Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2022
Chiếc lá cuối cùng
Trong một quận nhỏ phía đông Washington, các con đường chạy
ngoằn ngoèo một cách điên dại, cắt quãng thành những dải nhỏ gọi là
"vùng". Những "vùng" này lọt thỏm trong những góc và đường
cong lạ kỳ. Một con đường cắt ngang với chính nó một, hai lần. Một họa sĩ đã có
lần khám phá là con đường có thể có giá. Ví dụ như khi một nhân viên thu ngân cầm
hóa đơn của màu vẽ, giấy và vải, sau khi đi dọc theo đường này bỗng thấy mình
đã đi vòng lại chỗ cũ mà không hề thu được một xu nào cả!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Phạm Trung Tín và 6 ô cửa Người ta thường ví đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. Tôi cũng có thể nói, thơ là ô cửa của tâm hồn được chăng? Nế...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét