Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022
Nước nguồn xuôi mãi
Vạ vật thêm một chút trên chiếc chiếu lác ngay dưới chân bàn
viết, Dị ngồi bật dậy gập lưng trên hai đầu gối, kiểu ngồi ưa thích mỗi khi chị
kết thúc một đêm làm việc. Chị hình dung và muốn bật cười, trong cái dáng khổ nạn
này chắc mình giống một con mụ điên bên góc chợ, xem kỹ thì có vẻ giống một người
tù trên nền xà lim. Thật là quá quắt khi tự so vì như vậy thật ra, dù ở xó nào,
bao giờ người viết cũng cảm thấy thế giới chung quanh là một cái cũi đối với ước
nguyện tự do của họ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét