Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022
Không thể không viết cùng Võ Đắc Danh
Không thể không
Đọc xong thư của nhà văn Võ Đắc Danh gửi ông bí thư tỉnh ủy tỉnh
Cà Mau ở blogs của Trần Thôi, sau đó lại đọc thư đó ở blogsc của Hồ Tĩnh Tâm,
hôm nay lại đọc trên vanchuongviet.org, lòng dạ tôi nó cứ bồn chồn làm sao ấy.
Cái ông Bí thư tỉnh ủy ấy hình như mất trái tim rồi. Một năm, mấy lần ông làm
cái việc mà không bí thư tỉnh ủy nào không làm đó là đi thăm những gia đình
chính sách? Vậy thì mẹ Giàu ngay cạnh ông đã mấy lần ông thăm? Có bao giờ ông
nghĩ đến: đất mình là đất của mẹ Giàu, hay ông chỉ nghĩ: ta làm cán bộ lớn, đất
này là đất thành quả cách mạng, thu hồi từ tay “địch”, ta có quyền hưởng thụ.
Không biết có khi nào ông nghĩ thành quả cách mạng ấy thu hồi từ tay người đàn
bà đã hy sinh xương máu mấy đứa con mình cho cách mạng? Có lúc nào ông bị áy
náy khi liếc mắt nhìn sang căn nhà tồi tàn cạnh biệt thự mình không. Có lúc nào
ông nghĩ đến: biệt thự mình đang ở có vương những giọt máu của những đứa con của
mẹ Giàu hy sinh vì hạnh phúc muốn nhà trong đó có cả nhà ông?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét