Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2022
Cách chim không mỏi
Đêm ấy tôi căng mùng nghỉ ở một bờ đìa hoang rậm rạp. Đêm mỗi
lúc một khuya, tôi cứ trăn trở mãi không thể nào chợp mắt được. Thỉnh thoảng mò
dậy tìm gói thuốc, quấn một điếu sâu kèn, bật lửa hút. Chiếc hộp quẹt tròn, nhỏ
xíu sơn màu vàng óng ánh nầy cũng là của Huệ tặng đây. Rồi tôi nằm trở lại. Mỗi
một hơi rít thuốc đầu đóm thuốc lóe sáng, là một lần tôi nhận rõ bộ mặt không
gian ở đây: một chiếc quan tài năm vách màu trắng hình chữ nhật đang nằm úp
trên người tôi. Tôi trăn trở. Tấm vải mũ trãi bên dưới bị hơi người
làm nóng, mền nhũn ra, dính sát vào lần đất ướt của bờ đìa. Tất cả đều lặng lẽ,
nếu không có con cúm núm kêu đêm ngoài đồng xa và mấy con tôm tít nấp mình
trong hang hốc đâu đó búng lên những tiếng khô khan. Thời gian cứ chầm chậm
trôi theo nhịp thở của tôi, trôi theo những cuộn khói vo tròn hình dấu hỏi trước
mặt tôi sau mỗi lần đầu lửa điếu thuốc được rít lên. Rồi cứ thế...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét