Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022
Ân nhânXXXX
Lại một tiết đầu đông cuối thu; trời đã lấm tấm rét, dường
như trên cao vợi có một cánh tay khổng lồ đang xắn từng tảng không khí rét ngọt
của mùa đông trộn vào cái ngôi nhà bao la, xanh thẳm, trong văn vắt của mùa
thu; như mọi lần, Huy lại lững thững trên con đường sau làng. Anh thường chọn
khoảng thời gian giao mùa này về quê, để cùng lúc, có thể gặp được cả hai: một
mùa anh thích, một mùa anh thiếu. Anh yêu mùa thu, cái mùa có vẻ gì đó dịu dàng
thanh khiết như tính cách của một thiếu phụ. Còn mùa đông? Có lẽ, chính mùa
đông mới là mùa để lại trong anh nhiều ấn tượng hơn cả. Anh nhớ những buổi sáng
co ro đi học trong không gian mù sương; anh nhớ cái cảm giác ấm áp mà dường như
chỉ trong giá rét lạnh căm ta mới nhận ra hết được ý nghĩa của nó; và diện mạo
của hạnh phúc, bất hạnh của một kiếp người như cũng hiện ra rõ nét hơn. Thấm
thoắt thời gian anh sống xa quê đã nhiều hơn cả ở quê rồi! Anh biết mình chưa
là gì, nhưng so với những người dân lam lũ trên quê, có vẻ anh đã là một người
thành đạt. Anh giống như một con đom đóm bị mất dạng trong ánh điện phố thị
chói lòa, nhưng lại tỏa sáng rực rỡ giữa đêm quê; khiến anh về quê không phải để
thăm quê, mà như đi gặp chính mình. Anh nhận ra mình trong những tiếng xì xào,
trong sự vồn vã chào hỏi: “Đẻ ra được đứa con như bá đúng là nó mát, chứ cứ như
bọn em đây nó rát lắm bà chị ạ !”. Có một bà già từng nói với mẹ anh
thế. Riêng anh, anh chẳng bao giờ thỏa mãn cả, anh đã có được những cái mà ngày
xưa trong mơ cũng không thấy, không hiểu sao vẫn thường xuyên âu lo và mệt mỏi;
phải tại cái tham vọng không cùng, hay tại cái nhịp sống đua chen quá căng thẳng
nơi phố thị? Chính những lúc ấy, hình ảnh những người dân quê chất phác lại hiện
lên an ủi anh, anh kính phục họ, bởi cuộc sống của họ quá vất vả
nhưng họ vẫn vui vẻ, nghị lực của họ cũng mới vững vàng làm sao! Trong một đất
nước có quá nhiều biến cố, chính từ những con người bình dị ấy đã hợp thành cái
sức mạnh vô địch làm nên bao kỳ tích, những người sẵn sàng hy sinh tất cả,
nhưng lại không quan tâm lắm đến việc sẽ được nhận lại cái gì! Anh chợt nhớ đến
bạn bè thuở thiếu thời, qua cuộc chiến khốc liệt, đứa còn đứa mất... có đứa đến
nấm mộ cũng không có, thân thể có khi chỉ còn là một bó rễ cây tại một cánh rừng
lạnh ngắt nào đấy! Như vậy, chỉ mỗi việc anh còn được sống thôi đã là may mắn
quá rồi! Thế mà...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét