Thứ Hai, 4 tháng 4, 2022
Bão lặng
Phần I
Tôi có thể cảm thấy mùi nước hoa tinh tế trên tay Flora, mùi
cỏ huyền ảo trên cánh đồng, phía sau là tiếng hàm thiếc va trong miệng con ngựa
của tôi khi nó lúc lắc cái đầu. Tôi như nhìn thấy đôi mắt dịu dàng xanh biếc của
Flora, thấy tuổi trẻ của tôi và cô. Tôi nhớ tới sự bốc đồng rồ dại của mình khi
nói với cô: “Em sẽ lấy anh chứ?” và một nỗi buồn tức cười nhưng thấm thía, một
sự hối tiếc thật sự vì tôi đã không đề nghị cô khiến cho tôi cảm thấy không thể
chịu nổi những ký ức xưa về ánh nắng, về bóng mát và về những mùi hương. Tôi tiếp
tục ngồi đây viết, chẳng vì lý do gì cả, trong khi bản thân tôi chán chường vì
những nỗi bất hạnh của mình, căm ghét thái độ tự mãn của mình cũng như sự hoài
niệm về quá khứ và mất mát. Những hàng chữ nguệch ngoạc chẳng hàng lối gì của
tôi vẫn cứ bền bỉ hiện lên sau những tiếng sột soạt của ngòi bút lướt trên những
trang giấy trắng. Sự thân thuộc của những trang viết này đối với tôi trở nên thật
đáng ghét, lạc lõng và cô độc, cũng như bản thân tôi trong ngôi nhà này (hay chỗ
trú ngụ, tòa lâu đài, khối gạch vữa... gọi là gì tùy các bạn), không ai vãng
lai qua lại. Giờ đây, những người duy nhất lui tới đây chỉ có bà quản gia cận
thị cùng ông chồng viễn thị trầm lặng, những người giúp việc và các giáo sĩ ở
Nersac - những người vốn không thể chấp nhận việc thiếu đức tin nơi tôi, điều
mà tôi đã trót nói với họ trong một lúc cáu bẳn không thể tha thứ được. Với sự
chấp nhận của những tâm hồn bình dị nhưng đầy thiện chí và vô hại, tôi ẩn mình
sau lần cuối cùng Flora đến thăm. Giờ đây tưởng lai chẳng hứa hẹn với tôi điều
gì - Tôi nhớ cô như thể cô đang đứng trước mặt tôi. Cô mặc chiếc áo lụa nhăn, mái
tóc dài óng ả lóng lánh trong ánh nắng mặt trời rực rỡ bao quanh khuôn mặt trẻ
trung gợi cảm.
Flora là một người mang họ Margelasse. Ông tổ bên nội của cô
đã từng tham gia hai cuộc Thập tự chinh. Mẹ cô đã lần lại dấu vết của dòng họ tới
được tận năm 1450. Còn gia đình Gildas thì từ xa xưa đã là những người làm
thuê, những người nông dân, thậm chí là nông nô. Tổ tiên của anh ta đã từng là
những người hầu của tổ tiên chúng tôi. Tất cả đều là quá khứ, mà quá khứ là điều
không bao giờ thay đổi được. Giờ đây đứng trước chúng tôi những người bạn mới,
khi nói chuyện anh ta vẫn luôn phải bỏ mũ. Gildas Caussinade không bao giờ
thoát khỏi thực tế này. Cho dù là một thi sĩ tài năng ở Paris nhưng anh ta lúc
nào cũng có thể bị xem thường vì gốc gác của mình. Cứ tưởng tượng rằng người
yêu, người tình của Flora de Margelasse phải chịu điều đó là tôi lại thấy day dứt.
Thật là khó khăn đối với những con người tự mãn trong chúng tôi khi hôm trước
anh ta vừa là một tá điền, hôm sau lại phải nhìn nhận anh ta như một quý ông lịch
duyệt. Việc gọi anh ta bang chữ “ngài” không chỉ thật khó khăn mà thậm chí còn
khiến người ta tức cười nữa.
Sáng hôm đó, những tia nắng mặt trời đầu tiên đã mang tới sức
sống cho một ngày mới trong lành trên mặt đất. Xa xa, những cây dương vẫn vươn
cao một cách thanh bình, êm ả như thường. Tôi phải dừng lại và ngắm nhìn thung
lũng xinh đẹp. Đắm mình trong những ánh sương mai lóng lánh xanh bạc, vàng, trắng,
cả miền quê trông như một chiếc bánh ga-tô khổng lồ, lộng lẫy nhưng lại không
thể ăn được.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét