Thứ Tư, 2 tháng 6, 2021
Trở về cát bụi
Chồng tôi chết đột ngột vì trận sạt lở đất. Nghe mọi
người kể bỗng dưng có tiếng động lạ, rầm rầm rồi bất ngờ cả quả đồi nứt toác, đổ
sập lên căn nhà có mười mấy người đang vui chơi, uống rượu, trong đó có chồng
tôi. Trước khỉ ra khỏi nhà, như mọi lần, chồng tôi giơ tay vẫy: “Anh đến nhà
Quang chơi tí. Lâu ngày không gặp nó”. Tôi cũng giơ tay vẫy. “Nhớ đừng uống
say. Về sớm anh nhé”. Động tác quen thuộc ấy như lời chào mỗi lúc xa nhau, như
lời hẹn sẽ sớm gặp lại. Tôi đâu ngờ là đó là lời chào lần cuối.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Bùi Thanh Truyền và Văn nhân xứ Quảng ở Sài Gòn “Bao nhiêu chữ đó bấy nhiêu tâm” (Phan Bội Châu) Hiện nay, dân gốc Quảng có hơn 1,3 tr...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét