Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2022
Chỉ còn gọi tên nhau
Chiếc máy bay hạ cánh xuống phi trường Tân sơn Nhất dưới cái
nắng gay gắt buổi trưa 12 giờ của Sài gòn giữa mùa hè. Hành lý không nhiều chỉ
cái xách tay nhỏ và cái va ly đựng áo quần, thế mà cũng gần một giờ sau tôi mới
thoát ra khỏi cổng phi trường. Nắng như đốt. Tôi nghẹn ngào gặp lại chị và hai
em tôi, nước mắt ngọt ngào cứ thế mà tuôn. Tay bắt mặt mừng lời chào, lời hỏi
không dứt. Tôi không kịp trả lời. Vài ba phút đầu tôi còn ráng gồng mình, vừa
lau mồ hôi rã ra như tắm vừa cố cười cười nói nói, tới khi không còn chịu được
cái nóng nung người của Sài Gòn đón chào tôi, tôi nhăn nhó với Thỏ Ngọc, con em
út:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét