Thứ Năm, 3 tháng 3, 2022
Thị trấn trong sương
Bước chân tôi nhanh hơn cho dù tôi chẳng có gì để vội vàng.
Đơn giản là tôi đang đi xuống con dốc. Sương mù vãn còn dày đặc phía trước mặt.
Núi gần lắm, như với tay một cái là tới. Tôi đang đi vào một khúc quanh, mà khi
nãy nhìn thấy màn sương mù trắng xoá, cứ nghĩ là mình đi vào con đường cụt. Đứng
trên đầu dốc khó xác định được đâu là lối rẽ, nhất là một lối rẽ khuất. Buổi
chiều hôm qua có mưa, mưa kéo dài suốt đêm nên sáng nay sương mù đậm quá. Sương
thấm vào vai không thấy lạnh mà chỉ có cảm giác mỏi. Tối hôm qua, tự dưng tôi
không ngủ được. Trong tiếng mưa rỉ rả lẫn tiếng nỉ non của ếch nhái, những giấc
mơ cứ chập chờn kéo về, khi tôi thấy tôi thế này, khi tôi thấy tôi thế khác. Hết
giấc mơ này, chợt tỉnh, đủ đẻ định hình đó chỉ là một giấc mơ rồi lại chìm vào
giấc ngủ để kéo theo một giấc mơ khác. Có những khuôn mặt thật gần kề, rồi bổng
tan biến đi thật nhanh, tôi chấp chới giữa những giấc mơ không liên tục. Cứ thế
cho đến sáng. Bình thường mở mắt ra là thấy núi bốn bề vây phủ, có cảm giác như
mình đang ngủ trong một chiếc nôi xanh của núi rừng. Thế nhưng, sáng nay tỉnh dậy
trong cái cảm giác mệt mỏi vì thiếu ngủ, nhìn qua cửa sổ tôi chỉ thấy một màu
trắng đục. Núi không ngủ trong chiếc màn tuyn mà ngủ trong một chiếc màn may bằng
một loại vải dày, thô.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. T...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét