Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022
Ông lão bán chim
Dưới chân núi Đen. Trưa. Mưa vừa tạnh. Khách du lịch gò lưng
leo núi, đông không kể xiết. Trên lưng chừng núi là Điện Bà. Người ta lên đó để
cầu phước, cầu lộc, cầu thọ. Còn tôi, đi chơi cho biết. Lúc này, cạnh tôi là một
ông lão bán chim. Một đống lồng chim với vài con chào mào, mấy con chim ri đá,
hai ba con khướu, con két, độc nhất một con nhồng. Ông lão bán chim hầu như đã
già lắm rồi. Tôi nói vậy bởi vì không thấy được khuôn mặt ông, bởi chiếc nón
sùm sụp che mất đến nửa khuôn mặt. Vả lại, cách ăn mặc của ông rất xưa : chiếc
quần ống sớ rộng thùng thình, chiếc áo mấy thân rộng không kém. Mà cũng chẳng
hiểu quần áo ông rộng hay tại ông quá gầy guộc. Chốc chốc ông lại đảo qua, đảo
lại mấy cái lồng chim. Đưa con khướu ra ngoài, đưa con chào mào vào trong. Rồi
ngược lại. Ném quả chuối chín rục, vỏ thâm xì cho con này, quẳng củ mì tươi cho
con kia; lúc chu mỏ huýt sáo, chuyện với con khướu, khi lầm bầm nguyền rủa con
két . . .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét