Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2022
Tiếng đàn
Cũng vào lúc chân trời Tây hoàng hôn giăng đỏ như màu máu,
trên đường phố này tôi sánh bước với một người, nhưng hôm ấy không phải là Mai.
Nhiều tia nắng chiều hôm còn ngoảnh lại bệt lên chót mấy tòa lầu cao những sọc
vàng rẻ quạt. Cũng khoảng đường này hôm nay tôi đi với một người bạn tù có mái
tóc muối mè, trước họng súng đen ngòm của một tên công an áp tải. Một sợi dây
luột lớn buộc tay chúng tôi vào nhau. Mặc dù không phải như trước, cắp sách đến
trường hay ôm đờn đi đón bạn, tôi cũng vẫn ngẩng mặt nhìn cảnh chợ búa thân yêu
của mình. Đâu cuối phố, đôi băng đá, hàng dương đứng mơ màng chải tóc, dòng
sông Kiên hiền hòa chập chả chiếc đò ngang. Niềm riêng bồi hồi sống dậy. Tôi
chép miệng thì thầm “Mai”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét