Chẳng biết từ lúc nào giàn bông giấy nhà tôi trở nên dễ thương như Yên vậy. Lả tả
cánh hồng lắt lay trong gió, chùm cao chùm thấp bay quấn quít trên giàn. Như
hình ảnh của Yên, kỷ niệm với Yên tụm năm tụm bảy trong ký ức tôi. Sáng chủ nhật mỗi tuần, Yên theo mẹ tới giao thuốc ở phòng mạch
anh tôi. Cô hay tinh nghịch đưa tay với cành dâm bụt, rung mạnh để làm kinh động
đám chim trên giàn bông giấy. Chim bay ào lên, hoa sà xuống, Yên xoè tay ra hứng.
Trông tướng cô cũng chằn ăn nhưng ngộ nghĩnh, vui vui. Chợt ngước lên bắt gặp
tôi ở góc lầu, tiểu thư hĩnh mũi thách thức rồi đi thẳng vào trong. Mười lần như
một, tôi tự nhủ mình đã "trao tim lầm nữ tướng... cướp". Vậy mà đám
chim sẻ kia, đối với tôi, chỉ dễ thương và giàn bông giấy chỉ dễ mến khi Yên xuất
hiện. Biết Yên học chung trường, tuy cùng năm nhưng khác buổi nên
chẳng mấy khi tôi được gặp Yên. Mà cho dù có gặp, Yên cũng vác cái mặt kênh kiệu
đó ra mà biểu diễn với tôi. Thằng Thạnh bạn tôi bảo, gia đình Yên bị đánh tư sản
chạy về thị xã. Yên giỏi Văn, được tuyển vào lớp chuyên. Nó nói con gái chuyên
Văn kiểu cách khó chịu lắm, ghét dân chuyên Toán chúng tôi lắm, chê là một lũ
khô-khan. Rồi nó gào lên chọc tôi: "Em chuyên Văn lớp sáng Tôi chuyên Toán lớp chiều Chưa bao lâu làm bạn Đã sập bẫy tình yêu!" Nói "làm bạn" cho oai, chứ mỗi lần tôi dợm bước định
chạy xuống bắt chuyện thì Yên đã khoát tay vô cùng "Lục Vân Tiên: khoan
khoan dừng đó chớ ra, ta là phận gái, chàng là phận trai!" - Ông đứng đó nói chuyện tui cũng nghe được mờ! Cứ thế mà mỗi sáng chủ nhật tôi lại buồn, lại tức anh ách. Chỉ
chờ cái xe đạp mi-ni đỏ của Yên lăn bánh ngang qua giàn bông giấy hồng thì tôi
lẩm nhẩm đọc thơ con cóc năn nỉ thầm: "Người ta đồn sai bét Dân học Toán khô khan Xin em đừng có ghét Tội nghiệp người khác ban". Giàn hoa giấy nở rồi tàn. Chim bay đi rồi về họp bầy. Như
Yên, đến rồi đi, không thân thiện với tôi thêm chút nào. Nhưng tôi vẫn tự an ủi
mình, ít ra vẫn còn nhìn thấy Yên mỗi tuần một lần, có chim, có hoa, bình an
trong nắng. Hạnh phúc sao chừng như giản dị. Giản dị như chuyện dưng không tôi
yêu Yên. Thị trấn dứt nạn cúp điện đêm. Đèn đường sáng trở lại chiếu rộn
rã trên giàn hoa giấy sum-sêu, lan vào trong sân những bóng hoa li ti. Nếu có
ai hỏi tôi yêu gì nhất (dĩ nhiên là sau Yên), tôi sẽ nói tôi yêu những ngọn đèn
đường. Nhẩn nha chờ hoàng hôn xuống để được xem những trụ đèn trước nhà vụt
sáng, tôi gặp Yên thay mẹ tới giao thuốc. Chiều nay, chim đã bay về tổ mà tôi
nghe lòng mình ríu rít, hoa chiều đã tàn mà tưởng vườn đang xuân. Chỉ vì Yên
thân thiện, khác hẳn với mọi lần. - Ông đi chơi đâu, sao về trể vậy? - Không, tui ra đây để ngó đèn đường. Yên tròn mắt phượng, nói như reo: - Trời ơi! Sao ông cũng thích đèn đường, giống...tui vậy? - Tui sợ... bóng đêm lắm! - Tui khác! Tui nhớ nhà tui ở Sài Gòn. Hồi mới tới đây tui
khóc hoài. Thị trấn gì mà tối mù mù, buồn căm căm. Chỉ khi đèn đường sáng lên mới
làm tui đỡ cô đơn, đỡ nhớ Sài Gòn. Có lẽ tôi quê mùa lắm, ngớ ngẩn lắm trước tâm hồn đa sầu đa cảm
rất thành thị của Yên. Thoáng nhìn tôi, không hiểu sao Yên lại thở dài: - Ông không biết đâu! Không ở đâu có đèn đường đẹp như Sài
Gòn, tình như Sài Gòn. Phải chi tui là chim, là sáo tui sẽ lập tức bay khỏi cái
huyện lỵ đìu hiu nầy liền. Vô duyên có thừa, tôi hỏi một câu không ăn nhập gì tới đề
tài: - Sao lâu nay Yên...ghét tui dữ vậy? - Tui đâu có ghét ông. Tui chỉ không thích ông thôi! Ai biểu
ông nhà cao cửa rộng làm gì? Tôi nghe tôi rít trong cổ họng: "Đặng Hà Yên, cô ngang
như cua! Mấy đời ông nội tui, ba tui rồi anh tui hành nghề Đông y ở đây. Yên
"đánh tư sản" kiểu đó thì chết tui rồi. Tui yêu Yên mà Yên!" Yên chào tôi, quay lưng, "em đi áo mỏng buông hờn tủi".
Tôi nhìn theo câm nín, hờn hờn, tủi tủi mênh mông... Đang năm thi đại học mà thằng Thạnh nó xúi tôi: - Trường đang tuyển gấp thêm học sinh vào chuyên Văn lớp 12
vì có đứa mới đi ODP, mầy đi không? biết đâu...chó ngáp phải ruồi, được học
chung với Yên của mầy. Thế mà tôi vác đơn đi thi thật. Tụi bạn sỉ vả tôi thậm tệ nào
là "tên Việt gian", nào là "quân bán lớp", nào là vì tình bỏ
bạn. Người xưa anh hùng còn khó qua ải mỹ nhân, huống gì kẻ hậu sinh tôi đây.
Tôi chẳng dám có mộng văn chương thi thố với người ta. Chỉ muốn được gặp Yên mỗi
ngày. Có lẽ vì bận lo học thi mà lâu rồi không thấy Yên chở mẹ tới
giao thuốc. Yên không tới, đám chim sẻ và giàn bông giấy trở lại vô duyên như
cũ, đèn đường vàng ngọn buồn bã. Tội nghiệp văn chương như con ruồi, bị tôi ngáp phải. Tôi đậu! Mà buồn thay, tình trường tôi rớt. Yên học chung với tôi một
mạch hết lớp 12. Học một lèo tới khi thi đại học, rồi chưa tới hai phút Yên tóm
tắt chuyện riêng của Yên cho tôi nghe: - Ông nè, tui... có bồ rồi! Gia đình anh Định là bạn cũ của
nhà tui ở Sài Gòn. Anh Định là sinh viên khóa 13, Đại học Kinh Tế, lo cho tui lắm.
Thỉnh thoảng tui kể với ảnh về ông, khoe là ông bị tui ăn hiếp hoài nhưng rất tốt
với tui. Tui muốn nói cám ơn ông lâu rồi. Ông cho tui cám ơn nghe. Quên nói
cho ông biết, tui sẽ thi vô Đại học Kinh Tế.... Trời đất quỷ thần ơi! Cái thị trấn đất đỏ miền đông nầy sao bỗng
dưng mưa giông ầm ầm đổ xuống đời tôi, mưa dai dẳng, mưa triền miên. Tôi đâm ra
thù ghét cái Đại học Kinh Tế chết tiệt nào đó ở Sài Gòn. Thù ghét cái khoá 13
có anh sinh viên tên Định học cao hơn, cướp đi Yên của tôi. Con chim, con sáo
nào đó bỏ giàn bay đi, chút xíu bay về, còn Yên chưa bay mà đã mất!... Tôi ngó xuống giàn bông giấy, nhìn mưa tạt mù mù qua sân mà
rưng rức trong lòng: "Tìm người ảo ảnh đầy tay Mắt môi từng nét chảy lai láng buồn." Thị trấn nhiều năm không có Yên bình thản trong cái buồn đất
đỏ ảm đạm. Như tôi bình thản sống tiếp đời mình có vết thương tình cảm mưng mủ
nhức nhối. Cái ông nhà thơ nào đó chỉ thất tình có hai tháng trong năm: "Kỷ niệm cũ còn nguyên vẹn đó Trời tháng giêng, tháng bảy buồn như nhau" chứ tôi thì mỗi một năm có tới sáu cái tháng giêng, sáu cái
tháng bảy như nhau buồn trước nối buồn sau. Tôi không thi Đại học, không xuống Sài Gòn phồn hoa mà an phận
cha truyền con nối trong cái cơ ngơi nồng mùi thuốc bắc của gia đình. Tôi sợ phải
thấy Sài Gòn của Yên tình như Paris của Nguyên Sa "có bao nhiêu ngọn đèn
xanh đèn đỏ" để anh Định hỏi "em có nhớ mỗi ngày bao nhiêu lần anh
hôn em". Tội nghiệp những ngọn đèn đường thị xã. Leo lét mãi cũng mối
tình tỉnh lỵ bọt bèo. Em về vui bên ấy, mốt mai sẽ nhớ gì? Hỏi tức là trả lời.
Làm sao Yên nhớ nỗi. Cái thị trấn mưa nhiều hơn nắng nầy và tôi ở trong Yên nhỏ
xíu, bé tí như cây kim châm. Chúng tôi rớt xuống lỗ hỗng ký ức Yên, như cây kim rớt xuống
lạch nước. Mất dấu. Nên chẳng bao giờ Yên phải chạnh lòng vì nhớ tới tôi. Còn
tôi, chao ôi, còn sáng sáng ngó giàn bông giấy, ngó bóng chim bay, còn đêm đêm
thức cùng ngọn đèn đường làm thơ, viết văn rao bán chuyện mình. Gặp Yên đau buốt.
Tôi cam lòng thấy em như con chim sẻ, con sáo sậu xổ lồng bay xa. Nhưng sao bay
đi còn để vết tìm!...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét