Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022
Bao giờ trời hết gió
Tôi lại ngồi ở trạm xe buýt ấy. Chờ đợi. Như mọi khi. Một
mình. Lâu lắm, tôi cứ ngồi như vậy mãi, chờ cho đến khi có chuyến xe có thể đưa
tôi đến nơi mà tôi có thể đến. Rồi chuyến xe ấy đi ngang qua tôi, như một cơn
gió vô tình, tôi lỡ mất. Tôi lại để hồn mình đi đâu nữa rồi. Tôi nhớ lại chiều
hôm ấy, cũng tại trạm xe buýt này,…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét