặt tên lại cho cả thế giới chỉ với mục đích làm
cho thế giới trở nên mới mẻ, bớt nhàm tẻ.
Những câu chuyện như vậy cũng rất mang lại tiếng cười, cho thấy
được tuổi thơ của Nguyễn Nhật Ánh rất vui, đầy lý thú. Ở cuối chương 12, tác giả
có viết “Để sống tốt hơn đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học
làm người lớn...”
Đúng vậy, tuổi thơ cho ta rất nhiều kỷ niệm, khi nhỏ, ta thường
ước mong được làm người lớn để tự do làm điều mình thích mà không phải xin phép
ba mẹ.
Đến khi lớn, ta mới biết rằng, cuộc sống của một người lớn lại
còn tẻ nhạt gấp nhiều lần cuộc sống trẻ con, nó khiến ta khát khao nói lên một
điều rằng :“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…"
7. Sách là sản phẩm của xã hội văn minh và hiện đại. Mỗi quyển
sách chứa đựng một kho tàng kiến thức vô cùng lớn và chứa nhiều nội dung phong
phú khác nhau. Nó cung cấp cho xã hội loài người chúng ta sự mới mẻ trong khám
phá thế giới cũng như biết bao điều lí thú trong cuộc sống.
Nhưng điều quan trọng hơn chính là
tìm được cuốn sách bổ ích và cần thiết cho nhu cầu của bạn. Và một trong những
cuốn sách tôi muốn giới thiệu đến ở đây đó là cuốn sách “Tôi tài giỏi, Bạn cũng
thế” của tác giả người Singapore Adam Khoo và được dịch sang tiếng Việt bởi Trần
Đăng Khoa và Uông Xuân Vy.
Cuốn sách “Tôi tài giỏi, Bạn cũng thế”
được đúc kết từ rất nhiều năm kinh nghiệm của Adam Khoo. Adam muốn chia sẻ những
phương pháp và kỹ năng mà anh đã áp dụng từ năm 13 tuổi, trên con đường đi đến
thành công trong học vấn và sự nghiệp. Từ một đứa trẻ được coi là “vô dụng”, “bất
tài”, “học kém” Adam đã vươn lên và trở thành một triệu phú trẻ và giàu có nhất
Singapore.
Nó cũng giống như tên cuốn sách, đó
là những bí quyết để dẫn đến thành công mà anh chia sẻ qua từng trang sách, từng
chương cũng như từng đề mục. Đầu tiên tác giả đã đưa ra một loạt những biểu hiện
trước khi anh đến với thành công. Nó có thể được tóm gọn bằng những từ như “ngu
si” “đần độn” (chương I). Nhưng lần lượt qua những trang sách sau bạn phải thật
sự ngạc nhiên khi tác giả đã tự tạo ra cho mình một bước ngoặc lớn để thay đổi
cuộc đời, số phận.
Bằng những bước đi cơ bản từ dễ đến
khó, Adam đã thực sự bắt tay vào hành động với mục tiêu phía trước. Lần lượt
qua những trang sách này các bạn sẽ nhận biết được chân dung của một triệu phú
trẻ đã phải vượt qua thử thách kiên trì như thế nào để có được ngày hôm nay.
Càng đọc tôi càng thấy nó thực sự lôi cuốn, hấp dẫn, muốn đọc thật nhanh để tìm
ra những bí quyết mà Adam đúc kết được. Bởi vì sự tò mò và thích thú đã khích lệ
tôi lật sang những trang kế tiếp để tìm cái tôi cần.
Phải công nhận Adam rất biết thu hút
người đọc không chỉ bằng hình thức mà còn về cả nội dung. Bởi khi lật sang
trang kế tiếp tôi thật sự lấy làm vui khi trau dồi kinh nghiệm của Adam là một
thứ gì đó cất dấu cho riêng mình để chuẩn bị hành trang chiến đấu với khó khăn ở
tương lai. Tôi xin trích dẫn một vài đề mục đang và đã được ứng dụng rộng rãi
cho tất cả mọi người:
- Phương pháp học để nắm bắt thông tin (chương 5).
- Sơ đồ tư duy công cụ ghi nhớ tối ưu (chương 7).
- Trí nhớ siêu đẳng cho từ và số (chương 8,9).
Bạn thấy đấy những phương pháp trên
đã giúp bạn cải thiện phần nào khó khăn trong học tập cũng như trong công việc.
Chúng ta có thể lấy một ví dụ điển hình như sơ đồ tư duy (mind map) đã được ứng
dụng mạnh mẽ ở trường học cũng như các lĩnh vực khác đã đạt được nhiều thành
công.
Có thể nói phương pháp không thì chưa
đủ, để có nghị lực thực hiện các phương pháp trên quan trọng nhất đó là động lực
để học tập. Đó cũng là một trong những phần quan trọng nhất của sách được thể
hiện ở phần III “Động lực cá nhân của bạn”. Từ chương 12 đến chương 16 Adam đã
trình bày những bí quyết để vượt qua lười biếng, tập trung phát triển bản thân
đó là điều quan trọng nhất đối với mỗi người hay tạo quyết tâm mạnh mẽ ở chương
16.
Đối với phần cuối bạn sẽ tìm được
phương pháp thi cử tốt nhất thông qua chương 17 “Tăng tốc về đích”. Chiến thắng
và vinh quang ở chương 18. Theo tôi nghĩ bạn đọc đến phần cuối như thế này thì
bước thành công đầu tiên của bạn đã hoàn thành. Để kiên trì đọc hết một cuốn
sách không hình mà lại khô khan không cảm xúc thì rất khó đối với những người
không biết kiên trì, nhẫn nại để đến đích.
Tôi đã đọc hết và đã đúc kết được những kinh nghiệm riêng cho
mình. Mời các bạn cùng tôi tham khảo qua những bí quyết này!
Để thay đổi cuộc sống, tôi phải thay đổi. Bạn làm chủ cuộc sống
của bạn. Bạn phải thay đổi sự tồi tệ ở thực tại để thành công chứ không phải
nhìn về phía bóng tối của sự tồi tệ
Không có thất bại, chỉ có kinh nghiệm. Bạn chưa thành công,
chẳng sao vì bạn sẽ rút ra kinh nghiệm là chính nguyên liệu cho sự thành công của
bạn.
Nếu mọi người làm được, tôi cũng làm được, họ cũng như bạn, một
bộ não, một cơ thể con người. Họ làm được thì sao bạn lại không?.
Từ những điều nói trên tôi có thể khẳng
định rằng cho dù bạn là ai, đang ở đâu, đang học trường nào, đang hướng đến bất
cứ mục tiêu gì trong học tập và trong cuộc sống, tôi xin chắc chắn với bạn một
điều rằng, bạn sẽ tìm được câu trả lời trong quyển sách “Tôi tài giỏi, Bạn cũng
thế” chứa đựng những bí quyết để Adam Khoo lập nên kì tích.
8. Mỗi người trong chúng ta ai cũng có ước mơ cho dù là nhỏ bé
hay vĩ đại thì những ước mơ ấy đều đáng quý, đáng trân trọng bởi đó là trụ cột
tinh thần, là sức mạnh vô hình tạo động lực cho chúng ta vươn lên để đạt đến điều
ta mong muốn, hướng đến ngày mai đầy hy vọng. Song đã bao giờ chúng ta tự hỏi
chúng ta đang mong chờ, khao khát những điều tuyệt vời, điều ta chưa có mà vô
tình quên đi những điều giản đơn xung quanh?
Tôi cũng như những người khác đã và
đang ước mơ tha thiết những điều tôi chưa đạt được. Khi còn bé, tôi say sưa với
cuốn truyện cổ tích và ước gì một ngày nào đó mình sẽ được biến thành một nàng
công chúa xinh đẹp, một cô tiên với bao phép lạ kỳ hay có được lâu đài đầy ắp
bánh kẹo. Lớp Năm, tôi bắt đầu tìm đọc về những học sinh đạt giải trong các kì
thi quốc gia và ước mơ mình được như họ.
Lớn hơn, nói chính xác là lúc tôi bắt
đầu đọc sách “Hạt giống tâm hồn” về chuyên đề “Từ những điều bình dị”, tôi bỗng
nhận ra rằng: tại sao tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ làm gì đó để ba mẹ tôi vui sau cả
ngày làm việc mệt mỏi, tại sao ý nghĩ làm cách nào để chị em tôi không còn cãi
nhau vì những điều vụn vặt chưa từng xuất hiện trong suy nghĩ của tôi? Cuốn
sách ấy như thước phim quay chậm khiến tôi để tâm hơn những điều đơn giản, được
trải nghiệm cảm xúc với từng mẩu chuyện nhỏ về những con người bình dị, tinh thần
vượt lên, niềm tin chiến thắng…
Cách nhìn nhận hạnh phúc từ những điều
quen thuộc là điều mà tôi nhận được từ cuốn sách này. Người ta thường nói hạnh
phúc ở xa xôi lắm, hạnh phúc là khi ta có được mọi thứ tốt nhất song qua những
câu chuyện sau trong “Hạt giống tâm hồn”, ta sẽ có cách nhìn khác.
Nếu người thợ làm thuê trong mẩu chuyện
“Cây giữ phiền muộn” đặt một chậu cây nhỏ trước nhà để mỗi khi đi làm về, anh
ta sẽ chạm vào nhánh cây như lời nhắc nhở: sự phiền muộn, bực tức trong công việc
không thuộc về mái ấm của anh và anh sẽ trở nên vui vẻ, dành những lời yêu
thương, hành động ân cần cho vợ con anh thì cậu bé trong “Lời nói và vết đinh”
lại luôn nóng nảy và cư xử cộc cằn với mọi người.
Một hôm, cha của cậu bé ấy đã đưa cho
cậu túi đinh và bảo khi nóng giận hãy đóng đinh vào hàng rào gỗ và suy nghĩ về
việc mình làm. Ngày đầu tiên, số đinh mà cậu ta đóng rất nhiều nhưng dần dần cậu
ta ít đóng đinh vào rào ít đi cho đến ngày không cần dùng đến chiếc đinh nào, cậu
ta thấy mình đã thay đổi, không còn nóng nảy chạy đi khoe với cha. Người cha tiếp
tục bảo rằng mỗi ngày cậu giữ được bình tĩnh hãy nhổ một chiếc đinh ra.
Nhiều ngày trôi qua, khi cậu bé vui vẻ
nói rằng đinh đã được gỡ hết, lúc này người cha mới chỉ vào hàng rào: “Hàng rào
sẽ chẳng còn nguyên vẹn như xưa nữa. Những điều con thốt ra trong lúc giận dữ sẽ
để lại trong lòng người khác những vết thương”. Ta thấy đấy: lời nói tuy “chẳng
mất tiền mua”, rất đỗi bình thường nhưng “lời nói thiện ý sưởi ấm cả ba tháng
mùa đông” còn lời nói cáu gắt lại khiến mọi người tổn thương.
Nếu lời nói đem mọi người đến gần
nhau thì tình yêu thương sẽ khiến quan hệ giữa người và người trở nên đẹp hơn,
gắn gó hơn. Cuộc sống hiện đại đầy những lo toan đã khiến một người cha cáu gắt
với đứa con trai nhỏ khi nó cứ đi theo ông và hỏi: “Bố ơi, một giờ làm việc bố
kiếm được bao nhiêu tiền?”. Để con trai không làm phiền ông nghỉ ngơi, ông bực
dọc trả lời là mười ngàn yên nhưng đứa con trai vẫn không buông ông và hỏi xin
năm ngàn.
Đến lúc này, sự nóng giận lên đến cực
điểm, ông quay lại nạt nó: “A, thì ra hỏi bố đi làm được bao nhiêu tiền là vì vậy
phải không? Đi ra chỗ khác chơi. Bố đang mệt!”. Đứa con sợ hãi nhìn cha rồi im
lặng ra sau nhà. Sau khi tắm rửa, cơm nước và đã bình tâm, người cha nhớ lại
hành động của mình khi chiều và thấy tội nghiệp con. Ông đến bên giường con,
đưa nó năm ngàn và hỏi nó định mua gì. Đứa con liền cảm ơn bố và mò mẫm dưới gối,
lấy ra một số tiền lẻ và hớn hở reo lên: “Thế là con đủ mười ngàn rồi! Bố bán
cho con một giờ làm việc của bố đi. Con muốn bố chơi với con mà lúc nào bố cũng
bận làm việc”.
Người cha bàng hoàng, không biết trả
lời như thế nào trước câu nói ấy. Ông sững sờ là vì không biết từ bao giờ ông
lao vào công việc mà quên mất thời gian yêu thương con mình hay vì không nhận
ra những gì thật sự ý nghĩa mà con trai mong đợi ở ông? Khi ta mang đến cho một
người nào đó cũng chính là mang lại hạnh phúc cho bản thân. Vậy thử hỏi tại sao
ta không kiềm chế cái tôi, sự nóng giận của bản thân và dành thời gian yêu
thương những người xung quanh ta để họ cảm thấy hạnh phúc từ những lời nói,
hành động ân cần, tình yêu thương thực sự - điều kỳ diệu mà ta luôn xem
là bình thường, quen thuộc?
Hạnh phúc đó không cần phải đem ra
cân đo, đong đếm, là điều mà bao người mong muốn mà chỉ cần ta biết cách thay đổi
cách nhìn theo một chiều hướng tốt hơn là ta đang giữ hạnh phúc trong tay. “Bài
học từ người thầy dạy võ” sẽ cho ta thấy điều ấy. Câu chuyện bắt đầu từ việc một
cậu bé mười tuổi quyết định học judo cho dù cánh tay trái của cậu bị mất trong
tai nạn xe hơi. Thật lạ khi cậu có cố gắng bao nhiêu thì sau ba tháng tập luyện,
thầy chỉ dạy cho cậu một thế võ duy nhất.
Cuối cùng không còn kiên nhẫn, cậu đã
hỏi thầy lý do song người thầy chỉ trả lời: “Đây là thế võ duy nhất thầy dạy
con, cũng chính là thế võ duy nhất con cần phải học”. Tuy chưa hiểu nhưng cậu vẫn
tin thầy và tiếp tục học. Nhiều tháng sau, võ sư dẫn cậu đến tham dự một cuộc
thi Judo, cậu đã thực sự bất ngờ khi lần lượt hạ gục các đối thủ và giành chiến
thắng. Trên đường về, cậu lấy hết can đảm hỏi thầy lý do gì khiến điều ấy xảy
ra.
Lúc này, người thầy ôn tồn bảo rằng
cách duy nhất để đối phương phá thế võ mà hằng ngày cậu luyện tập là nắm vào
tay trái của cậu, trong khi cậu không hề có tay trái. Đôi khi, điểm yếu của ai
đó nhưng nhìn trên phương diện khác sẽ trở thành điểm mạnh, lợi thế của họ.
Song vấn đề đặt ra là liệu con người ta có đủ lạc quan, dũng khí để đối diện với
khó khăn, biến đau thương thành hạnh phúc hay không?
Hạnh phúc không phải tùy vào người
khác, tùy vào số phận mà tùy vào chính bản lĩnh, bản thân của ta. Cho dù thế
nào thì hạnh phúc tuyệt vời nhất vẫn là bắt nguồn từ cách nhìn thiện cảm, suy
nghĩ lạc quan của ta với những việc, những người ta gặp. Nếu ta chưa biết cách
yêu thương những người thân quen, để tâm đến những điều mắt thấy tai nghe mỗi
ngày thì nên học cách làm điều ấy bởi không có sự quan tâm, tình yêu thương với
những người thân - tình cảm được cho là nguồn cội cho những tình cảm khác thì
ta còn yêu thương gì được nữa?
Khi con người ta hạnh phúc thì họ sẽ
có đủ niềm tin và nghị lực đương đầu với mọi thử thách, khó khăn trong cuộc đời.
Tình yêu thương giữa người với người, những hạnh phúc chân thành mà họ đem đến
cho nhau tựa như cơn gió tuy nhẹ nhàng nhưng đủ sức đẩy chiếc thuyền ra biển lớn,
là điểm tựa tinh thần không thể thiếu khi ta yếu lòng, gục ngã.
Mỗi khi gấp cuốn sách “Hạt giống tâm
hồn” lại, lòng tôi như vẫn còn bao dư ba về các số phận, những con người với
hoàn cảnh khác nhau, những lời khuyên, câu ngạn ngữ vô giá… “Hạt giống tâm hồn”
như thước phim quay chậm khiến tôi có cơ hội nhìn lại bản thân, hoàn thiện bản
thân hơn.
Nó khiến tôi nhìn lại cuộc sống trên
nhiều phương diện. Tôi như trưởng thành hơn, ít cáu gắt với ba mẹ khi bị mắng
hay giận dỗi lúc không vừa ý việc gì bởi tôi biết cuộc đời là hữu hạn mà tình
yêu gia đình dành cho tôi là vô hạn, tôi biết đứng lên sau thất bại bởi tôi biết
rằng tôi sẽ không thể thành công vào mai sau nếu chỉ nghĩ đến thất bại hôm nay…
“Hạt giống tâm hồn” như chính cái tên
của nó, gieo vào lòng người đọc những hạt giống và rồi để họ tự nhận thức, cảm
nhận và tự gieo trồng theo cách của họ. Tôi mong sẽ ngày càng nhiều người tìm đọc
đến “Hạt giống tâm hồn” như tôi và gieo trồng những hạnh phúc giản đơn trong
tâm hồn mình!
9. Tuổi thơ những đứa trẻ như chúng ta đều được nuôi dưỡng tâm hồn
bởi những cuốn sách. Sách là thứ rất lạ kỳ, khi tôi gọi tên là thấy thiêng
liêng lắm. Vì đôi khi trong những cuốn sách như gói gọn cả gia đình tôi, quê
hương tôi - Hà Nội, chốn thân thương tôi gửi trọn một thanh xuân thuở còn thơ
bé. Và nhà văn Băng Sơn cũng như vậy: “Hà Nội như máu thịt tôi, không thể tách
rời ra được nữa... Hà Nội có cái gì là tôi có cái đấy...” (trích từ tác phẩm
“Hà Nội rong ruối quẩn quanh”).
Chính vì tôi yêu Hà Nội đến như thế
nên bất kỳ thứ gì thuộc về Hà Nội, đối với tôi, chúng đều đáng để tự hào. Từ
cách cầm đũa, cầm thìa, đến cách thưởng thức một món ăn, thưởng thức cái đẹp ẩm
thực, đều vang lên một nét văn hóa độc đáo của người Hà Thành. Khi nhắc đến những
cuốn sách với ý nghĩa tương tự như thế, nào đâu tôi có thể quên được những lời
văn nhẹ nhàng, tinh tế bởi một óc quan sát tài tình như Thạch Lam với “Hà Nội
băm sáu phố phường”.
Thạch Lam có viết: “Hà Nội có một sức
quyến rũ đối với những người ở nơi khác… ở những hang cùng ngõ hẻm của làng xa,
hay ở những nương mật thẳm trong rừng núi, ban chiều vẫn có nhiều người ngóng về
một phương trời để cố trông thấy cái ánh sáng mờ của Hà Nội chiếu lên nền mây”.
Tôi cũng như nhà văn Thạch Lam, sống
trong lòng thủ đô Hà Nội, có một sự lưu luyến gì đặc biệt lắm, không kể được bằng
lời, sức hút ấy còn thể hiện rõ nét hơn ở những người rời xa Hà Nội. Hà Nội có
cái thú vị rất riêng, chẳng thể lẫn vào đâu được, cái thú riêng ấy là gì thì tự
những người tới Hà Nội phải tìm thấy nó, mà dấu ấn sâu sắc nhất là khi được nếm
thử hương vị của Hà Nội.
Lời văn của Thạch Lam đưa tôi đi tựa
như một nhà bộ hành tùy hứng, tản mạn qua những con phố cổ kính rêu phong, đậm
chất Hà Nội, đậm chất phương Đông. Nhẹ nhàng xuất hiện trước mắt tôi là vô vàn
biển hàng mời gọi. Những chiếc biển hàng xưa chẳng có cầu kỳ như bây giờ, chỉ
đơn giản là tên cửa hàng viết tay điểm thêm vài chữ tiếng Pháp hay tiếng Tàu, vừa
để thể hiện rõ sự du nhập mãnh liệt của văn hóa phương Tây vào đất thủ đô, cũng
vừa để làm nổi bật lên cái phong phú, đa dạng của vùng đất tụ hội bốn phương
này. Nhưng những chiếc biển hàng ấy cũng đâu thể nói lên được sự ngon dở trên từng
món ăn.
Thưởng thức món ăn của Hà Nội xưa cũ,
không phải là chỉ rẽ qua những nhà hàng sang trọng rồi về, mà còn là sự rong ruổi
trên từng con phố. Vì chiếc đĩa sứ sang trọng quý phái đâu thể nâng niu, gìn giữ
hết những món quà dân dã của Hà Nội. Muốn ăn ngon ở Hà Nội, phải theo bước chân
của Thạch Lam đi lê la ngoài phố phường, đâu chỉ vài chục phút, mà phải là hàng
giờ, thậm chí thâu đêm suốt sáng. Vì những thứ tinh túy nhất đâu phải dễ dàng
tìm ra…
Thạch Lam đưa ta rẽ qua những hàng,
mà cũng chưa chắc được gọi là hàng, vì đơn giản những của ngon vật lạ ở Hà Nội
là ở dưới vai, trên chiếc đòn gánh của mấy anh chị bán hàng rong hết. Thạch Lam
kể: “Mỗi giờ là một thứ quà rong khác nhau, ăn quà cũng là một nghệ thuật, ăn
đúng cái giờ ấy và chọn đúng người bán hàng ấy, mới là người sành ăn”. Nhà văn
còn chỉ ta cách thưởng thức món ăn, cách nâng niu tận hưởng hương vị của món ăn
để có thể cảm nhận được hết cái “Hà Nội” trong đó.
Những tiếng rêu rao lẳng lặng vọng vào trong đêm, những tiếng
bước chân lê thê đượm sự mỏi mệt, nhưng chính những tiếng rao ấy, phải chăng là
những lời ru của ẩm thực mỗi đêm khuya?.
Quà Hà Nội, một món quà thần kỳ mà chỉ
cần gọi tên thôi cũng khiến người phương khác thèm muốn. Hà Nội chỉ gói gọn
trong đêm, chén trà đặc nóng hôi hổi thổi bừng lên mặt ăn kèm với miếng bánh khảo
bột đầy môi. Hay Hà Nội cũng chỉ là bát bún chả, bát phở đậm đà điểm vài cọng
rau thơm buổi sớm. Hoặc Hà Nội cũng “thôn quê” lắm, cái ngon của món xôi nếp với
hương thơm nồng nàn bởi mỡ hành khiến người ăn phải xuýt xoa nhớ mãi.
Hà Nội đơn giản là một thức quà đầy
thanh tao của lúa non (hay còn gọi là cốm). Hà Nội chẳng qua cũng chỉ là một
thành phố lũ lượt hàng mạc như bao thành phố khác... Hà Nội chỉ vậy thôi mà sao
khi nhắc đến, người ta lại dường như cảm nhận được cái sức hút mê hồn của món
ăn trên đầu lưỡi? Vì món ăn Hà Nội riêng biệt lắm, hòa trộn giữa cái hương cổ
xưa và nét đẹp của thời đại, để sáng tạo ra những món ăn mang mùi vị chẳng đâu
có được.
Tác giả là một nhà văn mà tại sao có
thể biết rõ ngọn ngành về cách làm món ăn, biết được cách tận hưởng chúng? Phải
chăng Thạch Lam còn có một tài năng khác? Đầu bếp chăng? Nhưng tất cả là nhờ một
tình yêu Hà Nội, khiến nhà văn có một sự rung động mãnh liệt về vị giác, để một
khi thưởng thức món ăn thì chẳng tài nào quên được, mà cũng chẳng muốn quên.
“Hà Nội băm sáu phố phường” chứa
đựng cái hơi thở cổ kính rêu phong của một Hà Nội đã xa giờ chỉ còn lại là những
kỷ niệm trong tâm tưởng mỗi người. Cuốn sách tựa như một chuyến đi mà bất kỳ ai
cũng hằng mong ước để thỏa mãn cái vị giác khi đến đất Kinh Kỳ. Thạch Lam là một
đứa con của thủ đô, có đôi chút tự phụ và khó tính, với những lời nhận xét đầy
ngẫu hứng bằng lời văn chưa bao giờ xưa cũ.
Nhà văn tôn vinh việc thưởng thức món
ăn tựa như đóng vai một người nghệ sĩ, tạo ra một nét đẹp mãi vẹn nguyên trong
văn hóa người Hà Thành. Bằng thể văn tùy bút đầy tinh tế, cuốn sách cũng gợi nhắc
cho chúng ta rằng trong văn chương từng có một Hà Nội xinh đẹp, hiền hòa và đậm
đà hương vị như thế!.
Cuốn sách bà tặng mình khá dày, có hơn hai trăm trang sách. Kích thước của nó bằng với các loại sách thông thường, khoảng 24 x 17cm. Được in với chất liệu giấy rất đẹp. Cầm quyển sách rất chắc chắn. Bìa trước và sau của của cuốn sách được làm bằng loại giấy dày và cứng, mặt trên nhẵn bóng có lẽ vì được in cùng với một lớp ni lông mỏng. Ở bìa trước của cuốn sách mình thấy nó được trang trí rất đẹp và bắt mắt.
Ở bốn góc là đường nét hoa văn tinh tế giống như những đám mây đang bồng bềnh trôi trên bầu trời. Phía gần trên cùng là dòng chữ ghi tên cuốn sách được in đậm bằng mực màu đen: KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM. Chính giữa bìa sách là một bức tranh rất sinh động với những cô tiên xinh đẹp đang bay lượn giữa bầu trời, có cô cầm đàn đang ca hát, có cô lại cầm giỏ với những loài hoa thơm cỏ lạ… Bên cạnh các cô là những đám mây trắng vờn nhẹ xung quanh. Bên dưới bầu trời các cô tiên đang bay lượn là hình ảnh một làng quê yên bình với những con đường làng trải đầy rơm rạ vàng óng. Một vài người dân đang gặt lúa trên cánh đồng.
Phía xa xa, đàn trâu đang thung thăng gặm cỏ. Ở dưới cùng là hàng chữ in nhỏ, màu đen NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC. Khi mở sách ra, mình thấy thơm phức mùi giấy mới. Từng dòng chữ màu đen in trên nền trang giấy trắng tinh mang đến cho mình bao nhiêu câu chuyện hay và bổ ích. Nào là chuyện chàng Sọ Dừa thông minh, tài giỏi, chuyện nàng Ba tảo tần, hiền dịu, chuyện cô Tấm chịu thương chịu khó, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm thật thà và tên Lý Thông gian ác cuối cùng cũng bị trừng trị.
Mỗi câu chuyện đều đã mang lại cho mình những bài học hay, ý nghĩa. Rằng ở hiền thì lại gặp hiền và kẻ làm điều ác nhất định sẽ gặp báo ứng. Có lẽ, khi bà tặng cho mình cuốn sách này, bà muốn nhắc nhở mình phải luôn học hỏi và làm theo những điều tốt lành, phải tránh xa và biết phê phán cái ác. Ở gáy sách còn gắn một dải ruy băng bằng lụa, màu đỏ để có thể dễ dàng đánh số trang khi mình đang đọc dở.
Mình yêu bà ngoại và vô cùng thích quyển sách mà bà tặng. Mình đã đọc nó nhiều lần tới nỗi có thể thuộc lòng những câu chuyện trong đó nhưng mình chưa bao giờ chán. Mỗi lúc có thời gian, mình lại kể những câu chuyện hấp dẫn ấy cho em gái nhỏ của mình nghe. Em tuy còn bé nhưng rất chăm chú nghe mình kể chuyện nên mình đã rất vui.
6. Ai mà chẳng có một tuổi thơ thật đẹp đẽ.. Tuổi thơ của tôi cũng vậy, tràn ngập tiếng cười, niềm vui, tràn ngập những yêu thương, lo lắng. Ở những nơi mà tôi từng sinh sống, có biết bao nhiêu kỷ niệm, nào là những trưa nắng, không đi ngủ trưa mà trốn đi chơi, những buổi chơi ô ăn quan hay nhảy lò cò…
Đó là một tuổi thơ chưa từng biết nghĩ đến sự cô đơn là gì, chưa lo lắng đến việc mình làm lụng để mưu sinh. Nhưng đến khi lớn lên, con người ta luôn bận rộn, luôn suy nghĩ nhiều thứ. Khi ta còn thơ bé, ta sẽ sẵn sàng làm những gì mình muốn, nhưng khi lớn lên, ta chỉ muốn làm những gì mà người khác mong muốn. Vì vậy, giữa trẻ con và người lớn luôn có nhiều điểm rất khác biệt. Tôi biết về tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã lâu, nhưng đến bây giờ, tôi mới có dịp được đọc những cuốn sách của ông. Một trong những cuốn sách mà tôi vô cùng ấn tượng đó là cuốn “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”.
Cuốn sách này đã được tặng giải thưởng văn học ASEAN 2010. Cuốn sách có bìa màu vàng, in hình một cậu bé, tờ bìa phía sau, tác giả đã nói rằng: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. Nguyễn Nhật Ánh viết quyển sách để nói về tuổi thơ của 4 nhân vật là thằng Cu Mùi, thằng Hải Cò, con Tí Sún và con Tũn gồm tất cả 12 chương.
Tôi vô cùng ấn tượng với chương 1 “Tóm lại đã hết một ngày” và chương 2 “Bố mẹ tuyệt vời”, bởi nó khiến cho tôi càng thêm biết ơn bố mẹ của mình. Với chương 1, tôi cảm nhận được tình yêu thương, lo lắng của mẹ dành cho tác giả lúc còn nhỏ. Mà mối quan tâm chủ yếu là về sức khỏe, đối với trẻ con thì chẳng hề để ý đến sức khỏe của mình cho mấy, nhưng đến khi càng lớn tuổi, mối quan tâm về sức khỏe càng tỏ ra vô cùng đúng đắn, quan trọng.
Khi đọc quyển sách, rất nhiều ký ức ùa về trong đầu óc tôi. Tôi nhớ lại về những ngày mình 7, 8 tuổi, tôi chẳng nghĩ gì nhiều về mặt tình cảm. Nhưng càng lớn, chỉ số tăng trưởng về mặt tình cảm càng tăng lên. Chẳng hạn, tình cảm của mình đối với gia đình. Trong chương 2, tác giả kể về những trò chơi mà ông và các người bạn nhỏ trong xóm cùng nhau chơi. Nó mang lại rất nhiều tiếng cười với tôi, và chắc hẳn, nếu bạn đọc được chương này, bạn sẽ cảm nhận được giống như tôi.
Ngoài ra, tôi cũng rất thích chương “Đặt tên cho thế giới”. Cu Mùi cũng Hải Cò, con Tý Sún, con Tũn cùng nhau thay đổi những suy nghĩ của bản thân. Cả bọn cho rằng “cái cánh tay là cái miệng”, nói “đi chợ thay cho đi ngủ”, cũng như “cái cặp biến đổi thành cái giếng”… Cả bọn quyết tâm thay đổi cách gọi, đặt tên lại cho cả thế giới chỉ với mục đích làm cho thế giới trở nên mới mẻ, bớt nhàm tẻ.
Những câu chuyện như vậy cũng rất mang lại tiếng cười, cho thấy được tuổi thơ của Nguyễn Nhật Ánh rất vui, đầy lý thú. Ở cuối chương 12, tác giả có viết “Để sống tốt hơn đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn...”
Đúng vậy, tuổi thơ cho ta rất nhiều kỷ niệm, khi nhỏ, ta thường ước mong được làm người lớn để tự do làm điều mình thích mà không phải xin phép ba mẹ.
Đến khi lớn, ta mới biết rằng, cuộc sống của một người lớn lại còn tẻ nhạt gấp nhiều lần cuộc sống trẻ con, nó khiến ta khát khao nói lên một điều rằng :“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…"
7. Sách là sản phẩm của xã hội văn minh và hiện đại. Mỗi quyển sách chứa đựng một kho tàng kiến thức vô cùng lớn và chứa nhiều nội dung phong phú khác nhau. Nó cung cấp cho xã hội loài người chúng ta sự mới mẻ trong khám phá thế giới cũng như biết bao điều lí thú trong cuộc sống.
Nhưng điều quan trọng hơn chính là tìm được cuốn sách bổ ích và cần thiết cho nhu cầu của bạn. Và một trong những cuốn sách tôi muốn giới thiệu đến ở đây đó là cuốn sách “Tôi tài giỏi, Bạn cũng thế” của tác giả người Singapore Adam Khoo và được dịch sang tiếng Việt bởi Trần Đăng Khoa và Uông Xuân Vy.
Cuốn sách “Tôi tài giỏi, Bạn cũng thế” được đúc kết từ rất nhiều năm kinh nghiệm của Adam Khoo. Adam muốn chia sẻ những phương pháp và kỹ năng mà anh đã áp dụng từ năm 13 tuổi, trên con đường đi đến thành công trong học vấn và sự nghiệp. Từ một đứa trẻ được coi là “vô dụng”, “bất tài”, “học kém” Adam đã vươn lên và trở thành một triệu phú trẻ và giàu có nhất Singapore.
Nó cũng giống như tên cuốn sách, đó là những bí quyết để dẫn đến thành công mà anh chia sẻ qua từng trang sách, từng chương cũng như từng đề mục. Đầu tiên tác giả đã đưa ra một loạt những biểu hiện trước khi anh đến với thành công. Nó có thể được tóm gọn bằng những từ như “ngu si” “đần độn” (chương I). Nhưng lần lượt qua những trang sách sau bạn phải thật sự ngạc nhiên khi tác giả đã tự tạo ra cho mình một bước ngoặc lớn để thay đổi cuộc đời, số phận.
Bằng những bước đi cơ bản từ dễ đến khó, Adam đã thực sự bắt tay vào hành động với mục tiêu phía trước. Lần lượt qua những trang sách này các bạn sẽ nhận biết được chân dung của một triệu phú trẻ đã phải vượt qua thử thách kiên trì như thế nào để có được ngày hôm nay. Càng đọc tôi càng thấy nó thực sự lôi cuốn, hấp dẫn, muốn đọc thật nhanh để tìm ra những bí quyết mà Adam đúc kết được. Bởi vì sự tò mò và thích thú đã khích lệ tôi lật sang những trang kế tiếp để tìm cái tôi cần.
Phải công nhận Adam rất biết thu hút người đọc không chỉ bằng hình thức mà còn về cả nội dung. Bởi khi lật sang trang kế tiếp tôi thật sự lấy làm vui khi trau dồi kinh nghiệm của Adam là một thứ gì đó cất dấu cho riêng mình để chuẩn bị hành trang chiến đấu với khó khăn ở tương lai. Tôi xin trích dẫn một vài đề mục đang và đã được ứng dụng rộng rãi cho tất cả mọi người:
- Phương pháp học để nắm bắt thông tin (chương 5).
- Sơ đồ tư duy công cụ ghi nhớ tối ưu (chương 7).
- Trí nhớ siêu đẳng cho từ và số (chương 8,9).
Bạn thấy đấy những phương pháp trên đã giúp bạn cải thiện phần nào khó khăn trong học tập cũng như trong công việc. Chúng ta có thể lấy một ví dụ điển hình như sơ đồ tư duy (mind map) đã được ứng dụng mạnh mẽ ở trường học cũng như các lĩnh vực khác đã đạt được nhiều thành công.
Có thể nói phương pháp không thì chưa đủ, để có nghị lực thực hiện các phương pháp trên quan trọng nhất đó là động lực để học tập. Đó cũng là một trong những phần quan trọng nhất của sách được thể hiện ở phần III “Động lực cá nhân của bạn”. Từ chương 12 đến chương 16 Adam đã trình bày những bí quyết để vượt qua lười biếng, tập trung phát triển bản thân đó là điều quan trọng nhất đối với mỗi người hay tạo quyết tâm mạnh mẽ ở chương 16.
Đối với phần cuối bạn sẽ tìm được phương pháp thi cử tốt nhất thông qua chương 17 “Tăng tốc về đích”. Chiến thắng và vinh quang ở chương 18. Theo tôi nghĩ bạn đọc đến phần cuối như thế này thì bước thành công đầu tiên của bạn đã hoàn thành. Để kiên trì đọc hết một cuốn sách không hình mà lại khô khan không cảm xúc thì rất khó đối với những người không biết kiên trì, nhẫn nại để đến đích.
Tôi đã đọc hết và đã đúc kết được những kinh nghiệm riêng cho mình. Mời các bạn cùng tôi tham khảo qua những bí quyết này!
Để thay đổi cuộc sống, tôi phải thay đổi. Bạn làm chủ cuộc sống của bạn. Bạn phải thay đổi sự tồi tệ ở thực tại để thành công chứ không phải nhìn về phía bóng tối của sự tồi tệ
Không có thất bại, chỉ có kinh nghiệm. Bạn chưa thành công, chẳng sao vì bạn sẽ rút ra kinh nghiệm là chính nguyên liệu cho sự thành công của bạn.
Nếu mọi người làm được, tôi cũng làm được, họ cũng như bạn, một bộ não, một cơ thể con người. Họ làm được thì sao bạn lại không?.
Từ những điều nói trên tôi có thể khẳng định rằng cho dù bạn là ai, đang ở đâu, đang học trường nào, đang hướng đến bất cứ mục tiêu gì trong học tập và trong cuộc sống, tôi xin chắc chắn với bạn một điều rằng, bạn sẽ tìm được câu trả lời trong quyển sách “Tôi tài giỏi, Bạn cũng thế” chứa đựng những bí quyết để Adam Khoo lập nên kì tích.
8. Mỗi người trong chúng ta ai cũng có ước mơ cho dù là nhỏ bé hay vĩ đại thì những ước mơ ấy đều đáng quý, đáng trân trọng bởi đó là trụ cột tinh thần, là sức mạnh vô hình tạo động lực cho chúng ta vươn lên để đạt đến điều ta mong muốn, hướng đến ngày mai đầy hy vọng. Song đã bao giờ chúng ta tự hỏi chúng ta đang mong chờ, khao khát những điều tuyệt vời, điều ta chưa có mà vô tình quên đi những điều giản đơn xung quanh?
Tôi cũng như những người khác đã và đang ước mơ tha thiết những điều tôi chưa đạt được. Khi còn bé, tôi say sưa với cuốn truyện cổ tích và ước gì một ngày nào đó mình sẽ được biến thành một nàng công chúa xinh đẹp, một cô tiên với bao phép lạ kỳ hay có được lâu đài đầy ắp bánh kẹo. Lớp Năm, tôi bắt đầu tìm đọc về những học sinh đạt giải trong các kì thi quốc gia và ước mơ mình được như họ.
Lớn hơn, nói chính xác là lúc tôi bắt đầu đọc sách “Hạt giống tâm hồn” về chuyên đề “Từ những điều bình dị”, tôi bỗng nhận ra rằng: tại sao tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ làm gì đó để ba mẹ tôi vui sau cả ngày làm việc mệt mỏi, tại sao ý nghĩ làm cách nào để chị em tôi không còn cãi nhau vì những điều vụn vặt chưa từng xuất hiện trong suy nghĩ của tôi? Cuốn sách ấy như thước phim quay chậm khiến tôi để tâm hơn những điều đơn giản, được trải nghiệm cảm xúc với từng mẩu chuyện nhỏ về những con người bình dị, tinh thần vượt lên, niềm tin chiến thắng…
Cách nhìn nhận hạnh phúc từ những điều quen thuộc là điều mà tôi nhận được từ cuốn sách này. Người ta thường nói hạnh phúc ở xa xôi lắm, hạnh phúc là khi ta có được mọi thứ tốt nhất song qua những câu chuyện sau trong “Hạt giống tâm hồn”, ta sẽ có cách nhìn khác.
Nếu người thợ làm thuê trong mẩu chuyện “Cây giữ phiền muộn” đặt một chậu cây nhỏ trước nhà để mỗi khi đi làm về, anh ta sẽ chạm vào nhánh cây như lời nhắc nhở: sự phiền muộn, bực tức trong công việc không thuộc về mái ấm của anh và anh sẽ trở nên vui vẻ, dành những lời yêu thương, hành động ân cần cho vợ con anh thì cậu bé trong “Lời nói và vết đinh” lại luôn nóng nảy và cư xử cộc cằn với mọi người.
Một hôm, cha của cậu bé ấy đã đưa cho cậu túi đinh và bảo khi nóng giận hãy đóng đinh vào hàng rào gỗ và suy nghĩ về việc mình làm. Ngày đầu tiên, số đinh mà cậu ta đóng rất nhiều nhưng dần dần cậu ta ít đóng đinh vào rào ít đi cho đến ngày không cần dùng đến chiếc đinh nào, cậu ta thấy mình đã thay đổi, không còn nóng nảy chạy đi khoe với cha. Người cha tiếp tục bảo rằng mỗi ngày cậu giữ được bình tĩnh hãy nhổ một chiếc đinh ra.
Nhiều ngày trôi qua, khi cậu bé vui vẻ nói rằng đinh đã được gỡ hết, lúc này người cha mới chỉ vào hàng rào: “Hàng rào sẽ chẳng còn nguyên vẹn như xưa nữa. Những điều con thốt ra trong lúc giận dữ sẽ để lại trong lòng người khác những vết thương”. Ta thấy đấy: lời nói tuy “chẳng mất tiền mua”, rất đỗi bình thường nhưng “lời nói thiện ý sưởi ấm cả ba tháng mùa đông” còn lời nói cáu gắt lại khiến mọi người tổn thương.
Nếu lời nói đem mọi người đến gần nhau thì tình yêu thương sẽ khiến quan hệ giữa người và người trở nên đẹp hơn, gắn gó hơn. Cuộc sống hiện đại đầy những lo toan đã khiến một người cha cáu gắt với đứa con trai nhỏ khi nó cứ đi theo ông và hỏi: “Bố ơi, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?”. Để con trai không làm phiền ông nghỉ ngơi, ông bực dọc trả lời là mười ngàn yên nhưng đứa con trai vẫn không buông ông và hỏi xin năm ngàn.
Đến lúc này, sự nóng giận lên đến cực điểm, ông quay lại nạt nó: “A, thì ra hỏi bố đi làm được bao nhiêu tiền là vì vậy phải không? Đi ra chỗ khác chơi. Bố đang mệt!”. Đứa con sợ hãi nhìn cha rồi im lặng ra sau nhà. Sau khi tắm rửa, cơm nước và đã bình tâm, người cha nhớ lại hành động của mình khi chiều và thấy tội nghiệp con. Ông đến bên giường con, đưa nó năm ngàn và hỏi nó định mua gì. Đứa con liền cảm ơn bố và mò mẫm dưới gối, lấy ra một số tiền lẻ và hớn hở reo lên: “Thế là con đủ mười ngàn rồi! Bố bán cho con một giờ làm việc của bố đi. Con muốn bố chơi với con mà lúc nào bố cũng bận làm việc”.
Người cha bàng hoàng, không biết trả lời như thế nào trước câu nói ấy. Ông sững sờ là vì không biết từ bao giờ ông lao vào công việc mà quên mất thời gian yêu thương con mình hay vì không nhận ra những gì thật sự ý nghĩa mà con trai mong đợi ở ông? Khi ta mang đến cho một người nào đó cũng chính là mang lại hạnh phúc cho bản thân. Vậy thử hỏi tại sao ta không kiềm chế cái tôi, sự nóng giận của bản thân và dành thời gian yêu thương những người xung quanh ta để họ cảm thấy hạnh phúc từ những lời nói, hành động ân cần, tình yêu thương thực sự - điều kỳ diệu mà ta luôn xem là bình thường, quen thuộc?
Hạnh phúc đó không cần phải đem ra cân đo, đong đếm, là điều mà bao người mong muốn mà chỉ cần ta biết cách thay đổi cách nhìn theo một chiều hướng tốt hơn là ta đang giữ hạnh phúc trong tay. “Bài học từ người thầy dạy võ” sẽ cho ta thấy điều ấy. Câu chuyện bắt đầu từ việc một cậu bé mười tuổi quyết định học judo cho dù cánh tay trái của cậu bị mất trong tai nạn xe hơi. Thật lạ khi cậu có cố gắng bao nhiêu thì sau ba tháng tập luyện, thầy chỉ dạy cho cậu một thế võ duy nhất.
Cuối cùng không còn kiên nhẫn, cậu đã hỏi thầy lý do song người thầy chỉ trả lời: “Đây là thế võ duy nhất thầy dạy con, cũng chính là thế võ duy nhất con cần phải học”. Tuy chưa hiểu nhưng cậu vẫn tin thầy và tiếp tục học. Nhiều tháng sau, võ sư dẫn cậu đến tham dự một cuộc thi Judo, cậu đã thực sự bất ngờ khi lần lượt hạ gục các đối thủ và giành chiến thắng. Trên đường về, cậu lấy hết can đảm hỏi thầy lý do gì khiến điều ấy xảy ra.
Lúc này, người thầy ôn tồn bảo rằng cách duy nhất để đối phương phá thế võ mà hằng ngày cậu luyện tập là nắm vào tay trái của cậu, trong khi cậu không hề có tay trái. Đôi khi, điểm yếu của ai đó nhưng nhìn trên phương diện khác sẽ trở thành điểm mạnh, lợi thế của họ. Song vấn đề đặt ra là liệu con người ta có đủ lạc quan, dũng khí để đối diện với khó khăn, biến đau thương thành hạnh phúc hay không?
Hạnh phúc không phải tùy vào người khác, tùy vào số phận mà tùy vào chính bản lĩnh, bản thân của ta. Cho dù thế nào thì hạnh phúc tuyệt vời nhất vẫn là bắt nguồn từ cách nhìn thiện cảm, suy nghĩ lạc quan của ta với những việc, những người ta gặp. Nếu ta chưa biết cách yêu thương những người thân quen, để tâm đến những điều mắt thấy tai nghe mỗi ngày thì nên học cách làm điều ấy bởi không có sự quan tâm, tình yêu thương với những người thân - tình cảm được cho là nguồn cội cho những tình cảm khác thì ta còn yêu thương gì được nữa?
Khi con người ta hạnh phúc thì họ sẽ có đủ niềm tin và nghị lực đương đầu với mọi thử thách, khó khăn trong cuộc đời. Tình yêu thương giữa người với người, những hạnh phúc chân thành mà họ đem đến cho nhau tựa như cơn gió tuy nhẹ nhàng nhưng đủ sức đẩy chiếc thuyền ra biển lớn, là điểm tựa tinh thần không thể thiếu khi ta yếu lòng, gục ngã.
Mỗi khi gấp cuốn sách “Hạt giống tâm hồn” lại, lòng tôi như vẫn còn bao dư ba về các số phận, những con người với hoàn cảnh khác nhau, những lời khuyên, câu ngạn ngữ vô giá… “Hạt giống tâm hồn” như thước phim quay chậm khiến tôi có cơ hội nhìn lại bản thân, hoàn thiện bản thân hơn.
Nó khiến tôi nhìn lại cuộc sống trên nhiều phương diện. Tôi như trưởng thành hơn, ít cáu gắt với ba mẹ khi bị mắng hay giận dỗi lúc không vừa ý việc gì bởi tôi biết cuộc đời là hữu hạn mà tình yêu gia đình dành cho tôi là vô hạn, tôi biết đứng lên sau thất bại bởi tôi biết rằng tôi sẽ không thể thành công vào mai sau nếu chỉ nghĩ đến thất bại hôm nay…
“Hạt giống tâm hồn” như chính cái tên của nó, gieo vào lòng người đọc những hạt giống và rồi để họ tự nhận thức, cảm nhận và tự gieo trồng theo cách của họ. Tôi mong sẽ ngày càng nhiều người tìm đọc đến “Hạt giống tâm hồn” như tôi và gieo trồng những hạnh phúc giản đơn trong tâm hồn mình!
9. Tuổi thơ những đứa trẻ như chúng ta đều được nuôi dưỡng tâm hồn bởi những cuốn sách. Sách là thứ rất lạ kỳ, khi tôi gọi tên là thấy thiêng liêng lắm. Vì đôi khi trong những cuốn sách như gói gọn cả gia đình tôi, quê hương tôi - Hà Nội, chốn thân thương tôi gửi trọn một thanh xuân thuở còn thơ bé. Và nhà văn Băng Sơn cũng như vậy: “Hà Nội như máu thịt tôi, không thể tách rời ra được nữa... Hà Nội có cái gì là tôi có cái đấy...” (trích từ tác phẩm “Hà Nội rong ruối quẩn quanh”).
Chính vì tôi yêu Hà Nội đến như thế nên bất kỳ thứ gì thuộc về Hà Nội, đối với tôi, chúng đều đáng để tự hào. Từ cách cầm đũa, cầm thìa, đến cách thưởng thức một món ăn, thưởng thức cái đẹp ẩm thực, đều vang lên một nét văn hóa độc đáo của người Hà Thành. Khi nhắc đến những cuốn sách với ý nghĩa tương tự như thế, nào đâu tôi có thể quên được những lời văn nhẹ nhàng, tinh tế bởi một óc quan sát tài tình như Thạch Lam với “Hà Nội băm sáu phố phường”.
Thạch Lam có viết: “Hà Nội có một sức quyến rũ đối với những người ở nơi khác… ở những hang cùng ngõ hẻm của làng xa, hay ở những nương mật thẳm trong rừng núi, ban chiều vẫn có nhiều người ngóng về một phương trời để cố trông thấy cái ánh sáng mờ của Hà Nội chiếu lên nền mây”.
Tôi cũng như nhà văn Thạch Lam, sống trong lòng thủ đô Hà Nội, có một sự lưu luyến gì đặc biệt lắm, không kể được bằng lời, sức hút ấy còn thể hiện rõ nét hơn ở những người rời xa Hà Nội. Hà Nội có cái thú vị rất riêng, chẳng thể lẫn vào đâu được, cái thú riêng ấy là gì thì tự những người tới Hà Nội phải tìm thấy nó, mà dấu ấn sâu sắc nhất là khi được nếm thử hương vị của Hà Nội.
Lời văn của Thạch Lam đưa tôi đi tựa như một nhà bộ hành tùy hứng, tản mạn qua những con phố cổ kính rêu phong, đậm chất Hà Nội, đậm chất phương Đông. Nhẹ nhàng xuất hiện trước mắt tôi là vô vàn biển hàng mời gọi. Những chiếc biển hàng xưa chẳng có cầu kỳ như bây giờ, chỉ đơn giản là tên cửa hàng viết tay điểm thêm vài chữ tiếng Pháp hay tiếng Tàu, vừa để thể hiện rõ sự du nhập mãnh liệt của văn hóa phương Tây vào đất thủ đô, cũng vừa để làm nổi bật lên cái phong phú, đa dạng của vùng đất tụ hội bốn phương này. Nhưng những chiếc biển hàng ấy cũng đâu thể nói lên được sự ngon dở trên từng món ăn.
Thưởng thức món ăn của Hà Nội xưa cũ, không phải là chỉ rẽ qua những nhà hàng sang trọng rồi về, mà còn là sự rong ruổi trên từng con phố. Vì chiếc đĩa sứ sang trọng quý phái đâu thể nâng niu, gìn giữ hết những món quà dân dã của Hà Nội. Muốn ăn ngon ở Hà Nội, phải theo bước chân của Thạch Lam đi lê la ngoài phố phường, đâu chỉ vài chục phút, mà phải là hàng giờ, thậm chí thâu đêm suốt sáng. Vì những thứ tinh túy nhất đâu phải dễ dàng tìm ra…
Thạch Lam đưa ta rẽ qua những hàng, mà cũng chưa chắc được gọi là hàng, vì đơn giản những của ngon vật lạ ở Hà Nội là ở dưới vai, trên chiếc đòn gánh của mấy anh chị bán hàng rong hết. Thạch Lam kể: “Mỗi giờ là một thứ quà rong khác nhau, ăn quà cũng là một nghệ thuật, ăn đúng cái giờ ấy và chọn đúng người bán hàng ấy, mới là người sành ăn”. Nhà văn còn chỉ ta cách thưởng thức món ăn, cách nâng niu tận hưởng hương vị của món ăn để có thể cảm nhận được hết cái “Hà Nội” trong đó.
Những tiếng rêu rao lẳng lặng vọng vào trong đêm, những tiếng bước chân lê thê đượm sự mỏi mệt, nhưng chính những tiếng rao ấy, phải chăng là những lời ru của ẩm thực mỗi đêm khuya?.
Quà Hà Nội, một món quà thần kỳ mà chỉ cần gọi tên thôi cũng khiến người phương khác thèm muốn. Hà Nội chỉ gói gọn trong đêm, chén trà đặc nóng hôi hổi thổi bừng lên mặt ăn kèm với miếng bánh khảo bột đầy môi. Hay Hà Nội cũng chỉ là bát bún chả, bát phở đậm đà điểm vài cọng rau thơm buổi sớm. Hoặc Hà Nội cũng “thôn quê” lắm, cái ngon của món xôi nếp với hương thơm nồng nàn bởi mỡ hành khiến người ăn phải xuýt xoa nhớ mãi.
Hà Nội đơn giản là một thức quà đầy thanh tao của lúa non (hay còn gọi là cốm). Hà Nội chẳng qua cũng chỉ là một thành phố lũ lượt hàng mạc như bao thành phố khác... Hà Nội chỉ vậy thôi mà sao khi nhắc đến, người ta lại dường như cảm nhận được cái sức hút mê hồn của món ăn trên đầu lưỡi? Vì món ăn Hà Nội riêng biệt lắm, hòa trộn giữa cái hương cổ xưa và nét đẹp của thời đại, để sáng tạo ra những món ăn mang mùi vị chẳng đâu có được.
Tác giả là một nhà văn mà tại sao có thể biết rõ ngọn ngành về cách làm món ăn, biết được cách tận hưởng chúng? Phải chăng Thạch Lam còn có một tài năng khác? Đầu bếp chăng? Nhưng tất cả là nhờ một tình yêu Hà Nội, khiến nhà văn có một sự rung động mãnh liệt về vị giác, để một khi thưởng thức món ăn thì chẳng tài nào quên được, mà cũng chẳng muốn quên.
“Hà Nội băm sáu phố phường” chứa đựng cái hơi thở cổ kính rêu phong của một Hà Nội đã xa giờ chỉ còn lại là những kỷ niệm trong tâm tưởng mỗi người. Cuốn sách tựa như một chuyến đi mà bất kỳ ai cũng hằng mong ước để thỏa mãn cái vị giác khi đến đất Kinh Kỳ. Thạch Lam là một đứa con của thủ đô, có đôi chút tự phụ và khó tính, với những lời nhận xét đầy ngẫu hứng bằng lời văn chưa bao giờ xưa cũ.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét