Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2022
Nguyễn Đức Hạnh, câu thơ chảy dọc đời lặng lẽ
Nguyễn Đức Hạnh, câu thơ
Thi sĩ thường đa mang, trái tim nhạy cảm. Họ thường nương nhờ
vào bóng đêm. Đó cũng là “không gian tâm trạng” của nhà thơ. Tôi đồ rằng, Nguyễn
Đức Hạnh lẻ loi trong đêm, vin vào đêm, trải những day dứt lòng mình làm đêm.
Vì thế, thơ ông luôn đau đáu, nhân vị người. “Lửa thật buồn liếm vào bàn tay/
Mẹ ngồi sưởi nỗi buồn tuổi tác”, (Chiều nay con vội về nhóm lửa). “Mẹ
ngồi sưởi nỗi buồn tuổi tác”, câu thơ thật hay, thật thơ, thi ảnh đẹp, trắc
ẩn…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Phạm Trung Tín và 6 ô cửa Người ta thường ví đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. Tôi cũng có thể nói, thơ là ô cửa của tâm hồn được chăng? Nế...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét