Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2022
XXXXCuộc hành trình theo đường thẳng của con cúm
Cuộc hành trình theo
Trong ánh đèn chao nghiêng ấm cúng của tiệm cà phê Panera
Bread, khoé nhìn người thiếu phụ bỗng lộ vẻ chán chường và thất vọng. Ông chủ
tôi hiểu ra, khoác tay vào không gian một cử chỉ vô nghĩa như phương cách để chấm
dứt cuộc đàm thoại tẻ ngắt. Tôi tự nhủ, thế là xong một cuộc gặp gỡ. Họ đến
đây, hẹn hò, xem mặt nhau lần đầu, tìm hiểu, sau khi mất cả tháng trời thư qua
thư lại, điện thoại mỗi đêm, cộng thêm nỗi trăn trở, nghĩ và tưởng tượng về
nhau. Tôi ngắm cái mũi thanh tú của người thiếu phụ, rồi tới cặp môi bóng nhẫy
son cam như nét cong của đường trăng còn non cốm. Ông chủ thôi đắm nhìn bờ ngực
cao ẩn hiện sau làn lụa mỏng như từ chối một thôi thúc nhức buốt mới bén lửa
con ngựa đực. Tôi hình dung ra hai quả đồi nhấp nhô hai bên con hẻm sâu kia là
những tế bào tươi rói, tanh tanh màu đỏ thắm mà không khỏi rùng mình cho một
khát khao bùng cháy. Tôi bò ra khỏi đám lông nhầy nhụa trắng phau bệt cứt mũi của
ông chủ và rướn người đứng thẳng vào vị trí tôi đã tính toán sẵn, chực chờ.
Phút khai hoả đã đến. Chỉ một cái hắt xì, tôi bắn ngay vào chỗ muốn đến, theo
đường thẳng tắp, đáp xuống vành môi gợi cảm mở chào kia.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét