Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2023
Tạm biệt hoa gạo
1. Nắng đành hanh trên cành gạo. Màu vàng màu
đỏ không phân định được ranh giới rực rỡ một khoảng trời. Thương tay
cầm rổ, tay xách em dấm dẳng. Đã bảo là nắng, cứ đòi ra, rồi mẹ
lại mắng chị. Đứa em đã khô nước mắt cười biết lỗi. Em muốn xâu
vòng cổ. Xâu cho cả Thương nữa. Mẹ mắng Thương cứ bảo tại em. Vòng
cổ thì ai mà chả thích. Thương còn nôn nóng hơn Nhi. Trong xóm đứa
nào cũng có đến ba bốn cái vòng dài thượt. Hết đeo cổ, đeo tay rồi
còn kết thành băng rôn như hoa hậu nữa. Nhưng trước khi đi làm mẹ dặn
không được đưa em ra nắng. Em ốm mẹ phạt nặng. Thương sợ. Đã mấy lần
Thương bị phạt đòn rồi. Toàn là những lý do không đâu vào đâu cả.
Thương ấm ức lắm. Chả dám khóc to, sợ bố mẹ lại đánh tiếng
con riêng con chung rồi tiếng bấc tiếng chì, rồi đá thúng đụng nia.
Người lớn thôi được cơn cuồng nộ thì chị em Thương cũng đã hồn xiêu
phách lạc ở góc nhà. Mấy lần hứa với nhau không vòng tay, vòng cổ
gì nữa rồi mà cứ quên.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Tố Hữu và sự hiện hữu trong di sản văn học miền Nam (1954 -1975) Cuộc sống thường có những bất ngờ, văn học là bức tranh phản ánh hi...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét