Thứ Hai, 30 tháng 1, 2023
Truyện ngắn Thu Loan: Thuốc lú
Chúng tôi quen nhau từ thủa đói cơm, thiếu muối, cùng chung trường, chung khoa, chung phòng. Chỉ khác Khoa sinh viên năm đầu, tôi, Cương, Thịnh sinh viên năm cuối. Khoa luôn ý thức mình là lớp đàn em, ngoan ngoãn nghe lời, một điều dạ các anh, hai điều các anh dạ. Dù chúng tôi đã xếp lịch, phân công quét nhà, đổ rác nhưng là đàn ông, thói quen lười biếng thường bám chặt. Quần áo vứt bừa, sách vở để ngổn ngang, mền gối vun thành đống, tàn thuốc vung vẩy khắp nơi… Ở dơ dơ một chút, bừa bộn một chút có chết đâu!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Bùi Thanh Truyền và Văn nhân xứ Quảng ở Sài Gòn “Bao nhiêu chữ đó bấy nhiêu tâm” (Phan Bội Châu) Hiện nay, dân gốc Quảng có hơn 1,3 tr...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét