Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022
Ngôn ngữ thơXXX
Khi cầm bút viết phê bình, tôi đã tự hỏi, cái gì biến ngôn ngữ
thường thành thơ, cái gì làm nên sự khác biệt giữa văn xuôi và thơ? Tôi nhớ đến
hai câu vào hàng nổi tiếng nhất trong kho tàng Ca dao Việt Nam: Hỡi
cô tát nước bên đàng/ Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi. Lẽ ra phải viết “sao cô
múc nước nhịp nhàng đổ đi” mới đúng, nhưng viết đúng như vậy lại không thành
thơ và chắc chẳng có ai nhớ làm gì. Thì ra chính cái sự sai ấy đã làm nên tính
thơ, nó chính là sản phẩm của trí tưởng tượng. Nếu không có trí tưởng tượng người
ta sẽ chỉ viết ra được những câu mô tả chính xác hiện thực, nhưng hiện thực chỉ
có một, nên tất cả các câu thơ, các bài thơ sẽ giống nhau. Vậy chính trí tưởng
tượng, tức “hồn thơ” của mỗi thi sĩ, đã tạo ra sự lạ hóa cách thức biểu đạt, từ
đó mới tạo ra được những sắc thái biểu cảm khác nhau, nhiều cái bình thường sẽ
có một diện mạo mới, khả năng chinh phục mới, làm nên ấn tượng, sức truyền cảm
trong lòng người đọc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét