Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2023
Mong manh ký ức
Bóng quân phục màu xanh xoẹt qua vùng ký ức thương
nhớ mong manh, tôi giật mình bàng hoàng bật ra một cái tên: Thọ. Tôi tăng ga đuổi
theo. Người bỗng run lên vì mừng rỡ. Xoạch! Tôi và xe lăn đùng ra giữa đường,
chiếc xe đi trước đột nhiên rẽ ngang cũng đổ nghiêng, bánh sau quay tít. Thôi!
Không ai bị sao cả là may rồi. Cái chị này đi chẳng quan sát gì cả, suýt chút nữa…
Tôi chưa hết bàng hoàng giữa những xì xào xung quanh. Bóng quân phục màu xanh dắt
xe tôi vào lề đường, ân cần đến độ tôi quên mất đầu gối đang đau nhói. Không phải
Thọ. Người này trẻ hơn, chỉ có dáng người cao cao là giống. Đứng một lúc lâu
tôi mới tĩnh trí trở lại sau cú va chạm kinh hoàng. Thật ngớ ngẩn. Dẫu đó có phải
là Thọ chăng nữa mình đuổi theo cũng để làm gì?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu Trong tập Giọt trời trên lá sen của Quang Hoài, phần thơ thể hiện những suy tư trăn trở về nhân tình,...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét