Thứ Hai, 27 tháng 3, 2023
Mùa thu xám - Truyện ngắn Trần Hương Giang
Mùa thu xám - Truyện ngắn
Cô ấy vo từng cụm lá vàng nát trong tay, môi mím chặt không
cho thành tiếng nấc. Có lẽ vì cô đã khóc nhiều rồi. Thôi đừng khóc nữa. Tự nhủ
mình như thế rồi cô lau nước mắt ráo hoảnh nhìn những cụm lá vàng chết rơi vải
trên sân nhà. Khu vườn mùa này lá vàng rơi đầy không kịp quét, ừ mà quét lá làm
gì khi lòng cô cũng đang chứa cả một khối rác to đùng không thể nào quét ra khỏi
được. Rác của lo âu của đau đớn của chán chường tuyệt vọng… Chúng có thể tích tụ
lại thành một khối ung thư không thể chữa lành! Có tâm hồn nào chứa niềm vui
trong thời buổi này? Con Virus Corona giết người đang thầm lặng tìm ai đó để tiễn
họ đi khỏi thế gian này một cách lạnh nhạt tàn nhẫn như đang tìm đến với cha
cô!.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét