Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2022
Tiếng vỗ cánh của bầy quạ đen
Về chiến tranh, thi sĩ Trung Hoa xưa đã viết: "Nơi vó
ngựa chiến đi qua, mười năm sau cỏ chưa mọc và gió thổi còn mang mùi máu...". Thơ của người xưa xa xót mà còn bâng khuâng, kinh hoàng nhưng vẫn mơ hồ.
Thời ấy, chưa có bom nguyên tử và nhiệt hạch, chưa có chất độc hoá học và bom
vi sinh, chưa quá nhiều thứ ý nghĩa và các mục tiêu ngầm ẩn sau mỗi cuộc chiến
tranh. Thời ấy, con người ưa thích sự kín đáo và trang phục nghiêm cẩn nên nỗi
đau khổ được mô tả thống thiết nhưng vẫn ngầm tẩm trong lớp sương mù của những
vẻ đẹp ước lệ và vĩnh định: nỗi cô đơn, thây người bọc da ngựa, hài cốt phơi
nơi cát bụi, gió lạnh tuyết rơi và nỗi u hoài... Nhiều thế kỷ đã qua, trang phục
đã đổi thay và cùng với sự thay đổi ấy, tâm lý con người đã khác xưa. Con người
đã dám cởi bỏ mọi thứ áo quần, tự chiêm nghiệm nỗi đau cũng như ngắm nghía thân
thể mình một cách mạnh bạo. Bởi thế văn chương thời nay không thống thiết lãng
mạn như trước nhưng chân thực hơn và tàn nhẫn hơn. Viết về chiến tranh, người
ta không chỉ khóc than cho những đứa trẻ mồ côi ngơ ngác bên đường, những thiếu
phụ giặt áo bên sông ngóng đợi chồng, người ta đã tìm đến chốn suối thẳm rừng
sâu, nơi hàng sư đoàn lính cái bị dồn vào phục vụ chiến tranh, tóc rụng da
xanh, mất kinh nguyệt thường xuyên, lên những cơn điên tập thể và hoài vọng một
chân trời dịu dàng vô tăm tích. Văn chương cũng đã theo hàng vạn cô gái lỡ thì
sau chiến tranh, bị dồn tụ trong những lâm trường nông trường hoang vu cằn lụi,
nơi đời sống cùng khổ buồn thảm đến mức điên rồ, nơi những người đàn bà hẩm phận
chẳng còn ước muốn nào hơn là ngóng đợi sự xuất hiện bất thần của một gã đàn
ông, dù là tên cướp đường hay gã bán hàng rong hoặc kẻ tội phạm bị thành phố và
đồng bằng xua đuổi, mong được gã hãm hiếp và trong lần chung đụng hiếm hoi ấy
được mang thai...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét