Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2023

Đâu là hạnh phúc 1

Đâu là hạnh phúc 1

CHƯƠNG 1
Ngừng xe trước căn biệt thự phủ đầy những cành hoa leo màu tím xinh đẹp, Quỳnh Giang chần chừ không muốn bấm chuông. Cô thật sự rất ngại khi phải bước vào căn nhà này, bởi vì ở nơi đây không có sự đón tiếp dành cho cô mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến nản lòng.
Nhưng nhớ đến lời mẹ dặn, và nhất là nhớ đến những lời thư của Thường Quân từ xa gửi về, cô lại thấy mình có thêm can đảm. Thôi thì mặc kệ người ta đối xử với mình có không ra gì chăng nữa, nhưng chỉ cần Thường Quân vẫn một lòng một dạ với cô thì Quỳnh Giang lại thấy mình có đủ dũng khí để chấp nhận mọi sự thiệt thòi.
Hít vào một hơi thật sâu, Quỳnh Giang nhất định đưa tay bấm chuông. Đã nhất định là thế mà khi tiếng chuông vang lên lảnh lót, cô vẫn giật mình một cái.
Chờ đợi không lâu, Quỳnh Giang đã nghe tiếng cổng được mở lách cách, rồi vú Năm, người làm của nhà Thường Quân ló đầu ra. Trông thấy cô, vú Năm cười tươi:
- Là cô à, cô Giang? Vậy mà vú lại tưởng là khách nào đến chứ. Sao hôm nay cô đến muộn quá vậy?
Sự vồn vã của vú Năm làm Quỳnh Giang thấy ấm lòng một chút. Hình như chỉ còn có bà là người duy nhất đón chào cô khi cô đến ngôi nhà này. Vừa dắt xe đi theo vú Năm, cô vừa vui vẻ trả lời:
- Tại hôm nay con phải họp Hội đồng vú ạ, vì thế mà con về hơi muộn.
Khoảng sân khá rộng làm vú Năm có thì giờ trò chuyện với Quỳnh Giang. Bà hỏi nhỏ:
- Cô Giang biết tin gì chưa?
Quỳnh Giang ngạc nhiên:
- Tin gì hở vú?
Bà vú thấp giọng ra vẻ bí mật:
- Ngày mai cậu Quân về.
Quỳnh Giang gật đầu:
- Con biết rồi, cũng vì chuyện đó mà hôm nay con đến đây nè. Con muốn biết ngày mai bên này chuẩn bị đón anh Quân như thế nào?
Không trả lời vào câu hỏi của Quỳnh Giang, vú Năm lại hỏi:
- Làm sao mà cô biết được là cậu Quân về?
- Thì anh Quân viết thư cho con mà, anh còn nói rõ chuyến bay và giờ giấc nữa đó.
Vú Năm gật đầu:
- Hèn chi! Vậy mai cô có đi đón cậu Quân không?
Quỳnh Giang gật đầu:
- Có chứ vú, vì thế con mới đến hỏi bác Quyền đây.
Câu chuyện giữa hai người bị cắt ngang vì từ trong nhà có tiếng bà Quyền hỏi vọng ra:
- Khách nào đến giờ này vậy hả vú Năm? Có phải là cô Xuân Hoa không?
Vú Năm nháy mắt với Quỳnh Giang một cái rồi lớn tiếng trả lời:
- Không phải cô Xuân Hoa, thưa bà. Mà là cô Quỳnh Giang.
Trong nhà im lặng chứ không có tiếng trả lời bà vú nữa, vú Năm đẩy lưng Quỳnh Giang:
- Thôi, cô Giang vào đi kẻo bà đợi.
Cẩn thận cởi bỏ đôi giày ngoài thềm, Quỳnh Giang nhẹ nhàng bước vào. Thấy bà Quyền đang ngồi gác chân trên chiếc bàn nhỏ nơi bộ salon giữa nhà coi TV, cô vội cúi đầu chào:
- Thưa bác!
Không rời mắt khỏi màn hình, ba Quyền cất giọng:
- Ờ, có chuyện gì không?
Quỳnh Giang khựng lại, cô đứng xớ rớ trước cửa mà nửa muốn bước vào, nửa lại muốn đi trở ra. Cái thái độ lạnh nhạt của bà Quyền dành cho cô không phải là cô không biết, nhưng hôm nay cô thật sự thấy mình bị tổn thương. Cô đến dây vì có mục đích hẳn hoi chứ cóc phải đến để xin xỏ một điều gì đâu, thế mà bà ta vẫn cứ coi cô như là ăn mày vậy.
Nhưng nghĩ đến mục đích của mình, Quỳnh Giang đành phải nín nhịn. Cô đã nhẫn nhục cả ba năm nay rồi, chỉ còn một ngày nữa thôi, tại sao cô lại không nhịn được?
Nghĩ thế, Quỳnh Giang nuốt trôi cục tức xuống ngực, cô trả lời bà Quyền:
- Con tới thăm bác thôi ạ.
Mãi tới bây giờ, bà Quyền mới rời mắt khỏi chiếc TV và quay sang Quỳnh Giang:
- Vậy hả? Mà sao cô tới trễ quá vậy? Cơm nước gì chưa?
Quỳnh Giang vẫn đứng im, chưa nghe lời mời của bà Quyền cô không tự tiện ngồi xuống ghế. Cô không muốn bị bà mắng, đó là điều tối kỵ của cộ Cô nhỏ nhẹ trả lời:
- Con ghé thăm bác một chút rồi về liền, chắc là mẹ con đang đợi ở nhà. Cũng tại hôm nay trường con họp Hội đồng lâu quá nên con mới về muộn như vậy.
- Vậy hả? Tưởng rảnh rỗi thì xuống nhà ăn cơm với vú Năm, còn không ăn thì ngồi xuống đó đi.
Quỳnh Giang đã nhắt tới mẹ mình, vậy mà bà Quyền vẫn không hỏi thăm mẹ cô một tiếng nào. Thế mà cách đây ba năm, bà Quyền và mẹ cô là hai người bạn thân thiết nhất đấy. Nhưng Quỳnh Giang đã quen rồi, cô không lấy đó làm phiền. Vì đó chỉ là một chuyện rất nhỏ trong rất nhiều điều mà bà Quyền đã đối xử với mẹ con cô từ ba năm nay mà.
Quỳnh Giang nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, chiếc cặp từ nãy giờ vẫn trên tay cô được cô đặt ngay ngắn trên lòng. Cô ngập ngừng một chút rồi hỏi:
- Thưa bác...
Bà Quyền không nhìn cô mà lại đưa bàn tay của mình lên để ngắm nghía những chiếc móng đỏ rực của mình:
- Cái gì?
- Ngày mai, anh Quân về ạ...
Vừa nghe Quỳnh Giang nói tới đó, bà Quyền như người bị bỏng. Bà nhổm người dậy hỏi ngay:
- Sao cô biết? Lại vú Năm vừa mới ton hót với cô phải không?
Tuy rất phiền lòng, nhưng Quỳnh Giang vẫn điềm đạm lắc đầu:
- Không phải đâu ạ, vú Năm không nói gì với cháu đâu ạ.
- Thế sao cô lại biết?
- Là anh Quân viết thư về cho cháu ạ.
Bà Quyền cau tít đôi lông mày được vẽ thật đậm:
- Sao, lại là thằng Quân à? Cái thằng này thật không ra gì. Về thì cứ về, cớ sao lại còn đi nói lung tung như vậy không biết?
Quỳnh Giang ngồi im nhưng cô có cảm giác như mình đang ngồi trên mộ Ổ kiến vậy. Cái cảm giác nhột nhạt đã lan toa? khắp châu thân cô khiến cô vô cùng khó chịu. Cô không ngờ bà Quyền lại có thái độ như thế này. Nếu biết trước thì dù cho mẹ cô có khuyên nhủ tới đâu chăng nữa, cô cũng không thèm đặt chân đến căn nhà này đâu.
Nhưng thôi, cô cũng đã lỡ đến đây rồi. Phải cố gắng nín nhịn kẻo mai này "họ" lại có cớ trách cô, như thế thì chỉ có Thường Quân là khổ mà thôi. Quỳnh Giang lại hỏi bà Quyền:
- Thưa bác, cháu muốn biết ngày mai ớ nhà bác có ai ra đón anh Quân không ạ?
Bà Quyền nhìn Quỳnh Giang bằng đôi mắt thật sắc:
- Đương nhiên là phải có rồi, cô hỏi gì lạ vậy? À, hay là vì cô không có xe nên cô muốn sang đây đi cùng với gia đình tôi đó? - Hỏi rồi không đợi Quỳnh Giang trả lời, bà ta lại xua tay nói ngay - Thôi đi cô ơi, đón rước mà làm gì cho nó rườm rà. Tôi chỉ cho mấy đứa em nó mang xe ra chớ nó về thôi, nó đi làm xa trở về thôi chứ oai vệ gì mà phải đón rước.
Quỳnh Giang vẫn nhỏ nhẹ:
- Dạ, thì con cũng sang hỏi bác thế thôi chứ ngày mai con còn bận giờ lên lớp, chắc là con cũng không đi đón anh Quân được đâu ạ. Nhưng có mấy em bên này đón anh Quân là con yên tâm rồi.
Bà Quyền liếc mắt:
- Cô nói nghe lạ, bộ tôi là mẹ nó mà không lo cho nó hay sao mà cô phải lo cho nó như thế?
Quỳnh Giang vẫn nhẫn nhục tối đa:
- Ý con không phải là như thế đâu ạ, chỉ vì con sợ là bên này cũng bận rộn không ra đón anh Quân được thôi. Mà nếu như thế thì con phải xin nghỉ một buổi để đi.
Bà Quyền lại xua tay:
- Thế thì không cần đâu, cô bận rộn như thế thì cứ ở nhà lo công việc của mình đi. Thằng Quân thì đã có các em nó lo rồi.
Nói xong, bà Quyền đứng lên. Bà vặn người rồi nói bâng quơ:
- Ối chà, ngồi có một lúc mà đã thấy mỏi quá chừng rồi. Cô ngồi chơi, tôi phải lên phòng nằm cho giãn lưng cái đã.
Quỳnh Giang cũng vội đứng lên:
- Thôi ạ, cháu cũng phải về bây giờ đây ạ. Muộn quá rồi, cháu sợ mẹ cháu mong.
Bà Quyền gật đầu:
- Vậy tôi không giữ, cô đi về cẩn thận - Quay mặt vào trong, bà gọi lớn - Vú Năm đâu rồi, ra đóng cổng kìa.
Nói xong, bà bỏ đi thẳng lên lầu không cần ngó ngàng gì đến Quỳnh Giang nữa. Nhìn theo bà một thoáng, cô lủi thủi xách cặp ra về. Quỳnh Giang vừa xuống khỏi bậc thềm thì vú Năm chạy ra tới, bà vội kéo tay cô:
- Cô Giang, tôi nói này cô nghe...
Quỳnh Giang đứng lại, cô ơ thờ:
- Chuyện gì đó vú?
Vú Năm làm ra vẻ bí mật:
- Bữa trước cậu Quân gọi điện thoại về, tôi có nghe cậu ấy nhắc đến cô.
Cái tin bà vú nói làm Quỳnh Giang chú ý. Khác hẳn sự miễn cưỡng vừa rồi, cô hỏi ngay:
- Thế anh Quân nói gì hở vú?
Vú Năm thấp giọng như sợ có người nghe:
- Hình như cậu ấy nói bà gọi cô qua đây để cùng đi đón cậu ấy sao đó, vì tôi nghe bà hỏi lại là: "Sao, mẹ phải qua đó rước nó hay sao?"
- Thế rồi anh Quân nói sao?
Vú Năm lắc đầu:
- Làm sao mà tôi biết được, vì bà chủ nói điện thoại mà. Nhưng tôi nghe bà nói là xe chật rồi, không có chỗ cho cô ngồi đâu. Vả lại, cô còn mắc đi dạy chắc là không rảnh đâu.
Quỳnh Giang gật đầu:
- Con hiểu rồi, cám ơn vú.
Quỳnh Giang dắt xe đi, nhưng vú Năm đã níu tay cô lại:
- Vậy rồi cô tính sao, cô Giang?
Quỳnh Giang nhíu mày:
- Tính gì hở vú?
- Ngày mai đó, cô có đi đón cậu Quân không?
Quỳnh Giang trả lời với một chút đắn đo:
- Con cũng không biết nữa, con cũng chưa tính.
Vú Năm thấp giọng:
- Cô đừng tự ái như vậy, cô Giang. Tôi biết là cô cũng đã định đi đón cậu Quân phải không? Nhưng mà thái độ của bà làm cô không muốn đi nữa, đúng không? Đừng như vậy, cô Giang, cô làm như vậy thì cô sẽ thiệt thòi đấy.
Quỳnh Giang cười gượng:
- Con có gì để thiệt thòi đâu, còn anh Quân nữa chứ.
Vú Năm gật đầu:
- Đúng là còn cậu Quân, nhưng cô đừng đế cho người ta có cớ để làm cho cậu ấy hiểu lầm chứ. Cô Giang à, cậu Quân yêu cô lắm đó. Cô đừng có tự ái như vậy mà mất cậu ấy đó.
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Vú thiệt à, bộ anh Quân nói với vú hay sao mà vú khẳng định như vậy? Anh ấy và con xa nhau đã mười năm rồi, ngày anh ấy đi con còn bé tí xíu mà yêu thương nồi gì. Anh ấy có nhắc con thì cũng chỉ vì lời hứa của hai gia đình mà thôi.
Vú Năm cương quyết:
- Không, là vú nói thật đó. Mấy lần cậu Quân gọi điện về vó nói chuyện với vú nữa. Lần nào cậu ấy cũng nhắc đến cô và nói vú phải chú ý chăm sóc cộ Nhất là từ ngày nhà cô xảy ra chuyện, cậu ấy lại càng căn dặn vú nhiều hơn. Có khi cậu ấy còn dặn cả bà và hai cô nữa đó.
Gương mặt chất phát của vú Năm làm Quỳnh Giang cảm động. Nào phải là cô không biết đến tình cảm của Thường Quân đâu. Nhưng với thái đội của mẹ anh thế kia thì cô không nên hy vọng qúa. Mọi việc đều còn ở phía trước, khi nào đến thì hãy hay.
Quỳnh Giang nắm tay vú Năm siết nhẹ:
- Con cám ơn vú, để đợi anh Quân về rồi mới biết được vú ạ. Mọi chuyện mình không tính trước được đâu. Thôi, con về, vú đóng cổng cho cẩn thận nhé.
Ra khỏi nhà bà Quyền, Quỳnh Giang đạp xe thật nhanh về nhà. Giờ này chắc là mẹ cô đang mong lắm đây, tiếc là cô không có cách nào để báo tin cho mẹ biết về cuộc họp bất ngờ chiều naỵ Ngay cả điện thoại là một phương tiện thông tin thông dụng, thế mà nhà cô cũng không có. Nhiều lúc, Quỳnh Giang cũng muốn gắn một cái, nhưng rồi nghĩ tới chi phí lắp đặt và số tiền phải trả hàng tháng, cô lại thôi.
Quỳnh Giang thở dài, cô không oán hận ông trời. Nhưng cô cũng buồn cho thân phận mình. Sao cô lại rơi vào cảnh khổ như thế này
CHƯƠNG 2
Phi trường Tân Sơn Nhất!
Khi Quỳnh Giang cùng với bà Viễn đến phi trường thì gia đình bà Quyền đã có mặt đông đủ. Bà Viễn khều tay con gái:
- Giang này, mẹ thằng Quân đã đến kìa.
Quỳnh Giang gật đầu:
- Con thấy rồi, mẹ ạ.
- Thế thì chúng ta phải đến chào hỏi bà ấy một tiếng chứ?
Quỳnh Giang vội vã lắc đầu khi nghe mẹ hỏi như thế:
- Không cần đâu, mẹ ạ.
Bà Viễn ngạc nhiên nhìn con:
- Sao thế hở con? Dẫu sao thì...
- Con đã nói là không cần mà, mẹ đừng hỏi nữa. Để con nhìn xem chuyến bay của anh Quân đã đáp chưa mẹ nhé!
Quỳnh Giang vội vã ngắt lời mẹ và đưa mắt nhìn chăm chú lên trên tấm bảng điện tìm kiếm dù cô biết là phải mười lăm phút nữa thì chiếc máy bay có chở người cô thương yêu mới đáp xuống đường băng. Nhưng cô phải làm thế là để mẹ cô đừng hỏi nữa những điều mà cô khó trả lời.
Thật là tội nghiệp cho mẹ cô, cho tới giờ này mà bà vẫn còn nghĩ về bà Quyền thật tốt. Bà cứ nghĩ là tình cảm trước đây thế nào thì bây giờ vẫn như thế ấy, có nghĩa là nếu như trông thấy bà thì bà Quyền sẽ lại vồn vã tay bắt mặt mừng hay sao?
Quỳnh Giang không muốn nói rõ hết mọi điều đau lòng này với mẹ mà chỉ thoái thác qua quýt cho xong chuyện những lần mà mẹ cô tỏ ý muốn đến thăm bà Quyền. Nhưng hôm nay, cô không thể để mẹ mình phải bẽ mặt vì sự lạnh nhạt của bà ta.
Vả lại, Quỳnh Giang đã tinh ý nhận thấy ngoài gia đình bà Quyền nghĩa là ngoài ba mẹ con bà ấy ra, cô còn nhận thấy có thêm một người lạ nữa. Đó là một cô gái xinh đẹp, ăn mặc thật sang trọng và ôm trên tay một bó hoa hồng đỏ thắm. Chắc chắn đây là người con gái mà bà Quyền đã chọn cho con trai của mình.
Dòng người đang đứng chờ bỗng nhiên nháo nhác hẳn lên, mọi người chen lấn xô đẩy nhau để tìm mọi cách áp sát vào chiếc hàng rào ngăn giữa người đón với lối đi dành cho thân nhân họ đi ra. Bà Viễn lại gọi con gái:
- Giang này, hình như máy bay đáp xuống rồi thì phải.
Quỳnh Giang nhìn lên bảng điện, hàng chữ đỏ nhấp nháy đã cho cô thấy điều cần biết. Cô gật đầu với mẹ:
- Đúng rồi đấy mẹ ạ, chuyến bay của anh Quân đã đến rồi đấy.
- Thế sao con không lại đấy, đứng ở đây thì làm sao mà nó nhìn thấy con được?
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Anh ấy còn phải làm thủ tục, chưa ra ngay được đâu mẹ ạ.
Bà Viễn lại đứm im, bà nhìn con gái và cũng lấy làm lạ khi thấy sự bình tĩnh của cô Làm sao nó lại có thể thản nhiên như thế được khi mà hai đứa nó đã xa nhau mười năm, một thời gian quá dài cho một tình yêu non trẻ của nó. Lẽ ra nó phải nôn nao mong đợi, và bây giờ thì cũng cuống quýt lên như mọi người chứ?
Bà Viễn đang suy nghĩ lan man bỗn giật mình khi cánh tay mình bị kéo thật mạnh, rồi tiếng Quỳnh Giang vội vã vang lên bên tai bà:
- Mẹ à, mẹ nhìn xem có phải là anh Quân kia không?
Bà Viễn nhón người lên, bà cố gắng nhìn xuyên qua lớp người đang nhốn nháo. Nhìn thấy người thanh niên cao lớn đang bước ra, bà mừng quýnh gật đầu:
- Đúng là nó rồi, Quỳnh Giang à. Con nhìn kìa, bác Quyền đang chạy lại bên nó kia.
Quỳnh Giang gật đầu:
- Đúng là anh ấy rồi, mẹ ạ. Trông anh ấy cũng không khác mấy với những tấm hình anh ấy gửi về, mẹ nhỉ?
Lòng Quỳnh Giang bỗng bồi hồi. Tám năm nay, cô và Thường Quân chỉ yêu nhau qua những lá thư nồng nàn của anh, những lá thư hồi đáp ấm áp của cô và những tấm hình mà cả hai gửi cho nhau. Cùng với những điều đó thì ẩn giấu trong tình yêu của hai người còn bàng bạc những kỷ niệm ngọt ngào của thời thơ ấu. Còn bây giờ, Thường Quân bằng xương bằng thịt đang hiện diện trước mặt cô kia, không còn là mộng là mơ nữa.
Quỳnh Giang chỉ muốn chạy ngay đến bên Thường Quân để được đứng bên cạnh anh, để được anh ôm trong vòng tay mạnh mẽ mà đã bao lần, cô thầm mơ ước khi nhìn những người trẻ tuổi yêu nhau sánh vai bên nhau trong cuộc sống quanh mình.
Thế nhưng một sức mạnh nào đó đã níu chân cô lại không cho cô chạy đến bên anh khi cô nhìn thấy gia đình bà Quyền đang ríu rít bên anh, và nhất là cô gái lạ mặt kia đang trao cho Quân bó hoa hồng trong nụ cười rạng rỡ trước sự hài lòng của bà Quyền. Mọi người như không còn ai nhớ đến Quỳnh Giang này nữa đâu!
Bà Viễn lại đụng vào vai con gái:
- Sao con không đến đó đi?
Quỳnh Giang ngập ngừng:
- Để từ từ coi sao đã rồi hãy lại cũng không muộn đâu mẹ ạ, con sợ...
Bà Viễn ngạc nhiên:
- Con sợ gì?
Quỳnh Giang thẫn thờ:
- Anh Quân khác xưa nhiều qúa, bây giờ anh ấy sang trọng hơn nhiều. Trong khi nhà mình...
Bà Viễn cau mày:
- Sao con lại nói như thế? Chẳng phải là con đã kể hết mọi điều với nó rồi hay sao?
Quỳnh Giang gật đầu:
- Đúng thế, mẹ ạ. Nhưng đó chỉ là những lời lẽ trong thư, anh Quân cũng chỉ biết thế thôi chứ đâu có hình dung được hết mọi điều. Còn bây giờ, thực tế...
Bà Viễn cắt ngang lời con gái:
- Nhưng nó vẫn viết thư về cho con và nào có nói tới chuyện thay đổi gì đâu. Vả lại, hôm nay nó đã bảo con ra đón nó thì cũng có nghĩa là nó rất cần con. Tại sao con lại mặc cảm vớ vẩn như thế?
Quỳnh Giang phân vân nhìn mẹ, cô hỏi cứ như thể cô là một cô gái lên mười:
- Vậy mình cứ đến đó hở mẹ?
Bà Viễn mạnh mẽ gật đầu:
- Chứ sao? Con cần phải tỏ ra tự nhiên thì mới được.
Quỳnh Giang lại ngập ngừng:
- Sao con vẫn thấy ngại, mẹ ạ. Gia đình họ làm như không cần có con hay sao ấy?
Bà Viễn cau mày mắng con:
- Mẹ còn phải nói sao nữa thì con mới chịu nghe hở? Chẳng phải là Thường Quân đang tìm con kia hay sao?
Đúng như lời bà Viễn nói, dù đang đứng giữa mọi người thân trong gia đình nhưng Thường Quân cứ dáo dác nhìn xung quanh. Và mặc dù cô gái lạ mặt kia cứ bám lấy anh nhưng Quỳnh Giang thấy hình như anh không nói gì với cô ta cả.
Ngoài ra, Quỳnh Giang thấy không phải chỉ có mỗi một mình Thường Quân kiếm tìm mà cả Thường Dung, cô em gái út của anh cũng có vẻ như đang nhìn quanh tìm kiếm. Điều đó là Quỳnh Giang thấy ấm lòng, vì cô biết, Thường Dung cũng yêu quý mình.
- Này, sao không đến đó đi?
Bà Viễn lại thúc hối, Quỳnh Giang chỉ tay:
- Mẹ có nhìn thấy cô gái kia không?
Bà Viễn gật đầu:
- Thế thì sao?
- Con ngại cô ấy là do mẹ anh ấy đưa đến.
Bà Viễn gắt lên:
- Thế thì sao nào, bà ấy đưa đến chứ có phải là Thường Quân đưa đến hay sao? Con cần tình yêu của Thường Quân hay cần tình yêu của mẹ nó nào?
Những lời nói của bà Viễn đã đánh tan mọi nỗi nghi ngại của Quỳnh Giang, cô quay lại hỏi bà:
- Thế mẹ cùng đến với con chứ?
Bà Viễn gật đầu:
- Thì đương nhiên phải là như vậy rồi, chẳng lẽ mẹ đã cất công đến đây mà lại không đến cho nó chào hay sao?
Bà Viễn nắm tay Quỳnh Giang kéo đi. Vừa đến sau lưng những người trong gia đình Thường Quân, cả hai mẹ con đều nghe rõ tiếng bà Quyền cằn nhằn:
- Quân à, con lo ra ở đâu vậy? Tại sao mẹ nói rồi Xuân Hoa hỏi con mà con không trả lời?
Thường Quân vẫn không quay lại nhìn mẹ mà vẫn cứ dáo dác kiếm tìm:
- Con muốn tìm coi Quỳnh Giang đứng ở đâu, mẹ ạ.
Bà Quyền lắc đầu:
- Nó không đến đâu mà con tìm.
Thường Quân bướng bỉnh:
- Làm sao mà cô ấy lại không đến cho được, con đã viết thư và ghi rõ ngày giờ cho cô ấy mà.
- Nhưng hôm qua nó nói với mẹ là phải đi dạy không đến được.
- Chắc là cô ấy nói thế thôi chứ con chắc chắn là thế nào cô ấy cũng đến.
Bà Quyền gắt lên:
- Làm sao mà con lại dám chắc chắn như thế? Con làm như ai cũng thừa ăn thừa để như mình mà muốn đi lúc nào cũng được. Mẹ con nhà nó dạo này túng đói lắm, không làm gì lấy cái gì mà ăn. Như thế thì còn có thì giờ đâu mà đi tới đâu nữa chứ? Thôi, đi về nhà rồi muốn nói gì thì nói.
Thường Quân lắc đầu:
- Khoan đã mẹ, hình như... Đúng rồi, Quỳnh Giang đây rồi!
Thường Quân đã nhìn thấy Quỳnh Giang và mẹ cô đứng lẫn vào những người phía sau gia đình bà Quyền. Anh vội nắm tay cô và cúi chào bà Viễn:
- Con chào mẹ, mẹ và em Giang mới đến ạ?
Không muốn làm cho Thường Quân khó xử vì mẹ con bà đã nghe hết những điều bà Quyền nói về mình, bà Viễn điềm đạm gật đầu:
- Ừ, mẹ vừa mới đến thôi. Cũng tại em Giang con phải đi xin phép nghỉ rồi hai mẹ con mới đi được.
Thường Quân quay sang Quỳnh Giang, cô đang nhìn anh trân trối mà nước mắt thì lưng tròng. Thường Quân yêu qúa gương mặt mà đã bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm nay anh chỉ có thể nhìn ngắm qua những bức ảnh vô tri vô giác. Thật bất ngờ, anh cúi xuống hôn thật nhanh lên má Quỳnh Giang:
- Cám ơn em, Quỳnh Giang!
Chẳng riêng gì Quỳnh Giang sững người vì bất ngờ, mà mọi người ai na6 y cũng ngạc nhiên đến không nói được tiếng nào. Nước mắt đã trào ra khỏi hai khóe mắt, Quỳnh Giang chỉ nghẹn ngào nói được hai tiếng:
- Anh Quân...
Thường Quân choàng tay ôm gọn Quỳnh Giang vào lòng, anh úp mặt vào tóc cô thì thầm:
- Em đừng khóc nữa, anh đã về với em đây rồi.
Bà Quyền thấy chướng mắt quá nhưng không biết làm sao, vì thằng con trai của bà vừa mới về sau chừng ấy năm xa cách, làm sao bà lại có thể mắng chửi nó được. Vả lại, ngày nay nó đã là một người đàn ông chững chạc như thế, bà có thể nào điều khiển nó như khi nó còn bé hay sao?
Quay sang hướng khác như để không trông thấy chuyện chướng mắt, bà Quyền gặp ngay bà Viền đang đứng trước ánh mắt của mình. Bất đắc dĩ, bà phải gật đầu chào:
- Chào chị!
Bà Viễn cười nhẹ:
- Chị nói cũng phải, nhưng nếu như người ta chấp nhận với số phận của mình thì cũng sẽ không khổ sở hay buồn rầu đâu chị ạ.
Bà Quyền cười khẩy:
- Thế nào là chấp nhận? Chứ không phải là không còn cách nào khác thì phải chịu hay sao?
Ngay lúc đó, Thường Quân quay sang hai bà mẹ. Anh nói với bà Viễn:
- Mẹ ạ, mẹ và Quỳnh Giang cứ về nhà.
- Mẹ ạ, mẹ và Quỳnh Giang cứ về nhà đi. Con phải về thu xếp đồ đạc rồi mai con sẽ sang nhà ạ.
Bà Viễn gật đầu:
- Được rồi, con cứ lo việc của mình đi. Đừng có bận tâm cho mẹ và em. Nhưng mà này, con có biết nhà mới của mẹ không đấy?
Thường Quân cười thật tươi:
- Con có địa chỉ mà mẹ, dù con xa xứ bằng ấy năm trời nhưng con cũng không thể nào lạc được đâu mẹ ạ.
Bà Viễn cười tươi:
- Thế là mẹ yên lòng rồi, thôi để mẹ và em Giang về trước.
Thường Quân quay sang nắm tay Quỳnh Giang:
- Em về đi, ngày mai anh sẽ sang. Mai em có ở nhà không?
Quỳnh Giang gật đầu:
- Có đấy anh ạ, ngày mai em được nghỉ cả ngày.
- Thế là được rồi, anh có nhiều điều để nói với em lắm đấy - Rồi cũng đột ngột như lúc nãy, anh cúi xuống hôn lên má Quỳnh Giang thật nhanh và anh thì thầm - Anh yêu em.
Đỏ hồng đôi má, Quỳnh Giang quay sang chào bà Quyền:
- Thưa bác, cháu về.
Nắm tay Thường Dung, cô thân ái nói tiếp:
- Chị về nghe Dung, cô thân ái nói tiếp:
- Chị về nghe Dung, mình về nghe Lan.
- Chị về, mai em sẽ theo anh Quân sang nhà chị đó.
Chỉ có Thường Dung trả lời Quỳnh Giang, còn Thường Lan thì ngoảnh mặt sang chỗ khác chứ không thèm đáp. Quỳnh Giang không lấy đó làm phiền, cô cười nói với Thương Quân lần nữa:
- Em về nhé anh!
- Ừ, em về đi!
Nắm tay mẹ, Quỳnh Giang cùng bà rời khỏi phi trường trong một tâm trạng vô cùng rộn rã yêu đời. Tâm hồn cô dường như muốn bay bổng lên tận trời cao. Thường Quân đã về, và anh vẫn yêu cô như bao nhiêu lời tự tình anh đã viết cho cộ Thế thì cô còn phải lo sợ gì nữa?
CHƯƠNG 3
Ngồi trên xe, bà Quyền có vẻ giận Thường Quân nên im lìm không nói năng gì. Bà để mặc cho hai cô con gái của bà và Xuân Hoa líu lo cùng Thường Quân.
Thường Lan nũng nịu:
- Anh Quân à, anh đi xa lâu như thế mới về nhà chắc hẳn là sẽ mua rất rất nhiều quà cho chúng em, phải không?
Thường Quân vui vẻ gật đầu:
- Đương nhiên là anh phải mua quà cho hai em rồi, anh đã phải bỏ ra cả một tuần lễ để nhờ mấy người bạn cùng đi mua sắm đó.
Lúc này, bà Quyền mới quay sang rầy con gái:
- Tiền bạc đâu mà mua cho nhiều? Anh con đi xa như vậy, lại ở những nước phát triển cao như thế thì làm sao mà có dư để mua nhiều quà cho các con? Đừng có đòi hỏi nhiều mà làm cho nó khó xử.
Thường Quân cười:
- Mẹ đừng lo, không ít thì nhiều thế nào thì con cũng phải có quà cho các em chứ. Nếu không thì làm sao con làm anh Hai của tụi nó được?
Thường Lan cong môi lên với mẹ:
- Đó mẹ thấy không? Anh Quân có mua quà cho chúng con mà. Vậy anh mua nhiều không?
Thường Quân lắc đầu:
- Anh thì rất muốn mua nhiều, nhưng vì máy bay chỉ cho anh mang có giới hạn nên chỉ mua cho mẹ và hai em có một valise đó thôi.
Thường Lan thắc mắc:
- Nhưng mà em thấy anh mang về tới hai cái valises và một cái túi xách to đùng kia mà?
Thường Quân bật cười:
- Chỉ tinh mắt thế là giỏi thôi. Tuy là anh mang về hai cái valises nhưng còn phải đựng một ít đồ dùng của anh nữa chứ. Lại còn quà cho chị Quỳnh Giang nữa, em quên rồi à?
Thường Lan xụ mặt:
- Tại sao lại phải cho chị Giang, chị ấy đâu phải là người trong nhà mình?
Thường Quân nghiêm mặt hẳn lại:
- Sao em lại nói như thế? Sao cô ấy lại không phải là người trong nhà mình? Em quên là anh sẽ cưới cô ấy hay sao?
Thường Lan sợ anh nhưng vẫn làu bàu:
- Cưới gì mà cưới? Cái bà ấy vừa nghèo vừa quê.
Thường Quân giận dữ nhìn em gái:
- Lan à, anh không muốn anh em bất hoà ngay khi anh mới về đâu, nhưng nếu em còn nói như thế nữa thì anh sẽ không tha cho em đâu.
Lúc này bà Quyền mới lên tiếng để can thiệp vào câu chuyện đã căng thẳng giữa hai anh em:
- Quân à, mẹ cũng chưa định nói với con. Mẹ muốn là con hãy nghỉ ngơi cho khỏe khoắn đi rồi mẹ con mình sẽ bàn chuyện.
Thường Quân hỏi lại:
- Có chuyện gì đâu mà phải bàn lại hở mẹ?
- Thì chuyện hôn nhân của con đó, con cũng đừng vội vã quá như thế không nên. Cái chuyện mà cha con hứa hẹn ngày đó bây giờ trở nên lạc hậu rồi, con đừng cố bám vào nó nữa. Không ai bắt buộc con nữa đâu.
Thường Quân tỏ ra không bằng lòng:
- Mẹ nói như thế sao được ạ, chuyện đó hai gia đình đã kết giao rồi. Vả lại, con cũng yêu Quỳnh Giang nên chuyện cưới cô ấy con nghĩ là sẽ không có trở ngại gì đâu ạ.
Bà Quyền sa sầm mặt xuống:
- Mẹ đã nói là con đừng vội vàng rồi mà. Bây giờ đâu còn giống như ngày con chưa đi du học đâu mà con cứ nói như thế.
Hai mẹ con nói đến đây thì xe đã ngừng trước cổng nhà, Thường Quân vội nhảy xuống. Anh ngắm nhìn toàn cảnh căn nhà của mình rồi khoan khoái thở ra một hơi:
- Căn nhà của mình vẫn như thế không có gì thay đổi cả.
Ngồi trên xe, bà Quyền nói vọng xuống:
- Ngay từ khi làm căn nhà này, ba con đã chọn kiểu đẹp nhất và làm toàn bằng vật liệu cao cấp nhất. Thế thì vừa không lạc hậu vừa không bị hư hỏng, làm sao lại có thể thay đổi gì được nhỉ? Thôi, mau lên xe mà vào nhà kẻo nắng lên rồi.
Thường Quân lắc đầu:
- Mẹ và các em cứ vào đi, con muốn đi bộ vào trong nhà.
Bà Quyền chép miệng:
- Lại còn bày đặt như thế nữa.
Nói thế nhưng bà vẫn bảo Thường Lan lái xe vào. Còn lại Thường Quân, anh lững thững đi vào mà nghe cảm xúc dâng ngập trong lòng. Căn nhà thân thương của anh đây rồi, ở nơi này anh đã được sinh ra và lớn lên. Cả một thời thơ ấu ngọt ngào của anh đã diễn ra ở đây. Bất giác, Thường Quân đưa mắt sang ngôi biệt thự bên cạnh, nhưng chiếc hàng rào bằng cây bông bụp và cánh cửa nhỏ xíu đã được thay bằng bức tường cao ngất mất rồi. Một chút buồn man mác dâng lên trong lòng anh.
Vào đến trong nhà, Thường Quân đã thấy mọi người tề tựu đầy đủ trong phòng khách. Anh ôm vai vú Năm thân thiết:
- Vú, con nhớ vú quá. Trông vú già quá mất rồi.
Vú Năm xúc động ngắm cậu chủ nhỏ:
- Cậu trưởng thành rồi, vú mừng cho cậu.
- Con về đây rồi, nhất định con sẽ chăm sóc cho vú.
Bà Năm rưng rưng nước mắt:
- Vú không cần đâu, vú còn khỏe lắm. Vú chỉ đợi ngày cậu kết hôn với cô Giang để vú còn chăm sóc cho con của cậu nữa.
Thường Quân siết chặt vai vú Năm:
- Chuyện đo thì nhất định con dành cho vú rồi, vú cứ yên tâm.
Cả hai người cùng cười vui, nhưng có một người không vui trước câu nói đó. Bà Quyền lên giọng nói với vú Năm:
- Vú xuống coi cơm nước xong chưa, ở đó mà nói chuyện tào lao.
Thường Quân ngồi xuống ghế, anh tỏ ra không bằng lòng với mẹ:
- Sao mẹ kỳ vậy, vú mừng con thôi mà.
Bà Quyền phẩy tay:
- Ối, cái bà đó hồi này trở chứng hay sao ấy? Mẹ nói mà bà ấy cứ cài lại mạ không à.
Thường Quân ôn tồn can mẹ:
- Vú già rồi nếu vú có lẩm cẩm thì mẹ cũng phải thông cảm cho vú chứ có đâu lại nói như thế. Mà thôi, con không muốn nhắc đến chuyện này nữa đâu.
Thường Lan ngồi bên anh trai, nũng nịu:
- Anh Quân, mau lấy quà cho tụi em đi.
Thường Quân gật đầu:
- Được rồi, để anh lấy cho - Quay sang Thường Dung, anh hỏi - Còn em, có thích quà hay không mà nãy giờ cứ lặng thinh, không lên tiếng gì hết vậy? Bộ không cần thứ gì hết à?
Thường Dung cười nhẹ:
- Anh cho gì thì em nhận đấy chứ có biết là anh mua gì đâu mà đòi. Vả lại, ở nhà mình cũng không thiếu thứ gì hết nên anh cho em cái gì em cũng quý vì là quà của anh mà thôi.
Thường Lan xí dài một tiếng:
- Vậy thì mày đừng có giành với tao nha, vì thứ nào anh Quân mang về tao cũng thấy cần hết đó - Quay sang Thường Quân, cô đòi hỏi - Anh Quân, anh có mua gì cho Xuân Hoa không?
Thường Quân lắc đầu:
- Anh không biết cô ấy nên đâu có mua gì. Nhưng mà quà cũng khá nhiều, em cứ lựa một món trong phần quà của em mà tặng cho cô ấy.
Thường Lan la lên:
- Tại sao lại bớt của em, con Dung không cần thì bớt của nó chứ.
Nghe hai em nhắc đến mình, Xuân Hoa lên tiếng
Xuân Hoa ngượng ngùng lên tiếng ngay khi Thường Quân chưa kịp trả lời với Thường Lan:
- Em cũng không thiếu thứ gì đâu, anh Quân đừng bận tâm.
Không hỏi đên cô gái này thì cũng thấy khó coi, vì thế Thường Quân lịch sự quay sang hỏi thăm cô:
- Chắc là cô mới kết bạn với Thường Lan?
Được Quân hỏi đến mình, Xuân Hoa sung sướng mỉm cười:
- Da, em với Thường Lan mới quen khoảng ba năm nay, khi chúng em vào đại học. Vả lại, vì chúng em cùng tuổi nên cũng dễ thân nhau hơn những người khác.
Thường Quân ngạc nhiên, anh hết nhìn em gái lại quay sang nhìn Xuân Hoa:
- Cái gì? Hai cô mới vào đại học ba năm nay thôi à? Như thế có nghĩa là hai cô chưa ra trường? Tại sao lại thế? Nếu anh nhớ không lầm thì Lan cùng tuổi với Quỳnh Giang cơ mà, sao lại học chậm thế hở em?
Thường Lan tức tối nhìn anh:
- Sao anh hỏi nhiều thế, làm sao mà em trả lời cho được. Em chỉ nói ngắn gọn một câu như thế này thôi, là em ngu dốt chứ không thông minh như người ta mới học muộn như thế, được chưa?
Bà Quyền cũng xen vào:
- Con thắc mắc làm gì chuyện học hành của em con, nó là con gái thì cứ từ từ mà học có đâu mà phải vội vã.
Thường Quân quay sang cô em út:
- Thế còn Dung thì sao? Đang học gì rồi?
Thường Dung mỉm cười:
- Em đang học năm thứ cuối Sư phạm anh ạ.
- Thế còn Dung thì sao? Đang học gì rồi?
Thường Dung mỉm cười:
- Em đang học năm thứ cuối Sư phạm anh ạ.
- Thế cũng giống như chị Giang à?
Thường Dung chưa kịp trả lời thì Thường Lan đã hậm hực chen vào:
- Chị Giang, chị Giang... Bộ anh quên cái tên ấy một lần thì không được à?
Thường Quân không giận em gái, anh cười:
- Khi nào em yêu thì sẽ biết, em mà không nhắc tên người yêu mình thì sẽ khổ sở lắm đấy. Thôi nào, kéo chiếc valise màu xanh lại đây anh lấy quà cho nào.
Mớ valise ra, Thường Quân trao cho ẹm một gói thật to:
- Đây là quà con mua cho mẹ.
Bà Quyền cảm động khi thấy con trai vẫn nghĩ đến mình trước tiên:
- Con chỉ bày vẽ, lại nhịn tiêu xài để mua quà cho mẹ đây phải không?
Thường Quân cười:
- Có là bao đâu mẹ, con cũng kiếm ra tiền mà.
- Nhưng mà bên đó kiếm bao nhiêu cho đủ mà tiêu xài, bao nhiêu năm nay con có nhận tiền của nhà đâu.
- Thì mẹ thấy con vẫn khỏe đây thôi, có sao đâu nào. Còn đây là quà của hai em, thứ nào anh cũng mua hai cái giống nhau hết nên cứ thế chia ra, không được giành nhau nhé. À, còn chiếc khăn và chiếc áo khoác kia, Dung mang cho vú Năm đi em.
Thấy Thường Quân không nhắc gì đến Xuân Hoa, Thường Lan cố tình nói lớn với bạn cho anh trai cùng nghe:
- Để mình chia cho bạn mấy món của mình, bạn thích thứ nào cứ chọn lấy cái đó.
Thường Quân lờ đi như không nghe em gái nói. Anh làm thinh đem đồ đạc còn lại lên phòng với sự giúp đỡ của Thường Dung. Lên đến phòng, anh hỏi em gái:
- Sao em không ở dưới đó mà chia quà, lỡ như chị Lan lại nhận nhiều hơn thì sao?
Thường Dung lắc đầu:
- Mặc kệ chị ấy, em chỉ cần có anh là đủ rồi.
Thường Quân rút một sợi dây chuyền bằng bạch kim trong chiếc hộp để trong túi xách ra trao cho Thường Dung:
- Anh cho em cái này, em có thích không?
Long lanh mắt nhìn anh trai, Thường Dung nói như muốn khóc:
- Em biết là lúc nào anh cũng thương em mà.
Thường Quân choàng tay qua vai em gái:
- Em đáng yêu như thế này thì anh phải thương em hơn chứ sao. Nhưng nhớ là đừng để cho Lan trông thấy, nó sẽ ganh tị với em đấy.
Thường Dung gật đầu:
- Em biết rồi, anh đừng có lọ Mà bà ấy cũng chẳng để ý gì đến em đâu, suốt ngày chỉ biết đi theo cái bà Hoa kia kìa.
- Chuyện đó thì để anh em mình nói sau, bây giờ em cho anh nghỉ một lát nhé.
- Dạ, anh cứ ngủ đi. Bao giờ tới giờ cơm em sẽ lên gọi anh.
Em gái đi rồi, Thường Quân lăn người xuống nệm. Mùi hương quen thuộc của gối mền mà anh đã xa cách quá lâu lại thoang thoảng bay vào mũi anh. Thế là anh đã trở về nhà rồi, tất cả mọi thứ đều không đổi thaỵ Kể cả tình yêu của anh.
CHƯƠNG 4
Sau một giấc ngủ dài, Thường Quân thấy bao nhiêu mệt mỏi của chặng đường dài vừa qua như biến đâu mất. Anh thật sự thấy sảng khoái khi tắm thật lâu dưới làn nước mát lạnh.
Thường Quân mớ tủ, anh chau mày khi nhìn trong tủ chỉ chỏng trơ vài ba bộ quần áo, mà khi nhìn kỹ lại, anh thấy những bộ quần áo này chính là quần áo của anh hồi mười năm về trước.
Mẹ anh mới thật vô tâm làm sao! Chắc là bà chỉ bảo vú Năm dọn dẹp cho sạch sẽ phòng ốc để anh trở về mà thôi chứ chẳng nghĩ gì đến chuyện áo quần của anh gì cả. Thế mà khi anh gọi điện thoại về thì bà lại nói là ở nhà đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để đón anh trở về. Không biết là sẵn sàng thứ gì? Chắc là chuẩn bị cho anh một cô vợ như Xuân Hoa chứ gì?
Nghĩ tới Xuân Hoa, Thường Quân chán nản ngồi phịch xuống giường. Anh chẳng lạ gì thâm ý của mẹ mình khi trưa nay ngoài phi trường, bên cạnh mẹ anh không phải là Quỳnh Giang mà lại là cô gái ấy. Thái độ nịnh bợ của Thường Lan và sự săn đón của mẹ anh dành cho Xuân Hoa đủ hiểu là hai mẹ con muốn gì. Nhưng mẹ anh đã lầm, Thường Quân đã nuôi dưỡng một tình yêu suốt mười năm dài, không lẽ chỉ một sớm một chiều bà lại có thể làm anh thay đổi như thế được hay sao?
Nghĩ tới Quỳnh Giang, Quân thấy lòng ấm lại. Cô thật đáng yêu! Mười năm nay, anh chỉ ngắm nhìn cô qua những bức hình, thế mà trưa nay anh đã được ôm cô bằng xương bằng thịt thật rồi. Cái cảm xúc khi có Quỳnh Giang trong vòng tay thật mãnh liệt, lần đầu tiên anh mới có được một cảm nhận như thế. Vậy thì làm sao Quân lại có thể phụ bạc được cô nhỉ khi mà anh yêu cô đến thế?
Tiếng gõ cửa vang lên làm Quân giật mình, anh lên tiếng:
- Vào đi!
Cánh cửa được mở ra thật khẽ và vú Năm lách người vào Quân cười khi nhìn thấy bà:
- Vú, lại đây ngồi cho con hỏi một chút.
Vừa nói, Quân vừa vỗ nhè nhẹ vào chỗ nệm bên cạnh mình. Anh vẫn quý vú từ xưa đến giờ, mà đôi khi anh lại thấy mình thân thiết với bà hơn cả mẹ nữa. Vì ngay từ khi mới sinh ra, Quân đã được bà nâng niu ẵm bồng chứ chẳng phải mẹ anh, bà chỉ là người có công sinh thành ra anh mà thôi.
Vú Năm ngồi ghé một chút trên nệm, Quân kéo tay bà:
- Vú ngồi lên đàng hoàng coi nào, sao lại ngồi như thế.
Nghiêng đầu nhìn bà, anh dịu dàng hỏi:
- Vú khỏe không?
Vú Năm cảm động:
- Vú già rồi, làm sao khỏe như khi con... à mà khi cậu còn ở nhà được.
Quân lắc đầu:
- Vú cứ gọi con là con như trước, đừng gọi là cậu nghe xa lạ lắm.
Vú Năm ấp úng:
- Nhưng mà bà...
Quân cắt ngang lời bà:
- Kệ mẹ con, là vú gọi con chứ. Sao, Vú có điều gì muốn hỏi con à?
Vú Năm ngập ngừng:
- Hồi chiều có bà nên vú không hỏi được, vú chỉ muốn biết...
- Vú thắc mắc điều gì thì cứ hỏi, không phải ngại ngùng như thế đâu.
- Vú chỉ muốn biết là hồi chiều, cô Giang có ra đón cậu không?
Nghe nhắc tới Quỳnh Giang, Quân cười rạng rỡ:
- Có chứ, làm sao mà cô ấy lại vắng mặt được. Con dặn kỹ rồi mà.
Nụ cười nở ra trên môi vú Năm:
- Thế mà vú cứ tưởng... Thế là vú yên tâm rồi.
Quân chăm chú nhìn vào mặt bà vú của mình:
- Nào, vú nói cho con nghe đi. Vú có điều gì lo lắng à?
- Không có gì, chỉ tại vú hay lo lắng vu vơ thế thôi.
Quân không chịu thua, anh gặng lại:
Vú lại không thành thật với von rồi, sao lại như thế nhỉ?
Vú Năm bối rối trước ánh mắt sáng quắc của Quân, cuối cùng thì bà đành phải chịu thua anh:
- Thôi thì vú cũng không giấu con làm gì, chỉ tại cô Quỳnh Giang hay mặc cảm, mà bà thì tỏ ý không thích cô ấy nên vú mới sợ. Lỡ như cô ấy lại tự ái làm điều dại dột thì thật là...
Vú Năm mới nói tới đó, Quân đã hiểu bà muốn nói gì. Anh nắm tay bà:
- Vú cứ yên tâm, con yêu Quỳnh Giang. Và con biết mình phải làm gì để cho cô ấy khỏi mặc cảm như thế.
Vú Năm đứng lên, bà cười thật tươi:
- Thế thì vú thực sự yên tâm rồi. À, vú cám ơn con về những món quà của con. Thật là qúy giá quá chừng.
Quân cũng đứng lên, anh ôm vai bà và đi theo bà ra cửa:
- Một chút thôi mà vú, có gì đâu. À, mà sao con không thấy quần áo gì cho con hết vậy vú?
Vú Năm lắc đầu:
- Tại bà bảo không phải mua, con sẽ mang quần áo về mà. Sau này nếu cần thì sẽ mua sau.
Quân gật đầu:
- Con hiểu rồi, vú xuống nghỉ đi.
Lấy trong valise ra một chiếc áo thun và một chiếc quần soọc, Quân thay quần áo rồi lững thững xuống nhà. Trong phòng khách, lại cũng những người như hồi trưa ngồi đầy đủ ở đó. Anh chào mẹ xong và quay sang hỏi Xuân Hoa:
- Ủa, cô chưa về à?
Được Quân hỏi đến, Xuân Hoa vội trả lời ngay:
- Không, em vừa mới đến đấy chứ.
Rồi trông thấy Quân nhìn mình như dò xét, cô lại nói tiếp:
- Bác gọi em đến ăn cơm để mừng anh mới về.
Quân cười:
- Là mẹ tôi bày vẽ thế thôi chứ mừng rỡ gì - Anh cười cười nói đùa - Bây giờ thì mừng thế, không chừng mai này bà lại đuổi tôi ra khỏi cửa bây giờ.
Xuân Hoa cũng cười:
- Anh cứ nói thế chứ làm sao mà bác lại đuổi anh được. Anh không biết đấy thôi, ngày nào bác cũng nhắc và mong anh mau về đấy.
Quân cười nhưng không nói gì thêm, Thường Dung từ trên lầu chạy xuống tới ngồi bên cạnh anh nói:
- Em hứa gọi anh dậy, vậy mà em chưa gọi anh đã dậy rồi.
Thường Quân choàng tay qua vai em gái:
- Anh phải dậy chứ không thôi cô út giành ăn hết của anh thì sao?
Biết là anh nói đùa, nhưng Thường Dung vẫn giận dỗi:
- Hứ, nói xấu em như thế hay sao? Em giận anh bây giờ.
Quân vỗ về em gái:
- Là anh nói chơi thôi mà. À, Dung này! Ngày mai em có rảnh không?
Thường Dung nói ngay:
- Em chỉ rảnh buổi chiều thôi, sáng mai em có giờ học.
Quân gật đầu:
- Thế thì được rồi, ngày mai em đi mua cho anh vài thứ cần dùng nhé.
Thường Dung sốt sắng:
- Thế anh cần em mua cho anh những gì?
- Để tối anh ghi ra cho.
Bà Quyền chen vào:
- Sao con không nói Thường Lan và Xuân Hoa đi mua cho, Thường Dung khờ khạo lắm làm sao mà biết mua.
- Con cũng không nhờ em mua những gì quan trọng lắm đâu mẹ, chỉ là vài thứ vật dụng bình thường thôi. Để em mua tiện hơn, con không muốn làm phiền cô Hoa đâu.
Bà Quyền cau mày:
- Sao lại làm phiền, trước sau gì cháu Hoa đây cũng là người nhà của mình mà.
Thừa biết ý mẹ muốn nói gì nhưng Quân vẫn giả vờ ngơ ngạc nhiên:
- Sao lại thế hở mẹ? Sao cô ấy lại là người nhà với mình? Hay mẹ định nhận cô ấy làm con nuôi à?
Bà Quyền lắc đầu:
- Mẹ không nhận cô ấy làm con nuôi mà là con dâu cơ.
Quân kêu lên:
- Lại thế nữa, chẳng lẽ...
Bà Quyền gật đầu:
- Đúng đấy, mẹ muốn con cưới cháu Hoa đây.
Quân bất mãn nói với mẹ:
- Mẹ buồn cười thật, mẹ biết là con đã có Quỳnh Giang rồi mà.
Bà Quyền cũng không chịu thua Thường Quân:
- Mẹ đã nói là chuyện đó xưa rồi, ngày nay thì phải đổi khác đi chứ. Hồi trước hai gia đình đính ước cho hai đứa là vì bên ấy còn làm ăn được ngang ngửa với gia đình mình, nhưng từ ngày ông Viễn làm ăn thất bại qua đời, nợ nần còn để lại đến nỗi có căn nhà để ở cũng phải bán đi để trả nợ. Bây giờ thì mẹ con họ Ở trong cái nhà như cái chòi, làm sao mà mẹ có thể làm sui với họ được. Lại nữa, con bé Giang ấy lại đi dạy học, lương không đủ cho hai mẹ con họ sống. Con lấy nó về lại phải gánh thêm một bà mẹ vợ nữa à? Sao mà con không biết nhìn gì hết vậy?
Thường Quân lắc đầu:
- Những chuyện mẹ kể thật chẳng có ý nghĩa gì đối với con cản. Con yêu Quỳnh Giang và nhất định phải cưới cô ấy, thế thôi. Nếu như cưới cô ấy mà phải phụng dưỡng mẹ cô ấy con thấy cũng là chuyện bình thường thôi mà.
- Con thấy bình thường nhưng mà mẹ thì không. Mẹ chỉ muốn con cưới Xuân Hoa thôi, bên nhà Xuân Hoa mới xứng cho mẹ làm sui.
Thường Lan xen vào:
- Nhà Xuân Hoa làm ăn lớn lắm, ba mẹ bạn ấy là chủ một hệ thống siêu thị và cửa hàng vàng bạc đấy. Ba chị ấy nói nếu có con rể có thực lực thì ông sẽ mở công ty cho làm giám đốc đó.
Thường Quân cau mày nhìn em gái:
- Thế nếu không có gia đình cô ấy thì anh chết đói hay sao? Chuyện của anh thì em để mặc anh chứ không được xen vào đâu đấy nhé.
Xuân Hoa đột nhiên chen vào:
- Cháu xin bác và Thường Lan đừng nói đến gia đình cháu, chắc là anh Quân không bằng lòng đâu. Cháu chỉ muốn anh ấy biết là cháu yêu anh ấy và muốn làm vợ anh ấy mà thôi.
Thường Quân cười mai mỉa:
- Tôi với cô gặp nhau mới chỉ có hai lần và mới chỉ có mấy tiếng đồng hồ, nói với nhau chưa được dăm câu. Thế mà cô đã yêu tôi thì hay thật. Ở đâu lại có cái thứ tình yêu sét đánh ấy thế?
Xuân Hoa lắc đầu:
- Không phải là hôm nay em mới yêu anh đâu, mà em đã yêu anh từ lâu rồi kia.
Thường Quân nhìn cô gái trước mặt mình một cách kinh ngạc, cô ấy có mắc bệnh tâm thần không vậy nhỉ? Tại sao lại yêu anh từ lâu rồi? Anh đã gặp cô ấy bao giờ đâu mà yêu?
Hình như đoán ra được sự kinh ngạc của Thường Quân, Xuân Hoa e thẹn nói:
- Từ hồi mới quen với Thường Lan, em đã được bạn ấy cho xem hình của anh. Em đã đem lòng yêu anh từ dạo ấy đấy.
Thật là hết biết! Quân muốn giơ hai tay lên trời đầu hàng luôn cô gái trước mặt mình. Tình yêu gì mà quái gở đến thế? Chỉ mới trông thấy hình mà đã yêu rồi. Thế bây giờ gặp anh, chắc là cô ấy phải si mê mất thôi.
Thường Dung ghét tai anh nói nhỏ:
- Chết anh chưa, anh gặp phải cây si cổ thụ rồi.
Quân cũng nói nhỏ vào tai em gái:
- Nhưng nếu như em sẽ giúp thì anh sẽ không chết đâu.
Thường Dung gật đầu:
- Nếu anh cần thì em sẽ giúp, nhưng em giúp không phải vì anh mà vì chị Giang thôi.
Quân gật đầu:
-Nếu vậy thì anh lại càng hoan nghênh em nữa đó.
Hai anh em cứ rù rù với nhau làm Thường Lan tức tối, cô la lên:
- Có gì mà mày lại to nhỏ với anh Quân thế? Tại sao lại không nói lớn lên?
Quân cười:
- À, Dung nó rủ anh đi ăn kem đấy mà.
- Sao lại mình nó? Cả em và Xuân Hoa nữa chứ.
Bà Quyền la lên:
- Đi đâu giờ này? Tới giờ cơm rồi.
Thường Quân nhay mắt với Thường Dung:
- Thấy chưa, lệnh Mẫu hậu đã ban hành. Dám cãi không?
Dung cười:
- Thì để bữa khác, còn thiếu gì cơ hội.
Bà Quyền đứng lên:
- Thôi, vào ăn cơm.
Quân cũng đứng lên, theo sát anh là Thường Dung. Còn lại hai cô gái kia cũng bám nhau đi vào phòng ăn.
CHƯƠNG 5
Mới sáng sớm, Quỳnh Giang đã dậy dọn dẹp nhà cửa tuy rằng trong căn nhà nhỏ của cô vốn không có một thứ gì không ngăn nắp. Thế nhưng hôm nay Thường Quân đến căn nhà nhỏ và nghèo nàn nay của mẹ con cô, cô không muốn anh thấy nó quá tệ hại.
Sáu giờ, Quỳnh Giang vào nói với mẹ:
- Mẹ Ơi, con đi chợ đây mẹ nhé.
Bà Viễn gật đầu:
- Ừ, con mua vật liệu về làm chả giò cho Thường Quân ăn, ngày xưa nó rất thích món đó đấy.
Quỳnh Giang gật đầu:
- Con biết rồi, còn trái cây thì mua chuối, phải không mẹ?
Bà Viễn cười:
- Chắc là suy nghĩ cả đêm để nhớ ra xem nó thích thứ gì phải không?
Quỳnh Giang cũng cười:
- Phải thế chứ mẹ, ngày xưa con đã biết làm gì để chăm sóc cho anh ấy đâu. Con chỉ toàn là vòi vĩnh anh ấy không hà.
- Thì ngày ấy con còn bé tí, biết gì mà vòi.
- Thôi con đi chợ đây kẻo muộn không mua được thức ăn ngon, mẹ ạ.
Bước chân ra đường, Quỳnh Giang thấy hôm nay cảnh vật như nhộn nhịp hơn. Mọi người chung quanh cô dường như vui vẻ hơn và nắng hình như cũng ấm hơn. Cô mua thật nhanh chứ không chậm chạp trả giá như mọi lần. Cô sợ khi Quân đến thì cô lại không có ở nhà.
Quỳnh Giang lo thế mà lại đúng thật, khi cô về đến nhà thì Quân đã ngồi nói chuyện với bà Viễn từ bao giờ. Trông thấy cô, anh vội bước ra cửa:
- Đâu, em đãi anh món gì nào? Đưa giỏ đây anh xách cho!
Quỳnh Giang vội giấu chiếc giỏ ra sau lưng:
- Giỏ có tôm tanh lắm anh ạ, để em đem vào bếp đã.
Vừa nói, cô vừa đi n hanh vào bếp. Quân cười với bà Viễn:
- Con cũng vào bếp đây mẹ ạ.
Bà Viễn chưa kịp trả lời thì Quân đã nối gót theo Quỳnh Giang để bà ngồi lại với nụ cười trên môi. Cứ theo tình hình này thì bà có thể yên tâm rồi, Quân yêu con gái bà thật chứ không thay lòng đổi dạ như mẹ nó đâu.
Từ lâu, bà Viễn đã biết sự thay đổi nơi bà Quyền. Nhưng vì không muốn con gái tự ái nên bà cứ giả ngơ như không biết. Bao nhiêu năm nhẫn nhịn, bà đợi có ngày hôm naỵ Chỉ cần Quân yêu con gái bà hết lòng thì dù cho bà Quyền có thay đổi cách nào, bà cũng không sợ. Và quả nhiên, lòng kiên nhẫn của bà đã không vô ích một nào cả.
Trong bếp, Quân đang choàng tay ôm gọn Quỳnh Giang vào lòng mình. Anh cúi hôn trên má cô và thủ thỉ:
- Em có biết là anh đã mơ ước cái giây phút này lâu lắm rồi không?
Quỳnh Giang cảm động, cô ngước nhìn anh bằng đôi mắt long lanh:
- Em cứ tưởng như mình đang sống trong mơ vậy, anh ạ. Em thật không dám nghĩ là sẽ có được ngày này...
Quân cắt ngang lời Quỳnh Giang:
- Tại sao em lại nghĩ như thế?
- Vì em thì xấu xí và bây giờ hoàn cảnh của mẹ con em bi đát quá. Em thật là bi quan trước tất cả mọi điều.
- Em không được nghĩ như thế nhé, bao nhiêu thư anh viết cho em vẫn không làm em tin anh hay sao?
Quỳnh Giang ấp úng:
- Thì em vẫn tin anh, nhưng mà...
Quân cắt ngang lời nói của Quỳnh Giang bằng một nụ hôn thật bất ngờ khiến cô chỉ biết đờ người ra đón nhận. Quân không vội vã, anh hôn cô thật nhẹ nhàng, thật từ tốn nhưng cũng thật nồng nàn, đắm saỵ Anh đã tưởng tượng và mơ ước giây phút này từ rất lâu rồi mà.
Ngẩng đầu lên, Quân nhìn vào mắt người yêu:
- Tin anh chưa?
Quỳnh Giang gật đầu, Quân lại nói tiếp:
- Thế thì từ bây giờ trở đi em không phải lo lắng một điều gì nữa nhé. Tất cả mọi việc anh đã biết cả rồi, và anh có cách của mình. Em hãy tin ở anh và giao hết mọi điều cho anh. Em chỉ có một việc là làm theo lời anh mà thôi.
Quỳnh Giang lại gật đầu, vì ngoài việc gật đầu ra cô còn biết làm gì bây giờ nữa đây. Quân tỏ ý hài lòng:
- Anh sẽ không làm em thất vọng đâu, nhất định là chúng mình sẽ hạnh phúc. Nào bây giờ em làm bếp đi nào. Để xem anh có thể phụ em được những gì?
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Không cần đâu anh, em chỉ làm có vài món thôi. Anh không cần phải phụ em đâu.
- Nhưng mà anh thích như thế - Quân thấp giọng kể lể - Em không biết chứ, ớ bên đó anh chỉ có một mình. Mỗi khi đi làm về chỉ biết ăn đồ hộp cho xong. Lâu lâu vào ngày nghỉ cũng bày ra nấu cơm ăn một mình, những khi đó anh cứ ước là khi nào có em, anh sẽ cùng em nấu cơm ăn thì hạnh phúc biết mấy.
Quỳnh Giang trao cho Quân túi rau salad:
- Vậy thì anh nhặt rau hộ em đi.
- Quân chăm chú nhặt rau, vừa làm anh vừa ngắm nghía căn bếp nhỏ của Quỳnh Giang. Anh thật sự thương người yêu khi nhìn cô di chuyển khó khăn trong căn bếp nhỏ này, vì nếu như cô không chú ý thì sẽ bị đụng ngay vào những đồ đạc đang ở trong đó.
Cuối cùng rồi bữa ăn cũng làm xong, Quỳnh Giang dọn lên chiếc bàn nhỏ trên phòng khách. Cả ba người quây quần trong không khí đầm ấm. Bà Viễn nói như muốn khóc:
- Đã lâu lắm rồi, mẹ không được hưởng bữa ăn ấm áp như thế này. Hôm nay ăn rồi mà có chết mẹ cũng vui lòng nữa.
Quỳnh Giang đỏ hoe mắt nhìn mẹ:
- Mẹ đừng nói thế làm con sợ mẹ ạ.
Quân buông đũa xuống mâm, anh nắm tay bà Viễn:
- Mẹ ạ, từ nay thì mẹ sẽ xó những bữa cơm như thế này luôn luôn đấy ạ. Mẹ phải sống thật lâu để hưởng chứ.
Bà Viễn rớt nước mắt:
- Mẹ cảm ơn con, Quân ạ. Từ hôm qua đến nay mẹ vẫn cứ tưởng như mình đang nằm mơ vậy.
Không muốn cho không khí nặng nề thêm, Quỳnh Giang vội cầm đũa lên:
- Mẹ Ơi, mẹ ăn đi cho anh Quân còn ăn kẻo chả giò mềm hết thì không ngon nữa đâu, mẹ ạ.
Bà Viễn cười hiền:
- Ừ, thôi ăn đi con. Em nó còn nhớ món ăn mà con thích đấy. Chắc là lâu rồi con cũng không ăn chả giò đâu nhỉ?
Vừa ăn, Quân vừa nói:
- Ở bên ấy cũng có chả giò đấy mẹ ạ, nhưng ăn không được ngon.
Quỳnh Giang hỏi:
- Ở bên ấy thì người ta làm chả giò đóng gói hay sao hở anh?
Quân gật đầu:
- Trong siêu thị cũng có bán đấy, hình như ở bên mình xuất sang thì phải. Nhưng anh không hay mua ở đó mà chỉ mua của những người Việt ở bên đó làm thôi. Có khi họ còn chiên sẵn để bán nữa đó.
Quỳnh Giang gắp cho Quân con tôm rim đỏ au:
- Anh ăn con tôm này coi có ngon hơn tôm bên đó không?
Quân gật đầu:
- Ngon hơn chứ em! Ở bên đó nếu muốn ăn tôm tươi chứ không muốn ăn tôm lạnh thì có thể đi câu. Tôm thì to lắm nhưng không hiểu sao nó không ngọt như tôm ở đây.
- Vậy thì anh ăn nhiềuđi.
- Thì mẹ và em cũng ăn chứ anh chỉ ăn một mình hay sao?
Như sực nhớ ra, bà Viễn nói với Quỳnh Giang:
- Anh Quân mang quà sang cho con, mẹ để trong phòng đấy. Không biết anh mang những gì mà cả một túi xách thật to đấy.
Quỳnh Giang nhìn Quân:
- Anh mang sang đây nhiều làm gì, sao không để chia cho các em? Anh chỉ cần mang cho em một món quà nhỏ là được rồi.
Quân lắc đầu:
- Phần của các em thì cũng có đủ rồi, những món này anh mua từ từ cho em dùng đó. Còn áo cưới và nữ trang thì hôm sau anh sẽ mang qua, anh mang cả áo cưới về cho em nữa đấy.
Cứ thế, bữa ăn đầm ấm trôi quạ Khi Quỳnh Giang dọn dẹp xong thì bà Viễn lấy cớ cần phải nghỉ trưa để vào phòng trong, nhường chỗ cho hai người yêu nhau. Choàng tay qua vai người yêu, Quân siết chặt cô vào lòng. Anh tha thiết:
- Anh yêu em quá, Giang ạ.
Ngước mắt lên nhìn Quân, Quỳnh Giang khẽ nói:
- Em cũng thế, anh ạ.
Quân nhìn Giang, anh mơ màng:
- Những ngày ở xa, anh cứ nhớ tới cô bé có hai cái bím tóc đong đưa mỗi khi anh chở đi học hồi đó.
Quỳnh Giang cười khẽ:
- Bây giờ em lớn rồi, không còn bính tóc nữa đâu.
- Nhưng vẫn còn mái tóc dài cho anh là được rồi.
Quỳnh Giang bật cười:
- Tóc là của em chứ sao lại là của anh?
Vòng tay Quân siết chặt hơn:
- Cả tâm hồn và thể xác của em còn thuộc về anh chứ đừng nói chi là mái tóc. Em nhớ là đừng có bao giờ cắt tóc ngắn đi nhé.
- Em biết rồi.
Quân cúi xuống, anh soi mắt mình trong mắt người yêu. Rồi anh cúi xuống thấp hơn
(thiếu 2 trang)
chuyện của chúng mình rồi đó, vì thế nếu như mẹ anh không thay đổi ý kiến thì anh sẽ dùng nó để mua nhà rồi cưới em. Nhưng nếu mẹ anh không phản đối chuyện của chúng mình nữa thì cứ để đấy.
- Thế anh không dùng để làm ăn à?
Quân lắc đầu:
- Không cần, anh vẫn có việc mà. Lẽ ra anh định về ngay khi ba anh mất, nhưng nếu như thế thì anh phảI bỏ học nửa chừng và mất luôn công việc quá tốt này. Vì thế anh phải đợi đến hôm nay vừa lấy xong bằng, vừa xin chuyển về làm việc tại chi nhánh ở đây.
- Thế bao giờ thì anh đi làm?
- Anh nghỉ hai tháng đã, đợi người đang trông coi ở đây mãn hợp đồng trở về bên đó thì anh mới thaỵ Sao em, hai tháng có đủ để chúng mình tổ chức đám cưới không?
Quỳnh Giang đỏ mặt:
- Em không biết, tùy bên nhà anh chứ bên em thì họ hàng không còn bao nhiêu người, bạn bè em cũng không có nhiều lắm đâu.
Quân gật đầu:
- Vậy thì được rồi, em cứ để mặc anh thu xếp nhé. Nếu như có chuyện gì xảy ra thì em cũng cứ nghe theo anh mọi điều nhé.
Quỳnh Giang lo sợ nhìn Quân:
- Có chuyện gì là sao hở anh?
Quân lắc đầu:
- Đó là anh phòng xa thế thôi chứ anh nghĩ chắc cũng không có chuyện gì quan trọng đâu. Chỉ tại tính anh hay lo xa đó mà.
Quỳnh Giang vẫn lo sợ:
- Nhưng còn mẹ anh, bà sẽ nói gì? Em sợ mẹ anh không chịu đấy anh ạ.
Quân cương quyết:
- Anh cưới vợ cho anh chứ đâu phải cưới cho mẹ anh đâu, mọi chuyện phải do anh quyết định chứ. Anh biết, em lo chuyện mẹ muốn cưới người khác phải không?
Quỳnh Giang gật đầu:
- Là cô gái hôm qua cùng đi đón anh với bác phải không anh?
- Em không cần phải biết là ai, cũng không cần phải biết một điều gì khác ngoài một điều duy nhất là anh yêu em và chỉ cưới em làm vợ mà thôi.
Quỳnh Giang dịu dàng ngả đầu vào vai Quân:
- Em yêu anh, và em tin anh.
Quân lại dặn dò:
- Hôm nay anh ớ chơi với em một ngày, tối nấu cơm cho anh ăn nữa nhé - Đợi cho Quỳnh Giang gật đầu xong, anh lại nói tiếp - Nhưng từ ngày mai anh phải lo mọi chuyện, nếu ngày nào anh không sang đượcc thì cũng đừng mong nhé.
Quỳnh Giang nũng nịu:
- Nhưng anh cũng cố gắng ghé em một chút nhé.
Quân đưa mắt nhìn quanh rồi nói:
- Mai em đi xin gắn điện thoại đi, nếu ngày nào anh không ghé được thì anh gọi điện cho em biết.
Quỳnh Giang gật đầu:
- Vậy cũng được, để mai em làm ngay.
Quân siết chặt Quỳnh Giang trong vòng tay ấm áp của mình. Anh biết là chuyện anh cưới Quỳnh Giang sẽ không dễ dàng gì, nhưng anh sẽ vượt qua được tất cả để suốt đời, anh cứ mãi có cô trong vòng tay mình như thế này.
CHƯƠNG 6
Cơm chiều đã dọn xong, vậy mà bà Quyền cứ mãi ngồi nơi phòng khách. TV hôm nay đâu có gì xem mà bà lại cứ nhìn mãi vào màn hình thế nhỉ? Đây đúng là một chuyện lạ, vì từ trước tới nay, ngoài chương trình chiếu phim ra thì bà có để ý tới một chương trình nào khác bao giờ đâu.
Thường Lan từ trong phòng ăn đi ra, thấy mẹ còn ngồi mài nơi phòng khách, cô kêu ầm lên:
- Trời ơi, mẹ ngồi đây mà con cứ tưởng mẹ đang bận làm gì đó trên phòng chưa xuống được. Thôi vào ăn cơm đi mẹ, con đói bụng quá rồi.
Bà Quyền cáu kỉnh bảo con gái:
- Con vào ăn đi, mẹ không ăn.
Thường Lan lo lắng sà xuống bên mẹ:
- Mẹ sao thế? Bộ mẹ bệnh à?
Bà Quyền gắt lên:
- Đã nói là vào ăn đi còn lắm chuyện. Không ăn là không ăn chứ bệnh họan gì đâu.
- Vậy thì con bảo vú Năm mua cái gì cho mẹ ăn nhé?
Bà Quyền xô con:
- Đã nói là không ăn. Tao đang tức đây, đừng có ở đó mà léo nhéo nữa.
Thường Lan nghiêng đầu nhìn mẹ, cô láu lỉnh hỏi:
- Mẹ tức vì anh Quân đi cả ngày không về chứ gì?
- Tao đang tức mà mày lại còn khơi đến nữa là sao?
Thường Lan cười cười:
- Thôi đi mẹ Ơi, mẹ tức làm gì. Mẹ cứ bảo thẳng với anh ấy là mẹ không cưới cái thứ nghèo đói đó về làm dâu thì anh ấy phải chịu cắt đứt thôi.
Bà Quyền lườm con gái:
- Lại còn dạy khôn tao nữa hay sao? Bộ tao không biết nói như thế sao chứ? À, mà ngày hôm qua lúc mẹ nói với nó có cả con và Xuân Hoa ở đó còn gì - Bà thớ dài đánh thượt một cái - Cái thằng này nó mê muội mất rồi, mới về hôm qua mà hôm nay đã sang chầu chực bên đó cả ngày, hỏi coi có tức hay không?
Thường Lan nói khích:
- Mẹ tức làm gì? Mai này người ta cưới nhau thì cả tháng cả năm mẹ lại không trông thấy mặt ông ấy nữa chứ ấy chứ.
Bà Quyền hừ nhẹ trong cổ:
- Thứ ấy mà đòi làm con dâu của mẹ thì sao được. Nhất định tao phải phá cho tan mới được.
- Mẹ muốn làm như thế thì phải có sức khoẻ đã. Mẹ phải ăn cơm thì mới tỉnh táo mà nghĩ cách chứ.
Nghe con gái nói có lý, bà Quyền giơ remote tắt TV rồi đứng lên:
- Vậy thì vào ăn, ăn xong còn bao nhiêu thì đổ hết vào thùng rác, không chừa cho nó nghe chưa.
Vừa nuốt được miếng cơm đầu tiên, bà Quyền lại tức tối nói:
- Thật mẹ cũng không làm sao hiểu cho được nó, con bé đó thì có cái gì tốt đâu nào? Vừa nghèo nàn vừa nhà quê, làm sao sánh được với Xuân Hoa mà nó cứ bám chặt lấy như thế không biết?
Thường Lan tài lanh:
- Chắc có lẽ anh ấy nhớ lời giao ước của ba nên mới giữ lời như thế.
Bà Quyền xí dài một tiếng:
- Cái lời giao ước cổ lỗ ấy mà giữ làm gì? Mà cả những người nói lời giao ước ấycó còn ai đâu, hơi đâu mà giữ.
Thường Lan thở dài một tiếng:
- Mà con cũng thấy lạ cho anh Quân, du học nước ngoài bao nhiêu năm trở về mà cứ giữ cái chuyện phong kiến ấy thì thật con không hiểu nổi.
- Vậy mới nói là nó mê muội chứ.
Từ nãy giờ ngồi im lặng ăn cơm để mặc cho mẹ và chị nói chuyện, mãi đến bây giờ Thường Dung mới xen vào:
- Mê muội gì mà mê muội, chỉ tại anh ấy yêu chị Giang chứ.
Thường Lan nguýt em gái:
- Mày thì biết gì mà xen vào, im đi cho người lớn nói chuyện.
Thường Dung lẩm bẩm:
- Người lớn gì mà nói chuyện không có trước sau gì hết, vậy mà cũng đòi làm người lớn.
Không nghe được em gái nói gì, Thường Lan quát lên:
- Mày im cái mồm, không được lầm bầm nghe chưa?
Thường Dung lại liếc xéo chị một cái:
- Em có miệng thì nói, chị làm sao cấm em được!
Bà Quyền cũng quát lên:
- Đã nói là im mà sao lại cứ nói mãi như thế? Tại sao bữa ăn mà cứ cãi nhau?
Sợ mẹ, Thường dung im thin thít. Thường Lan lại nghiêng đầu sang mẹ hỏi nhỏ:
- Mẹ có nghe anh Quân nói là có tiền mang về không hở mẹ?
Bà Quyền ngạc nhiên nhìn con gái:
- Tiền gì?
- Thì... tiền anh ấy làm được ở bên đó chứ sao? Con thấy du học sinh nào về nước cũng có vốn mang về hết.
Bà Quyền phẩy tay:
- Ôi dào, tiền bạc như thế thì được bao nhiêu. Những người khác là con nhà nghèo, sang bên đó chịu vất vả vừa học vừa làm mà lại hà tiện không dám tiêu xài thì mới có dư mà mang về chứ. Còn anh mày bao nhiêu năm nay có xài tiền nhà đâu, như vậy có làm được bao nhiêu thì còn phải lo ăn lo học, có dư đâu mà mang về.
- Nhưng mà chắc cũng phải có một ít chứ mẹ?
- Thì cũng đủ để cho nó tiêu xài khỏi xin tiền của mẹ chứ bao nhiêu mà nói. Con mặc kệ tiền bạc của nó đi, đừng có đá động đến rồi nó lại mặc cảm đấy.
Thường Lan gật đầu:
- Con biết rồi, nhưng như thế nếu anh ấy mở công ty thì mạ lại phải cho tiền anh ấy à?
Bà Quyền lại gắt lên:
- Mày thắc mắc làm gì? Nếu tao có cho tiền thì cũng là phần của nó, có hao mất phần của màyđâu mà lo.
Thường Lan lắc đầu:
- Đâu phải con lo chuyện đó đâu, nhưng nếu anh ấy cưới Xuân Hoa thì chuyện đó mẹ khỏi lọ Vì ba Xuân Hoa nói rằng sẽ mở cho một công ty thật tầm cỡ.
Bà Quyền chép miệng:
- Vậy mới nói là cái thằng này nói dại. Của dâng đến miệng rồi mà lại còn từ chối, thử hỏi có tức không chứ?
Thường Lan nói khích:
- Chỉ cần mẹ ra tay thì mọi việc sẽ đâu vào đấythôi mà. Mẹ cứ việc nói thẳng với chị Quỳnh Giang là mẹ không đồng ý cưới chị ấy cho anh Quân, con tin là chị ấy sẽ rút lui ngay.
- Ai cho phép em chen vào chuyện cúa anh thế hở Lan?
Giọng Quân đanh thép vang lên khiến cả hai mẹ con bà Quyền cùng giật mình quay lại, Thường Quân đã đứng sừng sững ngay giữa cửa phòng ăn từ bao giờ. Có lẽ câu chuyện giữa bà Quyền và Thường Lan đã lọt hết vào tai anh.
Trông thấy anh trai, Thường Lan rúm người lại vì sợ. Bình thường thì cô cũng chẳng biết sợ ai vì có sự chống lưng của mẹ, nhưng hiện giờ cô đang chen vào chuyện của Thường Quân mà. Cả bà Quyền cũng thấy e ngại trước ánh mắt sắc lạnh của con trai. Bà gượng cười:
- Thường Lan chỉ nói chơi thôi mà, con đừng để ý đến.
Thường Quân ngồi xuống chiếc ghế đối diện với hai mẹ con, anh quét ánh mắt của mình trên mặt em gái:
- Anh đã cảnh cáo em là không được chen vào chuyện của anh rồi mà, tại sao em lại không nghe lời thế?
Có mẹ bên cạnh nên tuy sợ anh trai, Thường Lan vẫn cứng đầu:
- Em chỉ nói sự thật thôi mà...
Thường Quân gằn giọng:
- Sự thật gì?
Thường Lan ấp úng:
- Là... là... mẹ không thích cưới chị Giang cho anh mà là mẹ muốn anh cưới Xuân Hoa cơ.
Thường Quân nhìn thẳng vào mắt mẹ:
- Thường Lan nói thế có đúng không hở mẹ?
Ánh mắt Quân tuy có làm cho bà Quyền nao núng, nhưng vốn là một người phụ nữ đanh đá đã từng không biết sợ ai, nên bà gật đầu ngay:
- Đúng thế, mẹ muốn như thế.
Được thể, Thường Lan lại vênh mặt lên:
- Thấy không, em đâu có nói sai!
Quân lại nhìn em gái:
- Dù có nói đúng thì em cũng không được xen vào chuyện của anh, huống gì đây lại là nói sai.
Quay sang mẹ, anh tiếp:
- Con đã nói với mẹ rồi, con không làm theo ý mẹ đâu. Con yêu Quỳnh Giang, và con sẽ cưới cô ấy.
Bà Quyền quăng mạnh đôi đũa đang cầm trên tay xuống bàn, bà la lên:
- Nhưng mà tao không bằng lòng.
Quân lạnh lùng:
- Con cưới vợ cho con chứ không phải cho mẹ hay cho gia đình, con cần phải cưới vợ để xây dựng hạnh phúc cho mình chứ không phải vì một lý do nào khác. Vì thế, mẹ không ép con được đâu.
Bà Quyền lại la lên:
- Tao không cho đứa nào qua mặt tao đâu, nếu đứa nào làm chuyện gì mà tao không đồng ý thì đừng ớ trong nhà này nữa.
Quân lắc đầu:
- Con không muốn cãi với mẹ đâu, nhưng nếu như mẹ cứ mãi không chấp nhận thì con đành phải chịu thôi. Lúc nào thì con cũng muốn gia đình mình sum họp vui vẻ, nhưng như thế không có nghĩa là con sẽ tự đánh mất đi hạnh phúc của mình.
Bà Quyền phán một câu:
- Như thế là con chấp nhận đổi mẹ để lấy đứa con gái ấy hay sao?
- Không phải là như thế, nhưng con không thể phụ bạc Quỳnh Giang được. Cô ấy đã được gả cho con từ mười năm trước rồi, chúng con đã là vợ chồng theo lời giao ước của cha mẹ.
- Nhưng mà bây giờ hoàn cảnh đã đổi khác rồi, mẹ con nó không thể cứ bắt gia đình ta phải hy sinh như vậy được.
- Có gì là khác đâu, con vẫn chưa có vợ và cô ấy vẫn chưa có chồng. Có gì ngăn cản chúng con lấy nhau đâu.
Bà Quyền lắc đầu chán nản:
- Nói mãi mà sao con vẫn không chịu hiểu nhỉ? Ngày trước hai gia đình kết sui gia với nhau vì hoàn cảnh cả hai nhà giống nhau. Ngày nay nhà nó đã suy sụp tới mức đó, con bảo làm sao mà mình có thể kết thân với họ được. Quân nè, con chưa sống chung với nó ngày nào thì chuyện huỷ bỏ lời giao ước này có gì là khó. Mẹ tin rằng khi mình từ chối thì nó cũng phải biết thân phận mình mà rút lui cho êm đẹp. Nhưng nếu vì thế mà con thấy áy náy thì mẹ sẽ cho mẹ con nó một số tiễn lớn để nó có thể mua được một căn nhà cho tử tế mà ở, như thế là được chứ sao?

Quân thấy sợ cho sự tính toán của mẹ mình, cũng may mà anh đã biết sắp xếp cho mình chứ nếu không thì chắc chắn là chuyện giữa anh và Quỳnh Giang sẽ không thể nào thành được. Cứ tình hình này thì anh sẽ phải tính toán chu đáo hơn nếu như không muốn xảy ra trục trặc. Vấn đề là anh phải làm sao cho mẹ anh bằng lòng cưới Quỳnh Giang cho anh là được rồi. Mọi chuyện còn lại anh sẽ tự thu xếp.
Nghĩ thế, Quân lấy giọng hòa hoãn nói với mẹ:
- Mẹ khoan quyết định một điều gì cả, để con tìm hiểu xem sao đã. Theo như con được biết khi noi chuyện với bác Viễn hôm nay thì gia đình họ chưa chắc là đã khánh kiệt đâu. Có thể có một lý do gì đó mà minh chưa biết.
Bà Quyền chú ý ngay vào câu nói của Quân. Thật lòng, bà muốn con trai cưới Xuân Hoa chỉ vì cái gia tài đồ sợ cúa gia đình cô ta thôi. Nhưng nếu như gia đình Quỳnh Giang còn lại một cái gì đó như lời Quân nói thì bà cũng phải xét lại chứ không nên làm căng làm gi `.
Thở ra một cái, bà nói giọng như buông xuôi:
- Mẹ chỉ nói thế thôi, nếu con thấy làm theo lời mẹ để gia đình được hòa thuận thì con làm. Còn nếu không thì mẹ cũng mặc con, mẹ không cần biết đến đâu.
Quân đứng lên, anh mạnh dạn gật đầu:
- Chuyện con làm con chịu, chỉ xin mẹ đừng có vội vã quyết định một điều gì mà thôi.
CHƯƠNG 7
Nhìn quanh không thấy ai, Thường dung khe khẽ gõ nhẹ trên cánh cửa phòng anh trai. Tiếng Quân vọng ra:
- Vào đi!
Nhẹ mở cánh cứa phòng ra, Thường Dung lách người vào. Đang nằm trên giường, trông thấy bộ dạng em gái như vậy, Quân bật cười:
- Em làm gì mà rón ra rón rén như ăn trộm vậy?
Thường Dung rụt vai:
- Tại em không muốn cho bà Lan biết, vì nếu bà ấy biết em nói chuyện với anh bà ấy sẽ mách mẹ. Mà như thế thì em sẽ bị la.
Quân ngồi lêN, anh cau mày:
- Tại sao chị em trong nhà mà lại như thế?
Thường Dung lúc lắc đầu:
- Từ hồi nào tới giờ là như vậy rồi, nếu em làm điều gì trái ý mẹ và chị Lan thì em bị cả hai người cùng mắng.
Quân nắm tay em gái:
- Bây giờ có anh về rồi, anh sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu. Thế hôm nay cô Út không đi học hay sao mà vào kiếm anh đây?
- Hôm nay em được nghỉ, thầy em đi hội thảo khoa học. Anh Quân nè, em có chuyện muốn hỏi anh đó...
Quân trìu mến nhìn em gái:
- Có chuyện gì thắc mắc thì cứ hỏi anh chứ sao lại ngập ngừng như thế?
Thường Dung rụt rè:
- Em chỉ muốn biết... là anh có cưới chị Giang không?
Quân cười nhẹ:
- Thế em muốn anh cưới chị ấy hay không?
Thường Dung sôi nổi:
- Đương nhiên là em rất muốn có chị dâu như chị Giang rồi. Chị ấy vừa xinh đẹp vừa dịu dàng lại sâu sắc, em tin là anh sẽ có hạnh phúc nếu như anh cưới chị ấy.
Quân gật gù:
- Nói là xinh đẹp thì chắc là chị Giang không đẹp bằng cô Xuân Hoa đâu, lại còn thêm cái tội nghèo nữa chứ. Em không sợ anh cươ"i chị ấy thì lại phải nuôi thêm mẹ chị ấy nữa à?
- Sao em lại phải sợ? Anh cưới chị Giang thì phải phụng dưỡng bác Viền là lẽ đương nhiên rồi. Mẹ con chị ấy có còn ai nữa đâu. Mà bác ây hiền hậu thế kia, nếu có ở chung với anh chị thì anh lại có thêm người cho vui nhà vui vửa chứ sao. Thật nhiều khi em ước sao mẹ mình được như bác ấy thì thật là hạnh phúc đó.
Quân nhìn em gái mà chạnh lòng, chắc hẳn nó đã rất buồn với lối sống thực dụng của mẹ anh và Thường Lan nên mới có nhữNg lời lẽ như thế. Như thế em gái anh là một cô gái tốt, anh sẽ phải có trách nhiệm với nó đây.
Tuy nhiên, không muốn cho em gái buồn mãi, anh lại trêu em gái:
- Thế em không muốn mình có chịu dâu giàu có để thỉnh thoảng được tặng quày hay sao? Với lại cô Xuân Hoa đẹp rực rỡ thế kia, có người chị dâu như thế cũng hãnh diện lắm chứ.
Thường Dung bĩu môi:
- Đẹp mà làm gì? Đẹp rồi có mài ra được mà ăn đâu? Nhưng mà bà ấy đâu có đẹp, chỉ là nhờ phấn son đấy thôi. Cứ thử rửa hết son phấn đi coi, mặt bà ấy lại không tái mét như người thiếu máu nữa thì thôi. Vả lại, cái bà ấy thì có đồng tiền rồi làm phách thấy ghét lắm. Mấy hôm nay tại có anh nên bà ấy ra vẻ nhu mì thế thôi, cứ thử anh mà lại mê bà tai coi, bà ta không đày anh tới nơi tới chốn ấy chứ.
Quân phá lên cười, em gái anh thú vị thật! Cô bé tưởng tượng chuyện gì vậy? Anh mà lại mê cái cô gái phấn son loè loẹt đó hay sao? Cái cô gái chỉ trọng hình thức mà không trọng bề ngoài ấy, cô ta thì yêu anh ở cái chỗ nào khi mà chưa một lần gặp mặt. Chắc là chỉ mê anh vì mấy mảnh bằng nước ngoài của anh mà thôi. Cứ thử anh là một anh kỹ sư nghèo ở đây coi, chắc là cô ta sẽ không thèm nhìn anh bằng một nửa con mắt.
Quân lại cười, anh thích thú nhìn em gái:
- Anh thì không mê cô ấy đâu nhưng mà cô ta đã nói yêu anh đấy.
Thường Dung lại bĩu dài đôi môi xinh xinh của mình:
- Có mà mê cái bằng tiến sĩ của anh ấy chứ mê gì anh! Em đã từng thấy bà ta đi dung dăng dung dẻ với một anh chàng đẹp trai như diền viên ấy chứ, cỡ anh thì ăn thua gì.
Quân chép chóp mũi em gái:
- Dám chê anh xấu trai phải không?
Thường Dung cười khúc khích:
- Sự thật ra sao thì em nói đúng như thế thôi mà, anh có đẹp trai hay không thì phải nhường cho chị Quỳnh Giang nhận xét mới chính xác.
Quân lắc đầu:
- Anh cũng chịu thua em luôn, không nói lại em rồi.
Quan những giây phút đùa vui giữa hai anh em, Thường Dung lại quay về nói với nỗi băn khoăn của mình:
- Anh Quân này, vậy rồi anh tính sao?
Quân nhướng mày:
- Tính gì?
- Thì chuyện cưới vợ đó, anh có nghe lời mẹ không?
Quân nhìn em gái bằng ánh mắt ấm áp:
- Anh yêu chị Giang và sẽ cưới chị ấy chứ không nghe lời mẹ, em đã bằng lòng chưa?
Thường Dung nhìn anh cười rạng rỡ, cô gật đầu rồi như sực nhớ ra, cô lại thì thầm với Quân:
- Anh Quân này, hôm qua em nghe chị Lan xúi mẹ đó...
Quân nhíu mày:
- Xúi cái gì?
Thường Dung thấp giọng ra vẻ quan trọng:
- Chị ấy xúi mẹ hỏi coi anh có mang tiền về nhiều hay không?
Quân ngạc nhiên:
- Tiền gì?
- Thì chị ấy cho rằng bao nhiêu năm nay anh ở bên đó làm việc thì phải có tiền dư mang về.
Quân ngẩn người ra vì ngạc nhiên, Thường Lan thật là tinh quái. Chuyện vậy mà nó cũng nghĩ tới thì con bé này thật ranh mãnh vô cùng. Không biết là do nó nghĩ ra hay là có người bày cho nó không biết? Nhưng dù thế nào thì đó cũng là một việc mà anh cần phải đề phòng cô em gái của mình.
Quân hỏi Thường Dung:
- Thế mẹ nói sao?
- Thì mẹ cho rằng anh cũng chẳng có bao nhiêu đâu, vì từ lâu nay anh đâu có xài tiền nhà. Với lại anh qua đó để đi học chứ có phai đi làm đâu mà có dư, vì thế chắc cũng chỉ còn một ít để anh tiêu vặt mà thôi.
Quân nén tiếng thở phào mừng rỡ vào trong lòng. Thật là hú vía! Cũng may anh đã đem quyển sổ gửi tiền của mình giao cho Quỳnh Giang, nếu chắng may mà mẹ anh hay Thường Lan biết được thì chắc chắn là anh sẽ không thực hiện ý định cúa mình đâu.
Thật là cám ơn cô em gái nhỏ cúa anh! Quân nhìn Thường Dung với ánh mắt thương yêu. Con bé trung thực và hiền lương thật, nhất định mai này tương lai nó sẽ thật là tốt đẹp!
Quân nói với em gái:
- Mẹ nói đúng đấy, anh cũng còn được vài chục nghìn để tiêu xài từ nay cho đến khi có việc làm. Em có cần gì thì cứ nói với anh, anh sẽ cho nhé.
Thường dung lại lúc lắc mái tóc của mình:
- Em có tiền chứ bộ, mồi tháng mẹ cho mà em có xài gì đâu nên cũng còn cư để dành đó thôi. Nếu anh có dư thì dẫn chịu Giang đi mua sắm cho chị ấy một ít đồ dùng đi, chị ấy cực khổ lắm đó anh.
Quân hỏi dò em gái:
- Chị Giang cũng đi dạy mà cực khổ nồi gì? Hay là chị ấy quan tính xài lớn nên mới thiếu thốn?
Thường dung lắc đầu:
- Chị ấy đi dậy có bao nhiều tiền đâu mà anh nói như thế? Lưong thì ít mà lại không dạy thêm như người ta được, hai mẹ con mà chỉ gói trọn trong số tiền ít ỏi ấy thì cực khổ là phải rồi. Nhiều khi bà Lan nhà mình xin tiền mẹ đi chơi còn nhiều hơn lương chị ấy nữa đó.
Nghe em gái nói mà Quân thấy xót xa trong lòng. Vậy mà mấy năm trời nay Quỳnh Giang không hề than thớ với anh một lời. Thư nào viết cho anh cũng chỉ là những lời thương nhớ và những lời nói về một cuộc sống đơn giản nhưng thật tốt của cô.
Ngày hôm qua, Quân đã tận mắt chứng kiến căn nhà nhỏ bé, nghèo nàn của mẹ con Quỳnh Giang, nhưng anh không ngờ cô lại khổ đến mức ấy. Nếu hôm nay em gái anh không nói, anh cũng không thể nào hiểu hết được. Bất giác, anh nắm ttay Thường dung:
- Cám ơn em, Thường Dung ạ!
Thường Dung ngơ ngác nhìn anh:
- Sao lại cám ơn em?
- Vì em đã thương yêu chị Giang như anh thương yêu vậy.
Thường Dung cong môi:
- Vì chị Giang rất đáng để được yêu thương mà. Nhưng anh phải đối tốt với chị ấy đó.
Quân gật đầu:
- Anh biết rồi, thỉnh thỏan em nên đến chơi vói chị Giang cho chị ấy khỏi mặc cảm nhé. Từ mai trở đi là anh bận rộn ghê lắm, không ghé chị Giang thường được đâu.
Thường Dung tỏ ra hiểu biết:
- Vì anh phải lo tìm việc chứ gì?
Quân kéo tai em gái:
- Tài lanh hoài, làm như cái gì cũng biết hết vậy. Anh có sẵn việc làm rồi, nhưng anh chưa muốn đi làm. Để nghỉ ngơi một thời gian đã, anh đã cày như trâu bao nhiêu năm nay rồi mà.
- Vậy thì đâu có gì làm cho anh phải bận rộn đâu?
- Anh còn cả đống thủ tục giấy tờ phải lo, rảnh làm sao được mà rảnh. Nhưng nói như thế thôi chứ anh cũng có thể sắp xếp được, chỉ muốn bảo em sang đó chơi cho chị em thân thiết hơn với nhau thôi mà.
- Em với chị Giang vẫn thân nhau đấy chứ. Em cùng học một ngành với chị Giang, có gì không hiểu em vẫn sang hỏi chị ấy đấy.
- Ngày mai chủ nhật, em có rảnh không?
Anh hỏi để làm gì?
- Đưa anh đi phố mua một ít quần áo mặc ớ nhà.
- Thế quần áo anh đâu?
- Quần áo bên kia anh không mang về, chỉ mang mấy bộ quần áo đe,p thôi. Cứ nghĩ là ở nhà mẹ lo sẵn cho anh, không dè là chẳng có gì ngoài mấy bộ quần áo cũ. Mà quần áo đó thì làm sao mà anh mặc cho được, vì vậy mà anh cứ phải mặc quần tây hoài, mệt qúa.
Thường Dung gật đầu:
- Em đi với anh cũng được, nhưng em nghỉ có một người thích hợp đi với anh hơn em đó.
Quân không hiểu ý em gái muốn nói gì:
- Là em nói ai đó? Thường Lan ấy hở?
- Bà ấy chỉ biết sắm đồ model thôi, mua quần áo cho anh làm sao đượ. Là em muốn nói chị Giang đó, anh rủ chị ấy đi có phải hay hơn không?
Quân gật đầu:
- Ừ nhỉ, để mai anh sang rủ chị ấy. Em có cùng đi không?
Thường Dung lè lưỡi:
- Hai ông bà xa nhau bằng ấy năm trời, mới có chút thời gian đi với nhau mà em lại làm kỳ đà cản mũi thì coi sao được. Nếu anh biết nghĩ đến em út thì khi nào về nhớ mua kem cho em là được rồi.
Quân bật cười:
- Thật là nhiều chuyện, anh chị còn khối thời gian ở bên nhau, có cần tận dụng như vậy không?
Thường Dung láu lỉnh gật đầu:
- Cần chứ, bao nhiêu thời gian mà đủ cho hai người yêu nhau!
Hai anh em cùng phá lên cười, Quân thấy ấm lòng với tình thương yêu mà Thường Dung dành cho mình.
CHƯƠNG 8
Bà Quyền rầu rĩ thở dài, bà vẫn chưa tìm được thời gian thích hợp để nói rõ cho Quân biết chuyện bà muốn anh cưới Xuân Hoa. Ngoài chuyện bà không chịu cưới Quỳnh Giang cho anh vì gia đình cô bây giờ đã tàn mạt, bà lại còn không thích tính nết dửng dưng của cộ Thử hỏi từ ngày Quân đi tới bây giờ, trong mười năm trời đó nó đến thăm bà được bao nhiêu lần và có cho bà món quà nào ra hồn đâu.
Trong khi đó, Xuân Hoa rất qúy bà. Và con bé lại cũng biết tỏ lòng yêu quý đó bằng những món quà hậu hĩ. Xuân Hoa luôn luôn biết săn đón xem bà thích gì và đáp ứng ngay những khi nó biết được. Rồi khi Quân mà cưới nó thì sẽ trở thành một ông Giám đốc ngay lập tức. Một đứa con gái đầy đủ những điều kiện tốt đẹp như thế mà bây giờ, bà lại không thể đón nó về làm dâu của mình. Thử hỏi làm mẹ như bà vậy thì có tức hay không?
Mãi buồn rầu, bà Quyền không để ý gì đến mọi chuyện chung quanh. Ngay cả khi Thường Lan đến ngồi xuống chiếc ghế trước mặt, bà cũng không hay.
Thấy thái độ của mẹ hơi lạ, Thường Lan nhìn chằm chằm vào mặt bà Quyền một lúc lâu. Thấy bà vẫn cứ ngồi im không nhúc nhích, cô lấy làm lạ khẽ hỏi:
- Mẹ sao thế?
Bà Quyễn vẫn lặng thinh, Thường Lan lại gọi. Lần này cô gọi to hơn:
- Mẹ Ơi, mẹ sao thế?
Bà Quyền giật mình quay lại. Thấy Thường Lan, bà hỏi:
- Có chuyện gì?
Thường Lan lắc đầu:
- Câu này phải để con hỏi mẹ mới đúng chứ.
Bà Quyền cau mày:
- Sao mày lại hỏi mẹ như thế?
- Vì mẹ lạ quá, mẹ cứ như người mất hồn ấy. Con gọi hai lần mẹ mới nghe.
Bà Quyền thở dài:
- Mẹ rầu chuyện anh con quá, không biết làm sao cho nó làm quen với con Xuân Hoa đây?
Thường Lan ngạc nhiên:
- Thì anh con đã biết Xuân Hoa rồi còn gì?
- Biết như thế thì có khác gì là xa lạ, nó có nói chuyện với con nhỏ đâu. Trong lòng nó chỉ có con Giang thôi mà.
- Thì bây giờ mẹ con mình tìm cách để cho anh Quân tiếp xúc với Xuân Hoa nhiều nhiều một chút.
Bà Quyền lắc đầu:
- Cách gì bây giờ hở? Chẳng lẽ bắt trói chúng nó lại cho nói chuyện với nhau hay sao? Mình đã giới thiệu cho biết nhau như thế, Xuân Hoa cũng đã gợi chuyện với anh mày như thế nhưng nó có chú ý tới đâu. Nó chỉ nói dăm ba câu cho đúng phép lịch sự rồi bỏ đi chỗ khác chứ có chịu ngồi nói chuyện lâu đâu.
Thường Lan nhíu mày suy nghĩ, cô bỗng nảy ra một ý. Cô reo lên:
- À, con nghĩ ra rồi, mẹ ạ. Có cách rồi.
Bà Quyền nhỏm dậy:
- Cách gì?
- Mình tổ chức đi du lịch đi mẹ, rủ cả Xuân Hoa đi nữa mẹ ạ. Rồi tới nơi, mình tạo điều kiện cho hai người gần nhau. Như thế thì tự khắc anh Quân phải nói chuyện với Xuân Hoa thôi.
Bà Quyền gật gù:
- Ý con như thế thì cũng được, nhưng đi đâu bây giờ? Và lấy lý do nào mà đang tự dưng kéo nhau đi chơi?
Thường Lan dài giọng:
- Trời ơi, thiếu gì cách để nói. Mà mẹ nghĩ ngợi chi cho mệt vậy, chỉ cần nói là mừng cho anh Quân mới về nước nên tổ chức đi chơi cho cả nhà cùng vui thôi mà.
- Phải ha, nhưng đi đâu bây giờ?
- Thì đi Đà Lạt, có chỗ nào thơ mộng và lý tưởng hơn chỗ đó nữa đâu?
Bà Quyền gật đầu:
- Vậy thì được rồi, con lo xe cộ để mẹ nói với anh con cho.
Mẹ con bà Quyền nói chuyện tới đây thì Quân về tới. Trông thấy anh, bà Quyền gọi ngay:
- Quân à, ngồi xuống đây mẹ nói chuyện một chút.
- Có chuyện gì thế hở mẹ? Quan trọng lắm hay sao?
- Thì con cứ ngồi xuống đây đã nào.
Quân ngồi xuống ghế, anh nhìn mẹ và em gái:
- Rồi, con ngồi xuống đây rồi. Mẹ nói đi!
Bà Quyền thong thả nói:
- Chuyện là vầy, nhà mình lâu nay cũng không đi nghỉ mát ở đâu cả. Nay con về nhà, các em con mới đề nghị với mẹ là tổ chức đi một chuyến đi chơi xa cả gia đình vừa là mừng con mới về, vừa là nghỉ mát luôn thể. Sẵn con cũng chưa đi làm, mẹ thấy đề nghị này cũng haỵ Còn con nghĩ sao?
Quân gật đầu:
- Ý này hay đấy, thế bao giờ gia đình mình đi?
Bà Quyền mừng rỡ:
- Con bằng lòng rồi thì mình đi ngay thôi. Bây giờ đi du lịch cũng dễ rồi, không khó như ngày xưa đâu.
Quân đứng lên:
- Vậy là coi như xong chuyện này nha, bao giờ đi thì báo cho con biết trước vài ngày. Con muốn rủ vài người bạn cùng đi.
Bà Quyền giật mình hỏi ngay:
- Con muốn rủ ai đó?
Quân lấp lửng:
- Thì cũng vài người bạn của con thôi, mẹ không biết đâu:
- Được rồi, mẹ sẽ cho con hay.
Quân đi lên phòng rồi, bà Quyền lại than thở với con gái:
- Không biết là nó rủ ai đây nữa, có khi nào là con Giang hay không?
Thường Lan cười:
- Chắc là không đâu, thời điểm này bà ấy phải đi dạy học mà. Làm sao mà đi chơi được!
- Thì mình cũng phải nghĩ coi có phảI là nó hay không. Nếu như thằng Quân mà đưa nó đi theo thì làm sao mà thực hiện kế hoạch của mình được.
Thường Lan nhếch cưới:
- Mẹ yên tâm, có bà đó càng haỵ Tụi con sẽ làm cho bà ấy biết là chuyện anh Quân cưới bà ấy chỉ là chuyện không tưởng.
Bà Quyền nghi ngờ:
- Có được không đó?
Thường Lan quả quyết:
- Mẹ cứ tin ở con, nhất định là phải được.
- Vậy thì được rồi, nhưng phải khéo đừng để anh mày nó nổi giận đó.
Thường Lan tự tin:
- Con biết phải làm sao mà.
Thế là chuyện đi du lịch được tổ chức. Vì Quân nói là rủ thêm vài người bạn nên Thường Lan phải đi thuê một chiếc xe mười hai chỗ ngồi chứ chiếc xe ở nhà chỉ có bốn chỗ không đủ để đi.
Buổi sáng hôm đó, gia đình bà Quyền chộn rộn chuẩn bị. Xuân Hoa cũng đã đến nhưng Thường Quân thì lại không có ở nhà. Bà Quyền hỏi Thường Lan:
- Thằng Quân nói nó đi đâu?
- Anh ấy đi rước mấy người bạn.
- Thế thì bao giờ nó mới về?
- Anh ấy về ngay bây giờ đấy mà, còn sớm mà mẹ lo gì.
Ngay khi đó, tiếng còi xe vang lên ngoài cổng. Thường Lan mừng rỡ nói ngay:
- Đó, mẹ còn lo nữa thôi. Anh Quân về tới đó.
Xuân Hoa chạy nhanh ra mở cổng để Quân lái xe vào, cô định reo lên mừng anh nhưng rồi cô khựng lại ngay khi thấy người ngồi bên cạnh anh trong xe là Quỳnh Giang. Trong sân, bà Quyền cũng đã nhìn thấy người mà Quân đưa về. Mặt bà sạm ngay lại. Bà nói với Thường Lan:
- Nó lại đưa cái con kia cùng đi Lan à.
Thường Lan trấn an mẹ:
- Mẹ yên tâm đi, con đã chuẩn bị sẵn sàng hết rồi. Mẹ đừng nói gì kẻo anh Quân lại giận. Cứ bình thường đi.
Quân đã đưa Quỳnh Giang đi tới bên bà Quyền, cô cúi đầu chào bà:
- Cháu chào bác.
Nhớ lời con gái, bà Quyền khẽ gật đầu:
- Ờ.
Quay sang nhìn Quân, bà hỏi:
- Bạn con tới hết chưa?
Quân vui vẻ gật đầu:
- Không có ai nữa đâu, mình đi được rồi. Ở nhà xong hết chưa?
Thường Lan gật đầu:
- Chỉ còn đợi có mình anh thôi, ai nấy đều xong lâu rồi.
Thường Dung từ trong nhà chạy ra:
- Chị Giang, sao hôm nay chị biết mà đi chơi với gia đình em?
Quỳnh Giang cười, cô chỉ Quân:
- Là do anh Quân nè, anh ấy nói mãi làm chị phải xin nghỉ để đi chơi với anh ấy đó.
- Vậy chị ngồi dưới với em nha!
Quỳnh Giang vui vẻ nắm tay Thường Dung:
- Ngồi đâu cũng được mà.
Thường Lan đã sắp xếp sẵn, cô đẩy mọi người lên xe theo ý của mình. Chỗ ngồi của Quân là băng ghế trên, và bên cạnh anh là Xuân Hoa. Cô nói với Quỳnh Giang:
- Giang ngồi ở băng dưới nha, tại bọn mình hay bị Ói đó nên ngồi sau không được.
Quỳnh Giang vui vẻ gật đầu:
- Giang ngồi đâu cũng được mà.
Nói xong, Quỳnh Giang khom người chui vào xe. Thường Dung cũng định khom người theo Quỳnh Giang thì Quân đã gọi:
- Dung, em lên ngồi với mẹ. Để chỗ đó cho anh.
Thường Dung quay lại, cô thấy Quân nháy mắt với mình thì hiểu ngaỵ Cô gật đầu:
- Được thôi, em thì dễ mà. Nhưng mà băng dưới này rộng lắm, ba người ngồi cũng đủ đó anh Quân.
- Vậy thì em vào sau, để anh vào trước.
Bà Quyền sầm mặt xuống, mặt Xuân Hoa thì lại tái ngắt còn Thường Lan thì tức muốn điên lên được. Cô muốn hủy ngay chuyến đi này, nhưng lại không dám vì thật ra, cô cũng sợ anh mình.
Chuyện đã rồi, mọi người không thể làm gì khác hơn được là cùng lên xe để cho chuyến du lịch được bắt đầu. Xe bắt đầu chạy, bà Quyền ngả đầu vào ghế thiu thiu ngủ. Xuân Hoa và Thường Lan cũng chẳng còn hứng thú gì mà chuyện trò nữa. Cả hai cùng khoanh tay trước ngực im lặng nhìn thẳng ra phía trước.
Chỉ có băng dưới là rôm rả. Thường Dung tíu tít đủ thứ chuyện, lâu lâu cô lại ré lên cười thích thú khiến Thường Lan không thể nào chịu được nữa. Xe vừa ra khỏi Hàng xanh, cô đã quay lại gắt em gái:
- Mày ồn nãy giờ đủ chưa vậy Dung? Im miệng đi cho tao nhờ chút coi.
Thường Dung vừa mới há miệng ra định cãi thì Quân đã bấm nhẹ tay cô ra hiệu. Anh nhẹ nhàng nói:
- Được rồi, Lan đừng cáu với em như vậy. Anh sẽ không chọc cho Dung cười nữa đâu.
Thường Lan quay lên, Thường Dung lè lưỡi với anh trai một cái rồi cô rù rì:
- Tức lắm mà không biết làm gì nên kiếm chuyện với em đó mà. Đúng là "giận cá chém thớt".
Quân suỵt nhỏ:
- Nó nghe được lại có chuyện nữa bây giờ.
Thường Dung rúc rích cười.
- Thôi, em không nói chuyện nữa đâu. Trả anh Quân lại cho chị Giang đó, em ngủ đây.
Nói là làm, Thường Dung ngả đầu vào lưng ghế và nhắm nghiền mặt lại. Quân quay sang Quỳnh Giang:
- Em dậy sớm như vậy có buồn ngủ không? Nếu buồn ngủ thì dựa vào vai anh mà ngủ nè.
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Em không buồn ngủ đâu, anh ạ.
Quân choàng tay qua vai Quỳnh Giang kéo cô lọt hẳn vào lòng mình:
- Vậy thì nói chuyện với anh.
Quỳnh Giang chỉ tay lên phía trên:
- Để cho mọi người ngủ kìa anh.
Quân kéo đầu Quỳnh Giang ngả vào vai mình:
- Mình nói nhỏ thôi thì đâu có làm phiền đến ai.
Từ lúc đó, mặc kê ai muốn ngủ thì ngủ, ai muốn ngắm cảnh thì ngắm cảnh. Còn hai kẻ yêu nhau thì chỉ còn thủ thỉ với nhau những lời yêu mà đã bao nhiêu lâu nay, họ chỉ nói được với nhau qua những trang giấy mà thôi.
CHƯƠNG 9
Tới Đà Lạt, chuyện thuê phòng cũng là một vấn đề để Thường Lan suy tính. Cô thuê phòng rồi chia thật nhanh:
- Con với Thường Dung, Xuân Hoa ở phòng ba người, anh Quân với mẹ phòng đôi còn Giang thì một mình một phòng...
Mới nghe tới đó, Thường Dung đã phản đối ngay:
- Con với chị Giang phòng đôi...
Quân tán thành ngay:
- Phải đó, để Giang ở một mình anh cũng không yên tâm. Nếu ở một mình thì người đó là anh chứ.
Bà Quyền phản đối:
- Nhưng mẹ muốn ở chung phòng với con, mẹ có nhiều chuyện muốn nói với con.
- Vậy thì được rồi, vào đổi phòng ba người vào phòng đơn lấy hai phòng đôi.
Thường Lan vội lên tiếng:
- Ở đây họ hết phòng đôi rồi.
- Để anh vào hỏi lại coi họ có thu xếp được hay không, nếu không thì mình đổi khách sạn khác. Chuyện đó có khó gì đâu, ở đây có thiếu gì khách sạn.
Nói xong, Quân xăm xăm bước vào phòng lễ tân. Chỉ một thoáng sau anh đã trở ra, tay vung vẩy chiếc chìa khóa:
- Phòng đôi nữa đây, Lan đem chìa khóa vào đổi phòng lại đi. Còn Dung, em với chị Giang lên trước đi, anh với mẹ đợi Lan đổi phòng rồi lên sau.
Thường Dung nhõng nhẽo với anh:
- Thế còn valises của em và chị Giang thì sao?
Quân bật cười, anh xua tay:
- Được rồi, một lát anh đem lên hết cho.
Thường Lan đã trở ra, Quân chỉ tay vào đống hành lý nói với người phục vụ:
- Anh phụ tôi mang hết mấy cái valises này lên phòng nhé, ở đây chỉ có anh và tôi là nam giới thôi, chịu cực một chút vậy.
Anh phục lễ phép:
- Chuyện đó thì ông cứ để tôi, ông chỉ cần cho tôi biết là mang chiếc nào vào phòng nào là được rồi.
Quân xách chiếc valises nhỏ của Dung và chiếc túi xách của Quỳnh Giang lên tay và hất hàm chỉ vào đống hành lý còn lại:
- Những thứ này anh mang lên hai phòng cho qúy vị này giùm tôi là được rồi.
Bà Quyền và Thường Lan tức tối khi thấy Thường Quân lo lắng cho Quỳnh Giang chu đáo, Thường Lan cũng giận luôn Thường Dung, cô bé đã vô tình làm hỏng kế hoạch cô lập Quỳnh Giang của cô mất rồi. Nhưng vốn là cô gái có nhiều mưu mô, cô không lo lắm. Mới chỉ bắt đầu để cô ta tưởng là thắng cuộc. Nhưng thời gian còn dài, cô sẽ cho Quỳnh Giang biết tay.
Buổi chiều, mọi người kéo nhau đi ra hồ Xuân Hương chơi. Quân rủ Quỳnh Giang:
- Mình vào Thủy tạ uống cà phê đi em.
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Mình đi dạo ở ngoài này một chút đã anh ạ, em thích không khí lạnh này quá.
Quân chiều ý Quỳnh Giang ngay:
- Tùy em, anh thì sao cũng được.
Choàng tay qua người Quỳnh Giang, Quân dìu cô đi chầm chậm quanh bờ hồ. Thỉnh thoảng, anh lại cúi xuống thì thầm điều gì vào tai cô và Quỳnh Giang lại ngước lên, trả lời lại điều gì đó với anh. Họ không thể ngờ rằng, vô tình họ đã làm nên một hình ảnh thật đẹp, thật ngọt ngào.
Thường Lan không biết làm gì hơn để thực hiện kế hoạch của mình giúp Xuân Hoa, vì từ lúc bắt đầu đi tới giờ này tuy Quân chỉ làm những việc như vô tình nhưng cô biết là anh đã cố làm để bảo vệ Quỳnh Giang thật chu đáo. Mím chặt môi lại, Thường Lan cố gắng để nghĩ ra một cách nào đó mà Quân không thể nào làm khác được ngoài việc làm theo ý cô.
Sáng sớm, vừa mới gặp nhau ở phòng ăn, Thường Lan đã tuyên bố:
- Hôm nay chúng ta đi chơi hồ Tuyền Lâm.
Quân chú ý ngay đến cái tên lạ:
- Ở đây cũng có hồ nữa à? Sao chúng ta không đi chơi thác hoặc là đến Thung lũng tình yêu?
Thường Lan trề môi:
- Mấy chỗ đó đi hoài, có gì là haỵ Em sẽ giới thiệu với anh một cảnh đẹp mới hoàn toàn với anh.
Quân tò mò hỏi:
- Cái hồ nào đó mới được xây dựng hay sao?
- Thật ra thì cũng xây dưng cả chục năm nay rồi, nhưng hồi anh ở nhà thì chưa có. Mỗi năm họ lại tu sửa và xây dựng mới nên những chỗ như thế này đẹp lắm. Bảo đảm anh sẽ thích thú đấy.
Đến thiền viện Trúc Lâm, quả nhiên mọi người đều thích thú trước cảnh trí xinh đẹp và hùng vĩ ở đây. Thường Lan gọi mọi người:
- Chúng ta mau xuống thuê đò máy đi ra hồ và qua khu dã ngoại chơi đi.
Bà Quyền lắc đầu:
- Mẹ muốn ở đây để hưởng không khí thanh tịnh này, các con cứ đi chơi đi. Bao giờ về thì gọi mẹ.
Suy nghĩ một chút, Thường Lan gật đầu:
- Vậy cũng được chứ mẹ đi bộ trên khu dã ngoại cũng khá mệt đấy.
Lúc xuống đò, Quân đưa tay ra gọi Quỳnh giang:
- Giang à, bám vào tay để anh đỡ em xuống đò kẻo té.
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Không sao đâu anh, em đi được mà.
Quân nhìn lại, anh thấy trên chân Quỳnh Giang là đôi sandal mỏng nên cũng yên tâm. Ngay khi đó, Xuân Hoa đến kế bên anh nhõng nhẽo:
- Anh Quân à, anh đỡ em xuống với. Em sợ ngã quá à.
Quân sốt sắng:
- Nào, cô đưa tay đây.
Xuân Hoa yểu điệu đưa tay ra cho Quân, cô ta dò dẫm từng bước như người tập đi. Đặt một chân lên đò, cô bước mạnh rồi làm như mất đà, cô nhào vào người Quân, hai tay ôm chặt lấy anh. Quân vội kêu lên:
- Từ từ chứ, cô nhào như vậy thì té luôn cả tôi đấy. Nào, đứng vững được chưa nào?
Xuân Hoa làm ra vẻ ngượng ngùng gật đầu:
- Cám ơn anh, em không sao rồi.
Thường Dung bĩu môi:
- Khéo làm bộ, muốn ôm anh Quân thì nói thẳng ra cho rồi.
Quỳnh Giang đập thật nhẹ vào tay cô bé:
- Nói lung tung bị mắng bây giờ.
Quân đã đến bên Quỳnh Giang, anh ngồi xuống giữa cô và Thường Dung rồi hỏi:
- Em có bị say sóng không đấy?
Quỳnh Giang lắc đầu nhưng cô chưa kịp nói gì thì Thường Dung đã nghiêng đầu qua nói với anh:
- Anh Quân, ở mấy chỗ này đi chơi đông người không thú vị gì hết. Mai mốt anh dẫn chị Giang đi hai người thôi.
Quân gật đầu:
- Em nói có lý, Giang nghĩ sao?
Quỳnh Giang cười nhẹ:
- Em còn bận đi làm mà, làm sao đi chơi hoài được!
Thường Dung lại chen vào:
- Mai mốt đi hưởng tuần trăng mật đó, làm sao lại không đi chơi được?
- Khi đó thì anh định đưa chị em đi nước ngoài du lịch một chuyến, không biết Giang thích đi nước nào?
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Thôi đi anh, đi chơi ở đây được rồi. Đừng có bày ra tốn tiền lắm.
Quân cười với Thường Dung:
- Thấy chị em chưa? Đời người ta chỉ có một lần trăng mật thôi mà cũng hà tiện thấy sợ luôn.
Thường Dung cũng cười:
- Vậy là anh gặp được thần giữ của rồi còn gì, kêu ca gì nữa?
Cứ thế, ba người vui vẻ nói cười mặc kệ Thường Lan và Xuân Hoa tức tối lườm nguýt. Lên đến khu dã ngoại, Quân cao hứng rủ Quỳnh Giang:
- Mình cưỡi voi chơi đi em.
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Em không dám leo lên đó đâu anh.
Quân nằn nì:
- Có anh mà sợ gì. Lên đi em!
Quỳnh Giang còn chần chừ thì Thường Lan đã kéo tay Xuân Hoa chạy tới. Lan reo lên:
- Anh Quân, em với anh cưỡi voi đi.
Nói với Quân nhưng mắt Thường Lan lại nhìn Quỳnh Giang. Cô cười:
- Đó, có người đi chung với anh rồi đó. Anh đi với Lan đi.
Không muốn làm em gái khó chịu, Quân miễn cưỡng gật đầu:
- Được rồi, Lan lên đây.
Thường Lan dợm đặt chân lên bàn đạp, rồi bỗng nhiên cô quay lại phía sau nói với Xuân Hoa:
- Mình nhường cho Hoa đi trước đó.
Không một chút ngại ngùng, Xuân Hoa leo lên ngay không để cho Quân kịp phản ứng:
- Được thôi, Hoa thích cưỡi voi lắm.
Đợi cho Xuân Hoa ngồi lên bành voi, Thường Lan giơ cao máy ảnh gọi to:
- Hoa, Lan chụp hình nè.
Thật bất ngờ, Xuân Hoa nhủi đầu vào ngực Quân khiến anh vội choàng tay ôm lấy cô như hai người yêu nhau đang âu yếm bên nhau. Thường Lan bấm liền hai kiểu, cô cười khanh khách:
- Bảo đảm sẽ có hình thật đẹp cho Hoa.
Ngại Quỳnh Giang buồn, Quân giơ cao tay vẫy cô:
- Một chút xíu là anh xuống liền, em đừng đi đâu nha.
Quỳnh Giang cười thật tươi:
- Anh cứ yên chí mà cưỡi voi, em với Dung đi ăn thịt nai nướng đây. Một lát xuống trả tiền cho em là được rồi.
Ngồi vào chiếc lều của người bán hàng, Thường Dung làu bàu:
- Thật là cái thứ con gái trơ trẽn, không biết xấu hổ là gì?
Quỳnh Giang can gián:
- Kệ người ta, Dung nói làm gì lỡ họ nghe được lại có chuyện.
Thường Dung chăm chú nhìn Quỳnh Giang:
- Chị không ghen hở chị Giang?
Quỳnh Giang cười:
- Có phải anh Quân bày ra đâu mà chị ghen, là người khác đấy chứ.
- Chị cũng không buồn chút nào hay sao?
- Đã nói là không phải do anh Quân thì có gì mà phải buồn. Họ chỉ làm những chuyện vô ích thôi. Dung cứ coi như không có chuyện gì xảy ra đi.
- Chị tin anh Quân như thế sao?
Quỳnh Giang gật đầu ngay không đắn đo:
- Chị luôn tin tưởng anh Quân từ trước tới giờ, Dung không thấy anh ấy luôn bảo vệ chị đó hay sao?
Thường Dung nắm tay Quỳnh Giang cảm phục:
- Em thật phục chị hết sức, hèn chi mà anh Quân yêu chị đến như vậy.
Quỳnh Giang mỉm cười không nói, cô đưa miếng khô nai lên miệng nhấm nháp như để tận hưởng hương vị của núi rừng.
Buổi dã ngoại rồi cũng qua, suốt thời gian còn lại Quân chỉ ngồi trong lều với Quỳnh Giang khiến Thường Lan tức tối phải kết thúc nhanh buổi đi chơi.
Buổi tối, khi đã khá muộn. Quỳnh Giang đã thay áo ngủ và chỉ còn chờ giấc ngủ đến với mình thì tiếng gõ cửa phòng vang lên. Thường Dung vội vã nhảy xuống đất chạy ra cửa:
- Ai đó?
Tiếng Quân vọng vào:
- Anh đây, em mở cửa ra đi.
Thường Dung hé cửa, Quân lách ngay vào. Anh có vẻ bực mình và ngồi phịch xuống ghế. Thường Dung ngạc nhiên khi thấy trên người Quân chỉ có bộ pyjama phong phanh. Cô hỏi:
- Có chuyện gì vậy anh?
Quân mệt mỏi lắc đầu:
- Anh thật không biết là mẹ và Thường Lan muốn gì nữa, hai người đó thật quá đáng mà.
- Nhưng mà có chuyện gì?
Quân nhìn Quỳnh Giang, cô hiểu ý nói ngay:
- Anh không muốn nói thì thôi, không sao đâu.
Quân vội nói:
- Không có gì, chỉ tại anh sợ em buồn thôi. Nhưng mà anh cũng nói ra để em hiểu. Chuyện là không biết Thường Lan đau như thế nào mà mẹ phải sang bên đó chăm sóc nó, thế là mẹ đẩy Xuân Hoa sang ngủ bên phòng anh. Anh thấy bực quá nên mới qua đây.
Quỳnh Giang lặng thinh không nói điều gì, nhưng Thường Dung thẳng tính nói ngay:
- Bà Lan bệnh hoạn gì đâu, bà ấy mạnh đến nỗi con voi hồi chiều vật bà ấy cũng không ngã nữa à. Đây là mưu kế của bà ấy để gài anh với Xuân Hoa đó.
Quân gật đầu:
- Anh biết thừa như thế nhưng không muốn nói ra thôi.
- Vậy anh đừng về phòng nữa, em sẽ nằm với chị Giang để một giường cho anh.
Quân nhíu mày một chút rồi nói:
- Mình dùng kế của họ làm cho họ tức chơi, Dung sang ngủ với Xuân Hoa đi, để anh ở đây với chị Giang được rồi.
Thường Dung vỗ tay reo:
- Được đó, cứ làm như thế đi.
Quỳnh Giang yếu ớt phản đối:
- Như thế sao tiện hở anh?
Quân lắc đầu:
- Có gì mà không tiện? Chúng mình sắp cưới nhau rồi mà. Vả lại, anh sẽ tôn trọng em hoàn toàn, em đừng có lọ Anh chỉ muốn chứng tỏ cho mọi người biết em sẽ là vợ anh chứ không phải là ai khác.
Thường Dung đã khoác áo lạnh lên người:
- Anh Quân ra khóa cửa đi, em sang đó đây.
Thường Dung đi rồi, Quân tắt đèn và nằm xuống giường, anh nói với Quỳnh Giang:
- Ngủ đi em, mai chúng ta về sớm.
- Nhưng mà theo dự định thì còn hai ngày nữa mà anh?
- Mặc kệ họ, để cho họ đi với nhau. Anh với em về rồi mai mốt mình đi sau. Anh chán mấy người đầy mưu mô này lắm rồi.
Quỳnh Giang nằm xuống, cô kéo chăn lên tận cổ cố dỗ giấc ngủ mà vẫn không sao ngủ được khi mà bên cạnh cô, người cô yêu thương đang nằm đó. Dường như ở giường bên kia Quân cũng không ngủ được vì khi Quỳnh Giang trở mình lần nữa thì anh ngồi nhỏm dậy:
- Em không ngủ được à?
- Thế còn anh, sao không ngủ đi?
Quân thả chân xuống gạch, anh cười nhẹ:
- Cứ nghĩ em đang nằm một mình bên đó thì anh lại không ngủ được. Anh sang ru em ngủ nhé?
Rồi không đợi Quỳnh Giang đồng ý, Quân bước sang bên giường cô ngaỵ Anh chui người vào chăn và kéo cô ôm chặt trong vòng tay của mình:
- Anh không làm gì em đâu, chỉ ôm em như thế này cho dễ ngủ thôi. Em hông biết là anh thèm ôm em như thế này đã lâu lắm rồi đâu. Ngủ đi em.
Quân làm như lời mình nói, anh luồn tay cho Quỳnh Giang gối đầu và ôm cô thật chặt. Hôn nhẹ lên trán cô, anh nhắm mắt nằm im như đang ngủ thật say.
Gối đầu trên tay Quân và nằm gọn trong lòng anh, Quỳnh Giang tê liệt hết mọi cảm giác để chỉ còn lại torng cô bừng bừng một cảm xúc ngọt ngào. Hơi ấm của Quân làm cô thấy người nóng bừng lên nhưng cô không dám có một phản ứng nào.
Úp mặt vào ngực Quân, Quỳnh giang cố nén cảm xúc bồi hồi của mình để tìm giấc ngủ. Và không hiểu sao, đang khó ngủ là thế mà bây giờ, trong vòng tay Quân, chỉ một lát sau cô đã dễ dàng trôi vào giấc ngủ thật êm đềm
CHƯƠNG 10
Từ hôm đi Đà Lạt về, thấy Thường Quân cứ im lặng mà không đá động gì đến việc cưới Quỳnh Giang nữa, bà Quyền mừng thầm trong lòng. Chắc là thằng con trai bà đã suy nghĩ lại và thấy lời bà là đúng.
Xuân Hoa ngày nào cũng sang chơi, nhưng không khi nào gặp được Thường Quân vì ngày nào cũng thế, anh ra đi từ sớm và đến tối mới trở về. Nhiều khi bà Quyền muốn bảo Quân ở nhà để Xuân Hoa có cơ hội tiếp xúc với anh, nhưng khi bà thức dậy thì anh đã đi mất.
Hôm nay, bà Quyền chưa xuống đến phòng khách thì đã nghe thấy anh em Quân cười nói vui vẻ, bà mừng rỡ đi nhanh xuống lầu. Bà hỏi ngay khi Quân vừa chào bà:
- Hôm nay con không đi đâu à?
Quân cười:
- Ngày nào cũng đi, con thấy oải quá rồi. Hôm nay con nghỉ một hôm cho khỏe.
Trông thấy mẹ, Thường Dung lủi nhanh lên lầu. Bà Quyền hỏi Quân:
- Con mới vừa về mà làm gì đã đi suốt như vậy? Con muốn tìm việc làm à?
- Thì phải tìm việc mà làm chứ mẹ, con không quen ai ở thành phố này thì phải chịu vất vả là đượng nhiên rồi.
Bà Quyền lắc đầu:
- Tại con muốn tìm vất vả cho mình chứ có phải là ai bắt con đâu.

- Con hiểu ý mẹ muốn nói gì, nhưng mà con muốn tự đứng bằng sức của mình chứ không muốn dựa vào người khác, nhất là dựa vào phụ nữ đâu mẹ à.
Bà Quyền xì dài một tiếng:
- Có nhờ ai thì nhờ, nhưng mình có thực tài thì ngại gì mang tiếng. Mà con cũng đâu phải là nhờ, bao nhiêu người cầu cho đưo8.c bỏ iền ra cho con làm ăn đấy chứ.
- Con không thích như thế đâu mẹ, con chỉ muốn làm một mình thôi. Việc này con tự biết thu xếp, mẹ không phải lo đâu.
Bà Quyền nói dỗi:
- Vậy thì mặc con, mẹ không lo nữa đâu. Cha con chết đi rồi, trong nhà này bây giờ thì con là chủ mà. Con muốn gì mà chẳng đưọc.
- Mẹ đừng nói như thế, mẹ vẫn làm chủ trong nhà chứ đâu phải là con.
- Làm chủ mà làm gì khi mà nói ra không ai chịu nghe lời.
Quân cười cười:
- Mẹ cứ dạy anh em chúng con làm những việc chính đáng thì có đứa nào dám cãi lại mẹ đâu.
- Thế việc cưới vợ cho con mà không chính đáng à?
- Quan trọng là việc mẹ bảo con cưới ai. Nếu mẹ để cho con cưới người mà con thương yêu thì làm sao con cãi mẹ cho được?
- Nhưng nếu như thế thì suốt đời con sẽ khổ cực, mẹ phải tìm chỗ nào có điều kiện thật tốt cho con chứ.
Quân lắc đầu:
- Điều kiện tốt là do mình tạo ra, mẹ ạ. Con tự lượng sức mình, con thấy mình có thể tạo nên sự nghiệp. Con không muốn nhờ vào người khác đâu.
- Nhưng mà như thế thì biết đến bao giờ con mới thành công?
- Con còn trẻ mà mẹ, lo gì thời gian.
Biết khó lay chuyển được ý định của Thường Quân, bà Quyền liền quay sang cách khác:
- Nhưng mà mẹ không bằng lòng cái con Quỳnh Giang, rõ ràng là nó coi thường nhà mình.
Quân kêu lên:
- Sao mà nhiên mẹ lại kết tội cô ấy thế?
- Sao lại là tự nhiên, nó coi thường mẹ con mình rõ ra đó mà con còn muốn bào chữa cho nó hay sao? Con coi, con về nhà cả tuần nay rồi, nó có tới đây lần nào không?
Quân bật cười:
- Thì ra là chuyện đó, có quan trọng gì đâu mẹ. Quỳnh Giang bận đi dạy, con thì lại đi suốt ngày. Cô ấy đến đây cũng đâu có gặp con đâu mà đến.
- Nhưng nó phải đến thăm mẹ chứ!
Quân biết là không thể cứ mãi nói dông dài với mẹ được, anh nói thẳng:
- Cô ấy có đến đây thì mẹ cũng có vui vẻ với cô ấy đâu mà đến. thôi thì cứ để vậy, bao giờ chúng con cưới nhau rồi thì sẽ về thăm mẹ mỗi ngày.
- Khi đó thì mẹ không cần nữa.
Quân ôm vai mẹ, anh vuốt ngọt bà:
- Mẹ Ơi, đừng có giận dỗi như thế mà. Nếu mẹ muốn thì chủ nhật này con sẽ bảo Quỳnh Giang sang thăm mẹ.
- Đã nói là mẹ không cần mà.
- Là mẹ nói đấy nhé, mẹ bảo không cần cô ấy đến thăm mẹ đấy nhé.
Bà Quyền quay mặt sang chỗ khác, than vãn:
- Thật cái số tôi nó vô phúc làm sao, nuôi con thành tài như ngày hôm nay tưởng đâu được kết sui gia chỗ danh giá cho nở mày nở mặt với người ta, không ngờ lại cưới một con vợ nghèo kiết xác. Như vậy thì tôi làm sao mà dám nhìn mặt mọi người.
Quân cười cho mưu kế của mình đang được thực hiện:
- Ai nói với mẹ là Quỳnh Giang nghèo kiết xác đó?
- Cần gì phải nói, cứ nhìn mẹ con nó bây giờ cũng đủ biết rồi. Cái nhà mà mẹ con nó ở có gọi là cái nhà được không?
Quân gật đầu:
- Sao lại không gọi là cái nhà được? Nó cũng có mái tôn, có tường xây, có đủ phòng khách, phòng ngủ và nhà bếp. Chỉ có điều là nó nhỏ xíu mà thôi.
Bà Quyền ngơ ngác:
- Thế sao chúng nó lại nói là một cái chòi rách?
- Chúng nó là ai?
- Thì... là con Lan chứ ai?
Quân chán nản nhìn mẹ:
- Nghe lời ai không nghe, lại nghe lời nó. Trong mắt Thường Lan thì nhà ai cũng là cái chòi lá hết, mẹ không biết à?
- Thế... nhà nó cũng không đến nỗi nào à?
Quân cương quyết lắc đầu:
- Con đã nói là căn nhà hẳn hoi, mẹ không tin thì hôm nào con dẫn mẹ đến chơi mẹ sẽ biết ngay.
- Nhưng mà chỉ có thế thôi, một đồng vốn cũng không có thì làm được gì?
Quân cười có vẻ bí mật:
- Ai bảo là bác Viễn hết vốn, bác ấy còn giàu lắm đó.
Nghe Thường Quân nói thế, bà Quyên hấp tấp hỏi ngay:
- Sao con biết?
- Thì bác ấy nói với con mà.
Bà Quyền thở ra:
- Nói thì ăn thua gì, có khi họ dựng lên như thế để làm cho con gái họ có giá đó.
- Thì con đã được coi, mẹ chịu tin chưa?
- Con thấy cái gì? Vàng à?
Quân lắc đầu:
- Không, ai lại để vàng hay để tiền ở nhà làm gì cho nguy hiểm. Là bác ấy cho con coi sổ gửi tiền ở ngân hàng cơ.
Bà Quyền tỏ vẻ không tin:
- Có tiền gửi ngân hàng cơ à? Làm sao lại có thể như thế được? Mấy năm nay mẹ con bà ấy nghèo khó lắm cơ mà, sao lại không lấy ra mà tiêu.
Quân thấp giọng kể với mẹ:
- Tuy bác Viễn không nói rõ ra nhưng hình như bác trai đã chuẩn bị tất cả cho hai mẹ con đấy. Mẹ cũng biết công ty trước đây là của ông nội Quỳnh Giang lập ra mà, vì thế mà cô chú của Giang cứ đòi chia phần hoài. Vì vậy mà bác Viễn mới gửi một số tiền rất lớn vào ngân hàng nước ngoài, để tên Quỳnh Giang đấy. Khi bác ấy mất đi, bác gái không dám rút ra sợ các em chồng đòi chia phần. Vì vậy mà ngày nay số tiền ấy mới còn đấy chứ.
Bà Quyền gật gù:

- Nói như vậy thì ông Viễn đã chuẩn bị cho gia đình ông ấy hết rồi. Hèn nào mà khi ông ấy mất đi, trong công ty hết cả vốn tới nỗi phá sản luôn. Thế nhưng tại sao mẹ con bà ấy không bỏ ra mà chuộc nhà, lại để cho tịch biên như thế?
- Thì đã nói là giấu mọi người mà, nếu như bỏ tiền ra để khỏi phải bán nhà thì chẳng khác gì "lạy ông tôi ở bụi này" à. Vì vậy mà dù tiếc căn nhà tới đâu chăng nữa thì mẹ con Quỳnh Giang cũng phải cắn răng mà chịu thôi.
Bà Quyền lại hỏi:
- Thế bây giờ họ tính sao?
- Thì để làm của hồi môn cho con gái chứ sao? Nếu như con có ý định mở công ty thì bác ấy sẽ giao hết cho con, còn nếu như con có được việc làm tốt mà không cần mở công ty nữa thì sẽ để mua nhà, còn lại bao nhiêu thì cất làm vốn đó.
Bà Quyền sáng mắt lên trước những gì Quân vừa nói. Hình như trong đầu bà giờ này không còn Xuân Hoa nữa mà tất cả chỉ tập trung vào số tiền mà Quân vừa nói. Bà lại hỏi:
- Thế số tiền đó nhiều không?
Quân làm ra vẻ nhẩm tính:
- Khoảng ba trăm ngàn dollars, có nghĩa là khoảng cả ngàn lượng vàng đấy.
Bà Quyền như mê đi trước viễn cảnh giàu sang của con trai bà. Bà nói ngay:
- Vậy thì con lo mở công ty đi!
Quân lắc đầu:
- Con chưa muốn mở đâu, vì con đang liên hệ với công ty cũ của con ở bên ấy. Nếu họ nhận con làm đại diện ở đây thì không cần phải vất vả làm gì.
Bà Quyền tỏ ra dễ dãi không ngờ:
- Vậy thì tùy ý con chứ chuyện làm ăn thì mẹ không biết đâu. Nhưng như thế thì phải lo tổ chức đám cưới đi chứ?
Quân cười:
- Thì tại mẹ không chịu nên con làm sao dám tiến hành. Con định khi nào việc làm con ổn định xong xuôi, bên ấy mua nhà cửa đàng hoàng rồi thì con mới về xin phép mẹ.
Bà Quyền gạt đi như số tiền đó là tài sản của mình:
- Thôi, để từ từ rồi hãy mua nhà. Phải để coi công việc ra sao đã chứ.
Quân được thế đòi hỏi:
- Nhưng cưới rồi thì tụi con cũng không thể về đây ở với mẹ được đâu, tụi con còn phải lo cho mẹ Quỳnh Giang nữa đấy. Chẳng lẽ họ giao hết tiền cho con mà con lại bỏ bà ấy một mình hay sao? Quỳnh Giang cũng không chịu như thế đâu.
Bà Quyền gật đầu:
- Thì phải vậy chứ sao! Thôi thì vì tương lai của con, mẹ cũng không bắt các con phải về đây ở đâu, chỉ cần thỉnh thoảng về thăm mẹ là được rồi.
- Điều ấy thì mẹ khỏi lo, mỗi tuần tụi con sẽ về thăm mẹ mà.
- Vậy thì được rồi, mẹ cũng không đòi hỏi gì ở con đâu. tiền bạc cha con để lại thì cũng còn, mai mốt có lo cho các em thì con chỉ giúp chúng nó một chút cho mọi người nhìn vào là được rồi.
Quân cẩn thận dặn dò mẹ:
- Mẹ nhớ là đừng bao giờ đề cập đến vấn đề tiền bạc với mẹ con bác Viễn nhé, kẻo không thôi họ lại bảo mẹ bằng lòng cho con cưới Quỳnh Giang là vì biết họ có tiền.
Bà Quyền gật đầu:
- Chuyện đó thì con không phải lo, mẹ có phải là trẻ con đâu.
Quân chìa tay ra với mẹ:
- Vậy là mẹ đồng ý rồi nhé, không được thay đổi ý kiến đấy.
Bà Quyền đập mạnh tay trên tay Quân và lườm anh một cái:
- Bộ mày nói mẹ là hay thay đổi thất thường hay sao?
Quân cười:
- Con không dám, là con thuận miệng thôi.
- Vậy thì bao giờ tổ chức đám cưới?
- Cũng phải để con bàn với bên nhà Giang đã, chuyện này thì đâu thể quyết định một mình được.
Bà Quyền gật đầu:
- Con nói vậy cũng phải, nhưng mà cũng phải tổ chức nhanh lên chứ đừng kéo dài nữa. Con cũng lớn rồi đấy.
Quân trêu mẹ:
- Với lại ông bà ta cũng dạy "cưới vợ phải cưới liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ gièm pha" phải không mẹ.
Bà Quyền đứng lên:
- Cậu thì chỉ thế là giỏi thôi, nói thế thì phải lo sớm đi.
Quân nhìn theo mẹ, anh cười một mình và lòng thầm khen cho mưu kế của mình. Thế là mọi chuyện đều suông sẻ như ý anh muốn. Trở ngại lớn nhất đã không còn, con đường đến với hạnh phúc của anh đang mở rộng.
CHƯƠNG 11

Thế là chuyện Thường Quân sẽ cưới Quỳnh Giang coi như đã được quyết định. Mọi người đón nhận tin này với tất cả sự vui mừng và chờ đợi ngày vui sắp đến. Nhưng riêng có một người thì không, người đó chính là Xuân Hoa.
Khi được Thường Lan báo cho biết tin vui này, Xuân Hoa ngồi sững người mất một lát. Rồi đột nhiên cô khóc oà lên khiến Thường Lan bối rối. Cô vừa khóc vừa nói với bạn:
- Tại sao anh Quân lại cưới cô bé đó mà không phải là mình?
Thật tình thì Thường Lan cũng không muốn chị dâu mình là Quỳnh giang mà chỉ muốn Quân cưới Xuân Hoa. Vì từ khi quen biết Xuân Hoa, cô đã choá mắt với gia cảnh của bạn. Rồi cho tới khi được bà Quyền húa hẹn chuyện cưới Xuân Hoa cho Quân thì khi đó Thường Lan tha hồ mà đón nhận quà cáp của Xuân Hoa.
Bất cứ đi đâu, bất cứ làm gì Xuân Hoa cũng rủ Thường Lan. Những món mỹ phẩm đắt tiền, những chiếc áo thời trang là những món quà thường xuyên Thường Lan được nhận. Ngoài ra, những buổi đi chơi đó đây thì mọi chi phí đều do Xuân Hoa chi trả, Thường Lan chỉ có mỗi việc là đi cùng để hưởng thụ mà thôi.
Nhưng điều quan trọng nhất mà Thường Lan gắn bó với Xuân Hoa là cô đã được cô bạn thân dẫn vào một thế giới mới, thế giới ăn chơi cuồng loạn của cuộc sống nhộn nhịp ban đêm. Phòng trà, vũ trường không mấy buổi là các cô không đi. Thường Lan như được mở mắt ra để hoà nhập vào một cuộc sống mới mà theo cô phải sống như thế mới là đáng sống, phải sống như thế mới là thời thượng.
Giờ đây, nghe bạn trách, Thường Lan cũng không biết nói sao. Chẳng lẽ lại nói với bạn là anh cô cưới Quỳnh Giang vì món tiền hồi môn quá lớn hay sao? Như thế thì chẳng hoá ra anh cô chỉ là thằng đào mỏ hay sao? Vì thế, Thường Lan phải tìm cách nói cho xuôi:
- Thì Lan cũng đang bực đây nè, tự nhiên lại cưới vội vàng như thế? Anh ấy quen với cái bà ấy hồi nào?
Thường Lan rành rẽ trả lời:
- Nếu nói là quen thì anh Quân quen với Quỳnh Giang lâu lắm rồi, từ hồi bọn mình mới sinh ra lận. Nói như thế có nghĩa là hai nhà ở bên cạnh nhau, vì thế anh em mình và Quỳnh Giang chơi với nhau từ nhỏ. Nhà Giang chỉ có mỗi một người con nên Giang qúy tụi mình lắm, thậm chí có thể coi nhau như chị em vậy. Riêng anh Quân thì quấn quít với Quỳnh Giang một cách kỳ lạ, có thể nói còn thân hơn các em mình nữa đấy.
- Nếu nói như thế thì cũng chỉ như anh em thôi, sao lại lấy nhau?
- Nhưng mà đâu phải anh em ruột thịt đâu, vì thế họ có quyền lấy nhau mà. Vả lại, ba mình với ba Quỳnh Giang đã giao ước với nhau và ngày mà anh Quân đi du học, hai nhà đã làm một buổi tiệc coi như là đính hôn cho dù lúc đó bà Giang cũng mới chỉ có mười bốn tuổi.
Xuân Hoa cau mặt:
- Đúng là những chuyện phong kiến vớ vẩn, thế mà bây giờ anh Quân lại cứ khăng khăng thực hiện.
- Vấn đề là anh Quân yêu bà Giang nên mới khăng khăng như thế đấy chứ. Cho dù la `mẹ mình đã phản đối rất dữ, thế mà không biết là ông ấy rù rì gì với mẹ mà cuối cùng bà cũng bằng lòng.
Xuân Hoa lại khóc:
- Vậy mà Lan cứ nói là anh ấy chưa yêu ai, lại còn khẳng định là mẹ Lan nhất định sẽ chọn mình làm mình không biết ăn nói làm sao bây giờ.
Thường Lan ngạc nhiên:
- Có gì mà phải khó nói, chuyện Hoa yêu anh Quân có ai ngoài mẹ con mình biết đâu. Mà mình và mẹ mình thì đời nào lại nói với ai.
Xuân Hoa lắc đầu:
- Ở nhà Lan thì nói làm gì, chỉ tại mình nói với ba mẹ mình rồi, cả chị dâu mình cũng biết nữa. Bây giờ không xong như thế này thì mình còn dám nhìn mặt ai nữa.
Thường Lan im lặng, cô không biết phải an ủi bạn thế nào. Hoàn cảnh của Xuân Hoa thì cô quá rõ. Vì chỉ có một mình cô là con gái nên ba mẹ cô cưng qúy cô như vàng như ngọc. Anh trai cô lại không được lòng gia đình vì cái tính nhu nhược để vợ lấn lướt nên người chị dâu của Xuân Hoa ghét cay ghét đắng cô em chồng. Mà Xuân Hoa thì cũng chả cần tình cảm của chị dâu một chút nào, vì thế chị dâu em chồng cứ như mặt trời với mặt trăng.

Xuân Hoa đã hãnh diện khoe với mọi người trong nhà về Thường Quân.. Cô nói cứ như thể là anh về nước hôm trước thì hôm sau sẽ đến ngay nhà cô để cầu hôn vậy. Cha mẹ Xuân Hoa đã sướng mê đi vì cái viễn ảnh có một chàng rể tài giỏi như thế. Vì vốn dĩ họ giàu có nhưng lại ít học, ngay cả cậu con trai của họ cũng chỉ mới học hết lớp Chín mà thôi.
Xuân Hoa lại thút thít khóc:
- Làm sao bây giờ hở Lan, mình xấu hổ đến mức không dám trở về nhà mình nữa đâu.
Thường Lan tìm kế hoãn binh:
- Thì Hoa khoan nói với gia đình chuyện anh Quân cưới vợ đã, để từ từ mình tìm cách xem sao.
Xuân Hoa thiểu não lắc đầu:
- Nhưng mà ba mẹ mình biết anh Quân về rồi nên cứ hối mình đưa anh ấy đến nhà chơi. Ba mình còn nói phải mau mau gặp mặt và tính chuyện cưới xin cho sớm để rồi còn lập công ty nữa chứ.
Thường Lan ngẩn người ra vì tiếc. Trước đây vì những món quà hậu hĩnh của Xuân Hoa mà cô ra sức xúi mẹ tiếp nhận Xuân Hoa chứ còn chuyện lập công ty thì cô nghĩ bạn mình chỉ nói cho cô mà thôi. Không ngờ gia đình Xuân Hoa lại tính thật! Chuyện này thì lại phải bàn lại với mẹ lần nữa thôi, may ra bà có thay đổi ý kiến hay không?
Thường Lan nói với bạn:
- Để mình về nói lại với mẹ một lần nữa coi sao. Thật tình thì mình không muốn cái bà nhà quê đó làm chị dâu của mình tí nào, chỉ có Hoa mới hạp với mình thôi. Đừng buồn nữa, Hoa đợi tin của mình nha.
Nói xong, cô xách túi ra lấy xe về ngaỵ Về đến nhà, cô xộc thẳng vào phòng bà Quyền tìm mẹ:
- Mẹ à...
Đang lúi húi đếm tiền, bà Quyền giật mình khi con gái xông vào phòng mình bất ngờ như thế. Vơ vội số tiền bỏ vào ngăn kéo, bà gắt lên:
- Sao vào phòng mẹ mà không gõ cửa? Con có cái thói xông vào phòng người ta bất lịch sự như thế bao giờ đấy?
Không quan tâm đến nhừng đồng tiền của mẹ, lại cũng chẳng để ý đến chuyện mẹ mắng. Cô còn chuyện khác quan trọng hơn nhiều cơ mà.
Sà xuống bên mẹ, cô thì thầm:
- Mẹ, Xuân Hoa đang khổ tâm lắm đó mẹ.
Bà Quyền vô tâm:
- Sao thế? Xảy ra chuyện gì với nó à?
Thường Lan giận dỗi:
- Mé nói thế mà được à, mẹ phải biết là tại sao Xuân Hoa buồn khổ mà.
Bà Quyền nhìn Thường Lan một thóang, rồi như hiểu ra, bà hỏi:

- Làm sao nó biết chuyện anh con sẽ cưới Quỳnh Giang?
- Thì con nói...
Bà Quyền cau mày:
- Mẹ quên chưa dặn con đừng nói thì con lại nói cho nó biết rồi, con thật là mau miệng đấy.
Thường Lan cãi lại:
- Thì chúng con là bạn thân mà, có chuyện gì mà chúng con không nói cho nhau nghe, huống gì chuyện này thì lại càng phải nói cho nó biết để nó khỏi mơ mộng nữa chứ.
Bà Quyền gật đầu:
- Con nói cũng phải, nhưng mà nó buồn lắm hay sao?
Thường Lan ra vẻ quan trọng:
- Chẳng những là buồn mà nó lại còn khổ tâm nữa ấy chứ. Vì nó đã kể cho mọi người trong nhà nó nghe về anh Quân rồi, và ba nó đã hối nó dẫn anh ấy về nhà chơi để ông ấy biết mặt còn tiến hành chuyện cưới xin nhanh chóng nữa ấy chứ.
- Làm cái gì mà vội vàng như thế? Bộ nó cần chồng gấp lắm sao?
Thường Lan gườm mẹ:
- Mẹ không hiểu gì nên mới nói như thế chứ nhà người ta giàu có như thế thì tìm đâu lại không được chàng rể tốt. Có điều là ông bà ấy thấy Xuân Hoa thích anh Quân, lại thấy anh ấy có điều kiện tốt như thế nên mới thúc giục cưới nhanh để ông ấy còn cho thành lập công ty mà làm ăn.
Bà Quyền chép miệng:
- Thật, cái số thằng Quâng là cái số sướng. Chỗ nào cũng có người giàu có giúp đỡ.
- Đâu mà chỗ nào cũng có, chỉ là gia đình Xuân Hoa thôi chứ.
- Sao lại chỉ gia đình Xuân Hoa, còn bác Viễn thì sao?
Thường Lan bĩu môi:
- Bà ấy thì có bao nhiêu mà nói?
- Vậy là con không biết rồi, bà ấy còn nhiều tiền để dành lắm đấy.
- Thế tại sao lâu nay mẹ con bà ấy không lấy ra mà tiêu xài lại chịu nghèo khổ như thế?
- Thì tại người ta cũng phải có lý do của người ta chứ. Nhưng con chỉ biết là bà ấy đã bảo với anh con lấy tiền ấy mà làm ăn.
Thường Lan tỏ ý khinh thường:
- Giỏi lắm thì cũng chỉ được vài trăm cây vàng là nhiều chứ bao nhiêu đâu mà kể?
- Vậy là con không biết rồi, bà ấy còn những ba trăm ngàn dollars kia đấy.
Thường Lan trợn mắt nhìn mẹ:
- Có thật không hở mẹ?
Bà Quyền khẳng định:
- Anh mày nó đã coi quyển sổ ấy rồi, nó biết rõ đấy. Vì vậy mà bây giờ thì mẹ không còn lý do gì mà ngăm cấm chúng nó nữa, họ có nghèo khổ đâu mà.
Thường Lan chép miệng:
- Vậy thì tội nghiệp cho Xuân Hoa, nó vẫn còn hy vọng mẹ giúp nó đó.
Bà Quyền lắc đầu:
- Bây giờ thì mẹ cũng chịu thôi, vì không còn cách gì ngăn cản được anh con đâu. Nó đang tính với nhà bên kia để tổ chức đám cưới đó. Con liệu mà nói với Xuân Hoa cho nó hiểu là mình cũng muốn giúp nó nhưng không được.
Thường Lan lắc đầu:
- Hồi nãy con đã nói với nó rồi nhưng mà nó chỉ biết khóc thôi. Nó nói là nó xấu hổ với chị dâu nó lắm.
- Vậy thì hôm nào bảo nó sang đây để mẹ nói chuyện với nó xem sao. Thật ra thì mình cũng không có lỗi với nó vì mẹ chỉ gợi ý thế thôi chứ có hứa hẹn gì với nó đâu. Chỉ tại nó vội vàng quá mà thôi.
Thường Lan lườm mẹ:
- Mẹ không hứa gì mà cứ nói là nhận nó làm con dâu thì cũng bằng mấy lần hứa với nó rồi còn gì nữa. Mẹ con mình thật là có lỗi với nó, con cũng không biết phải làm sao bây giờ.
- Thì mẹ cũng làm hết sức rồi, mày muốn mẹ phải làm sao nữa?
- Hay là mẹ tìm cách kéo dài ngày cưới của anh Quân ra xem có cách nào khác hay không.
Thường Lan bày mưu cho mẹ, bà Quyền thắc mắc:
- Thế mày định làm gì?
- Con cũng chưa biết, nhưng con nghĩ khi nào anh Quân chưa cưới vợ thì Xuân Hoa vẫn còn có hy vọng. Vì vậy mà để nó tiếp cận với anh ấy thường xuyên xem có làm anh ấy cảm động không?
Bà Quyền lắc đầu:
- Chuyện này thì mẹ không muốn dính dáng vào đâu. Cả Xuân Hoa và Quỳnh Giang đều tốt cả, vì vậy mà tùy anh con thôi. Hai đứa đừng bày mưu nữa mà sinh chuyện ra.
Thường Lan trấn an mẹ:
- Mẹ cứ yên tâm, chúng con sẽ hết sức kín đáo. Anh Quân không biết đâu.
Bà Quyền xiêu lòng với mưu kế của con gái, vì với bà, cả hai cô gái đều không chê vào đâu được. Vậy thì Quân cưới cô nào cũng được, bà đâu muốn phản đối làm gì. Xuân Hoa cũng dễ thương, nó rất chiều theo ý bà. Trong khi đó Quỳnh Giang thì lại không cần biết bà thích gì, ghét gì. Vậy thì bà cứ mặc kệ chúng, đứa nào làm cho con trai bà ưng ý thì được, thế thôi.
Nghĩ thế, bà Quyền gật đầu:
- Thôi thì mẹ mặc kệ chúng mày muốn làm sao thì làm. Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra thì đừng kêu mẹ đấy nhé.
Thường Lan hớn hở:
- Mẹ chịu như thế là được rồi, cứ để mặc kệ chúng con. Vậy kể từ ngày mai, con sẽ rủ Xuân Hoa về chơi nhà mình thường hơn cho thân thiết với anh Quân, mẹ nhé.
Nói xong, Thường Lan chạy nhanh đến bên máy điện thoại. Cô muốn báo cho Xuân Hoa mưu kế của mình và rủ cô bạn thân đến ngay bây giờ
CHƯƠNG 12
Trong khi Thường Lan cứ lo bày mưu tính kế cho cô bạn thân của mình thu phục con tim Thường Quân thì hai kẻ yêu nhau cứ coi như cái thành phố nhỏ bé nhưng đông dân này chỉ có một mình họ mà thôi.
Đã thu xếp được với mẹ, Quân yên tâm lo cho đám cưới của mình. Anh không lo gì về công việc vì anh đã đến văn phòng đại diện, và người mà anh thay chỗ đã mừng rỡ khi biết sắp có người thế chỗ để mình được về nước.
Quân đã hỏi ông Smith, người mà anh sắp thay thế:
- Ông ở đây thì chỗ ở thu xếp như thế nào?
Ông Smith trả lời:
- Vì tôi ở đây chỉ có một mình nên ở luôn trong văn phòng cho tiện, vì thế tôi có một căn phòng ở đây. Nhưng nếu như ông co gia đình thì sẽ ở tại một căn nhà của công ty mà từ lâu nay vẫn dùng để cho nhân viên từ bên đó sang công tác ở. Hiện bây giờ cũng đang có một người phục vụ lo chuyện dọn dẹp, nếu như ông ở thì giữ người đó lại để làm việc nhà luôn.
Quân mừng rỡ hỏi luôn:
- Thế nếu tôi không cần người phục vụ đó?
- Thì sẽ cho họ nghỉ, tiền lương trả cho họ sẽ tính luôn vào lương cho ông. Nhưng tôi khuyên ông nên giữ họ lại, vì người này làm việc tốt lắm. Vừa siêng năng, sạch sẽ vừa thật thà.
Quân gật đầu:
- Vậy thì tôi sẽ nghe lời khuyên cúa ông, tôi sẽ giữ họ lại. Vì vợ tôi cũng đi làm nên chúng tôi cũng cần có người giúp việc.
Ông Smith ngạc nhiên:
- Sao tôi được nghe báo từ tổng công ty qua là ông còn độc thân?
Quân cười:
- Tôi sắp kết hôn.
Ông Smith reo lên:
- Ô, xin chúc mừng ông. Thế vợ Ông cũng cùng về cới ông ạ?
Quân lắc đầu:
- Không phải như thế đâu, cô ấy ở đây...
Ông Smith trầm trồ:
- Tôi thật là thần phục ông, mới về nước mà đã chinh phục được một cô rồi.
Quân bật cười:
- Lại càng không phải nữa, cô ấy đã đợi tôi mười năm nay rồi.
Lần này thì ông Smith không phải chỉ tán phục Quân mà là ngưỡng mộ mói đúng, ông tròn miệng ra mà khen:
- Thế thì không chỉ là khen mà phải là ca tụng cô ấy mới đúng, thật là một người phụ nữ chung thuỷ.
Quân vỗ vai ông Smith:
- Ở nước tôi, những người chung thuỷ như thế nhiều lắm. Ông hãy cố gắng tìm cho mình một người đi.
Ông Smith cười:
- Rất tiếc là tôi lại sắp trở về quê hương rồi, mẹ tôi đã chọn cho tôi một cộ Chắc là tôi cũng sẽ cưới vợ, nhưng hẳn là phải sau ông. Ông sẽ tổ chức đám cưới khi tôi còn ở đây chứ?
Quân gật đầu:
- Điều ấy thì đương nhiên rồi, tôi phải cưới vợ trước khi nhận công tác chứ. Vì chúng to6i còn phải đi hưởng tuần trăng mật nữa mà.
- Vậy ông đã dự tính là khi nào thì tổ chức chưa?
- Khi nào tôi thu xếp nhà cửa xong xuôi thì sẽ lo tổ chức.
Ông Smith sốt sắng:
- Nhà cửa thì ông không phải lo, đã có sẵn sàng cho ông rồi. Bây giờ ông chỉ cần đến xem coi có cần sửa chữa gì thì gọi người tới làm ngay, chắc là cũng mau thôi.
Quân gật đầu:
- Vậy thì tôi sẽ tới xem ngay, nếu mọi việc thuận lợi thì chỉ trong vòng tháng tới là tôi sẽ mời ông uống rượu đấy.
Quân nói là là ngay, anh đến xem căn nhà và hết sức ưng ý. Như thế này thì số tiền anh có lại chẳng phải dùng đến rồi.
Quân đến nhà Quỳnh Giang và nói với cô:
- Chúng ta tổ chức đám cưới đi em ạ.
Quỳnh Giang ngạc nhiên hỏi lại Quân;
- Sao lại vội vàng như thế hở anh? Hôm trước anh bảo là đợi lo nhà cửa xong xuôi rồi mới tính cơ mà.
Quân lắc đầu:
- Không phải lo nhà nữa em ạ, chúng mình sẽ ở nhà của công ty cấp, anh đã đến coi rồi.
- Thế nhà cửa ra sao hở anh?
- Nhà rộng rãi lắm, đủ chỗ cho chúng mình và mẹ Ở luôn em ạ. Anh thấy cũng không cần sửa chữa gì cả, nhưng anh sẽ đưa em đến xem có cần gì không?
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Anh cứ ưng ý là được rồi, không cần em phải coi nữa đâu.
Quân không đồng ý với Quỳnh Giang:
- Đâu được, em là nội tướng của anh mà. Mai mốt em sẽ là người chủ trong nhà, em phải ưng ý mới được.
Quỳnh Giang chúm chím cười:
- Anh mới là ông chủ chứ sao lại là em?
Quân hôn nhẹ trênmá người yêu:
- Thì anh là ông chủ của em, nhưng em lại là bà chủ trong nhà. Nhưng mà thôi, không nói nhiều nữa. Mau thay quần áo anh đưa đi xem nhà nào.
- Coi liền bây giờ hở anh?
Quân gật đầu, anh đưa Quỳnh Giang đến căn nhà mà hai người sẽ đến ở. Trước căn biệt thự nhỏ nhắn nhưng thật xinh đẹp, Quỳnh Giang suýt soa:
- Nhà đẹp quá, anh ạ.
- Thế em có thấy cần phải mua sắm gì thêm không?
- Để em đi xem một vòng đã.
Quân đưa Quỳnh Giang đi xem nhà, anh chỉ cho cô thấy mọi phòng. Quỳnh Giang thích nhất là căn bếp, nó rộng rãi không thua gì căn bếp của gia đình cô khi xưa. Nhưng ở đây, vật dụng lại hiện đại hơn rất nhiều.
Không có gì để chê nữa cả, Quỳnh Giang nói với Quân:
- Chỉ cần sơn nhà lại và thay màn cửa nữa thôi là được rồi, anh ạ.
- Thế em thích sơn nhà màu gì?
Quỳnh Giang ngẫm nghĩ:
- Cửa thì màu nâu, vậy sơn nhà màu kem đi anh. Như thế thì mới hợp màu.
Quân gật đầu:
- Được rồi, để anh báo lại với công ty để họ cho người làm lại. Chúng ta chỉ cần biết là bao giờ họ làm xong thì có thể lo đám cưới được rồi. Như thế này thì chúng ta không phải mua sắm đồ đạc nữa đâu em ạ.
- Em biết rồi, đồ dùng ở đây cũng quá đầy đủ rồi.
- Nhưng mà mình vẫn phải đi mua sắm đó, em biết không?
Quỳnh Giang ngạc nhiên:
- Sắm gì nữa hở anh?
Quân nhìn Quỳnh Giang bằng ánh mắt đằm thắm:
- Giang này, anh muốn đưa em đi may một ít quần áo mới:
Quỳnh Giang cúi xuống nhìn mình:
- Thì em vẫn đủ quần áo mặc mà anh...
Quân gật đầu, anh trầm giọng:
- Anh biết, nhưng đó là quần áo em mặc đi làm hằng ngày thôi. Mai này làm vợ anh rồi, có những buổi chiêu đãi mà em cũng phải có mặt. Vì thế mà em cần phải may thêm một ít quần áo cho những dịp như thế. Vả lại, anh muốn em có một số quần áo trẻ trung một chút để khi đi chơi, em có thể mặc ấy mà.
Quỳnh Giang cúi mặt, cô buồn buồn nói:
- ý anh là chê quần áo em không đẹp và quê mùa chứ gì?
Quân ôm Quỳnh Giang vào lòng:
- Em đừng mặc cảm như thế, anh nào có chê em đâu. Anh chỉ muốn em xinh đẹp hơn mà thôi. Trước đây em phải lo mọi chuyện trong nhà nên ít may sắm, nhưng giờ có anh rồi, anh muốn được lo cho em - Rồi anh lên giọng - Này, không được tự ái hay mặc cảm với anh nhé, chúng ta tuy hai nhưng mà chỉ là một thôi mà.
Quỳnh Giang ngước mắt nhìn Quân, mắt cô bắt gặp ngay đôi mắt sáng quắc của anh đang nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt Quân mới thành thật và thẳng thắng làm sao. Chỉ trong một tích tắc thôi, Quỳnh Giang hiểu ra một điều là Quân đối xử với cô rất chân thành chứ không hề có một chút màu mè nào cả.
Xúc động, cô hỏi nhỏ:
- Anh nói đi, tại sao anh lại muốn mua sắm cho em?
Vòng tay Quân siết nhẹ thân hình Quỳnh Giang:
- Thật không thể giấu em được một điều gì cả, thôi thì anh cũng thành thật khai báo cho rồi. Giang này, không phải là anh chuộng bề ngoài đâu, những gì em có anh đều trân trọng. Những ngày tháng đã qua, anh biết là em đã phải vất vả như thế nào. Vì vậy mà em không có điều kiện như người ta được. Nhưng nay đã có anh, anh không muốn người ta có thể chê em được ở một điều gì cả, thế thôi.
Quỳnh Giang cũng thành thật:
- không phải là em không biết là mình xấu xí và nhà quê hơn người khác, nhưng em không thể làm cách nào khác được. Mỗi khi muốn may thêm một cái áo mới, em đều phải cân nhắc rất kỹ. Vì thế mà anh thấy em nhà quê như thế đó.
Quân cúi xuống hôn Quỳnh Giang:
- Dù em có nhà quê tới đâu thì anh cũng yêu hết. Sở dĩ anh làm như thế chỉ vì anh chỉ muốn em hoàn mỹ hơn mà thôi.
Quỳnh Giang gật đầu:
- Em biết mà, anh không phải phân trần với em nữa đâu.
- Vậy bây giờ đi mua sắm với anh chứ?
- Thì đi, nhưng em có một điều kiện với anh...
- Em nói đi!
- Em sẽ mua quần áo, nhưng anh phải để em chọn cơ.
- Anh có được góp ý không?
Quân nghiêng đầu hỏi, Quỳnh Giang gật đầu:
- Đương nhiên là được, nhưng không được bắt buộc em đấy.
- Anh sẽ không bắt buộc em đâu, vì anh tin vào khiếu thẩm mỹ của em mà. Nhưng em có biết là phải đi đâu để may quần áo thời trang hay không?
- Em biết chứ, tuy là em chưa từng may bao giờ.
Quân gật đầu:
- Vậy chúng ta đi, phải chuẩn bị ngay thì mới kịp, em à.
Thế là Quân và Quỳnh Giang tưng bừng mua sắm, anh không tiếc một thứ gì với cô vợ yêu của mình. Quỳnh Giang cứ phải làm mặt giận để ngăn bớt nhiệt tình của Quân lại.
Về đến nhà, Quỳnh giang khoe ngay với mẹ:
- Anh Quân may cho con bao nhiêu là quần áo đẹp đó mẹ.
Bà Viễn chau mày:
- Con thì cũng tạm đủ quần áo mặc rồi, tốn kém làm chị Tiền Quân có kiếm được thì cũng phải vất vả lắm, các con đưng phung phí quá.
Quỳnh Giang rụt cổ, lè lưỡi:
- Đó, thấy không. Em biết thế nào cũng bị mẹ mắng mà.
Quân cười:
- Không bao nhiêu đâu, mẹ ạ. Cũng tại con muốn cho vợ con đẹp thêm thôi.
Bà Viễn lườm Quân:
- Chứ không phải là chê vợ con xấu à?
Quân nhìn Quỳnh Giang:
- Đâu có, vợ con là đẹp nhất rồi. Nhưng con còn muốn vợ con đẹp hơn nữa kia.
Quỳnh Giang chen vào kheo thêm:
- Anh Quân lựa kiểu đẹp lắm, mẹ ạ. Con cũng thích những mẫu anh ấy chọn cho con đấy.
Bà Viễn mắng yêu con gái:
- Cô giáo dạy bao nhiêu học trò mà còn thích quần áo mới như trẻ con thế kia!
Quỳnh Giang cười:
- Con thích là vì do anh Quân may cho con đấy chứ từ hồi nào tới giờ, mẹ có thấy con may quần áo nhiều đâu.
Mắt bà Viễn thoáng buồn:
- Cũng tại cha con mất sớm làm nhà mình sa sút nên con mới khổ như thế...
Một tay Quân choàng qua vai Quỳnh Giang, tay kia anh nắm tay bà Viễn, an ủi bà:
- Bây giờ đã có con rồi, mẹ ạ, con sẽ chăm sóc cho Quỳnh Giang chu đáo, Mẹ đừng lo.
Bà Viễn rơm rớm nước mắt nhìn Quân:
- Được như thế thì mẹ mãn nguyện rồi, mẹ chẳng còn ước ao gì nữa đâu.
- Mẹ đừng nói như thế, chăm sóc mẹ và em Giang là bổn phận của con mà.
- Thế các con đã lo áo cưới chưa?
Quân trả lời:
- Con đã đem về cho em Giang hai chiếc, chỉ còn phải may thêm một chiếc nữa thôi. Hồi nãy chúng con cũng đặt may luôn rồi.
Bà Viễn nhìn Quân với đôi mắt ướt, con gái bà đã gặp được một người chồng chu đáo như thế thử hỏi bà con ao ước gì hơn nữa đây?
Quỳnh Giang nói với mẹ:
- Mẹ Ơi, anh Quân đưa con đi coi nhà rồi, mẹ ạ. Nhà đẹp không thua gì nhà mình hồi xưa đâu, chúng con dành cho mẹ căn phòng đẹp nhất đó.
Bà Viễn lắc đầu:
- Các con không cần phải làm như thế, mẹ không đến đó ở đâu.
Quỳnh Giang bật kêu lên:
- Sao lại thế hở mẹ, sao mẹ lại không ở với con?
Quân cũng nói:
- Mẹ đến ở với chúng con đi, mẹ ạ. Mẹ cũng lớn tuổi rồi, ở một mình thì chúng con sẽ không yên tâm đâu. Vả lại, Quỳnh Giang cũng không chịu xa mẹ đâu, mẹ ạ.
Bà Viễn phân tích:
- Giá như Quân chỉ có một mình thì mẹ sẽ ở với các con, nhưng đàng này thì còn mẹ và các em nữa. Mẹ nghĩ là mẹ Ở với các con thì không tiện lắm, cứ để mẹ Ở đây rồi các con về thăm mẹ thì tốt hơn.
Quỳnh Giang lắc đầu:
- Nếu như thế thì con cũng sẽ không sang bên đó ở đâu, con chỉ ở đây với mẹ thôi.
Bà Viễn lắc đầu:
- Đừng trẻ con như thế chứ con. Đâu phải mọi điều cứ phải tuân theo ý muốn của con đâu.
Quỳnh Giang cương quyết:
- Nhưng con sẽ không bao giờ rời xa mẹ đâu.
- Thì con cũng ở gần đây, về thăm mẹ mỗi ngày là được rồi.
Quân chen vào:
- Mẹ đến ở với chúng con, còn nhà này thì bán hay là cho thuê tùy ý mẹ, mẹ ạ. Còn nếu mẹ không chịu như thế thì con sẽ làm thêm một cái gác gỗ ở đây, con và Quỳnh Giang ở cũng được rồi. Con sẽ không nhận nhà của công ty nữa.
Bà Viễn ngẩn ra nhìn Quân, rồi bà cười trong nước mắt:
- Hai đứa làm mẹ không còn cách nào thoát được nữa rồi.
Quỳnh giang ôm chầm lấy mẹ, cô reo lên:
- Hoan hô mẹ, mẹ muôn năm!
CHƯƠNG 13
Chỉ còn mấy ngày nữa là đến đám cưới của Quân và Quỳnh Giang, Xuân Hoa biết như thế và cô buồn đến não cả lòng. Từ lâu, cô đã được Thường Lan và bà Quyền nói với cô biết bao nhiêu điều tốt đẹp về Quân. Lại thêm những lời hứa hẹn mà cả hai mẹ con đều nhất định là sẽ thành công đã làm cho cô luôn mơ tới vị hoàng tử của lòng mình.
Cho đến khi gặp được Quân nơi phi trường, trái tim con gái chưa một lân yêu của Xuân Hoa đã rung động mãnh liệt. Cô mang cảm giác của một người con gái đi đón người yêu cách lâu ngày trở về, và cô ước ao được anh ôm thật chật trong vòng tay rắn chắc của anh.
Nhưng rồi Xuân Hoa đã hụt hẫng khi thấy anh mừng vui đón chào người con gái khác, mà người con gái, mới chỉ nhìn thoáng qua thôi, Xuân Hoa đã xác nhận một điều là thua mình về mọi mặt. Và rồi niềm hy vọng lại bùng lên khi mà bà Quyền vẫn khẳng định là sẽ chọn cô chứ không phải người con gái đó làm con dâu của bà.
Hằng đêm, Xuân Hoa đã dệt bao nhiêu mộng đẹp và cô đã khoe với mọi người trong nhà về người chồng tương lai của mình. Cái viễn cảnh có một người chồng tài giỏi và đẹp trai như thế, cộng với gia tài mà ba mẹ cô cho sẽ tạo cho cô một cuộc sống sang giàu làm cô đã đặt ra cho mình biết bao nhiêu là kế hoạch trong tương lai. Thế mà hôm nay thì mất hết, mất hết chỉ vì một người con gái thua kém mình về mọi mặt.
Xuân Hoa vùng lên, cô nhất định không chịu thuạ Cô phải chinh phục Quân cho bằng được! Anh cưới Quỳnh Giang thì sao chứ? Dù cho cưới rồi, anh vẫn có thể bỏ được khi mà cô chiếm được tình yêu của anh cơ mà. Mà chuyện chiếm cho được con tim của Quân, Xuân Hoa không tin là mình không thể làm được. Vì ngoài tiền bạc, nhan sắc, cô còn có sự ủng hộ của mẹ con bà Quyền. Hôm nay anh ta cưới Quỳnh Giang ư? Cô cứ tạm nhường một bước đi, nhưng rồi sẽ có ngày anh ta rời bỏ cô ta mà đến với cô thôi.
Bấm một hồi chuông dài, Xuân Hoa đứng im chờ đợi. Đã khẳng định cho mình một phương cách, cô thấy mình tự tin hơn. Nhất định cô sẽ không để vuột mất Thường Quân, dù cho cô có phải đánh đổi như thế nào cũng được.
Người ra mở cổng cho cô là Thường Dung. Vốn không thích Xuân Hoa, nhưng nghĩ đến chị mình, lại thêm một điều là đám cưới anh Quân đã gần ngày, không thể có chuyện gì làm thay đổi được nên Thường Dung cũng không lạnh nhạt với Xuân Hoa cho lắm. Cô hỏi:
- Chị kiếm chị Lan em hả?
Xuân Hoa lắc đầu:
- Không, cũng lâu chị không qua đây nên hôm nay chị đến chơi thôi. Bộ Thường Lan không có ở nhà à?
Thường Dung đóng cổng lại, cô lắc đầu:
- Chị ấy có ở nhà nhưng chưa dậy.
Vừa đi theo chân Thường Dung, Xuân Hoa vừa kêu lên:
- Cái gì? Giờ này mà chưa thức nữa à? Nó ngủ gì mà ghê thế?
Thường Dung lại lắc đầu:
- Em cũng không biết, chỉ thấy chị ấy chưa ra khỏi phòng thôi.
- Vậy để chị lên kêu nó.
Vào đến phòng khách, Xuân Hoa gặp ngay bà Quyền. Cô chào ngay:
- Thưa bác!
Bà Quyền hơi ngượng khi trông thấy Xuân Hoa, vì những lời bà đã hứa với cô bây giờ không thể thực hiện được. Không hiểu sao chuyện Quân cưới Quỳnh Giang đã thành sự thật với việc bà hoan hỉ tán thành, thế mà trông thấy mặt Xuân Hoa, bà lại vẫn tiếc vì không có cô gái này làm con dâu?
Bà Quyền khẽ cười khi Xuân Hoa chào mình, bà gượng gạo đáp lại:
- À cháu, cháu sang chơi với Thường Lan đó à?
Xuân Hoa sà xuống ngay bên cạnh bà, cô cầm tay bà:
- Cháu sang thăm bác và chơi với Thường Lan luôn ạ.
- Ờ vậy cháu ngồi đây chơi, để bác bảo Thường Dung lên gọi nó.
Xuân Hoa cản bà lại:
- Thôi bác, chừng nào nó muốn dậy thì dậy, để cháu ngồi chời với bác một lát - làm như nhớ ra, cô hỏi luôn - Hai ngày nữa là đám cưới của anh Quân rồi hở bác?
Bà Quyền gượng gạo gật đầu:
- Ừ, bác...
Xuân Hoa cười thật tươi:
- Bác đừng ngại, cháu không buồn đâu - Rồi cô cúi mặt cuống như để giấu đi đôi mắt buồn rầu của mình - Thật ra, mấy hôm nay cháu cũng buồn lắm, nhưng nghĩ đi rồi lại phải nghĩ lại, cháu thấy mình cố chấp làm gì khi mà anh Quân không hề yêu cháu. Hơn nữa, cháu đâu phải là người đến trước. Anh Quân đã yêu Qùynh Giang từ lâu rồi cơ mà. Vậy thì cháu chen vào giữa họ để làm gì cơ chứ?
Bà Quyền thấy nhẹ nhõm cả người, bà rất mừng khi nghe thấy những lời lẽ như thế từ miệng Xuân Hoa. Bà nói với giọng thương yêu:
- Cháu hiểu được như thế thì bác rất mừng, từ hôm này tới nay bác cứ áy náy mãi. Thật lòng thì bác rất tiếc khi không được cháu làm con dâu. Nhưng con trai bác cứng lòng quá...
Xuân Hoa nhìn bà Quyền, gương mặt cô mang một vẻ nhu mì trông thật đáng yêu:
- Cháu không có diễm phúc được làm con dâu của bác thì thôi, cháu xin làm con gái bác vậy. Có được không hở bác?
Bà Quyền mừng rỡ nắm tay Xuân Hoa:
- Thế thì còn gì hơn, bác rất mừng đấy Xuân Hoa.
Xuân Hoa nũng nịu:
- Thế thì mẹ đừng gọi con là cháu và xưng là bác nữa, phải gọi cho đúng thôi mẹ ạ.
Bà Quyền cười thật tươi:
- Con gái của mẹ!
Xuân Hoa ngả đầu vào ngực bà Quyền như một đứa con gái nhỏ làm nũng mẹ. Ngay khi đó, Quân từ ngoài bước vào, anh hơi khựng lại trước hình ảnh trước mắt.
Bà Quyền thấy Quân trước, bà gọi ngay:
- Quân à, con lại đây. Mẹ báo cho con biết một tin vui...
Quân thủng thỉnh bước lại chiếc ghế đối diện với bà Quyền và Xuân Hoa, anh nói với cô:
- Xuân Hoa đến chơi với Thường Lan à? - Rồi quay sang mẹ, anh hỏi tiếp - mẹ có tin vui gì thế? Bộ mẹ mới biết tin trúng số hay sao?
Bà Quyền cười thật tươi:
- Trúng số mà làm gì? Mẹ đâu có thiếu tiền. Chuyện này vui hơn nhiều, mẹ vừa nhận Xuân Hoa làm con gái đấy.
Quân ngỡ ngàng nhìn hai người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình. Bà Quyền thì có vẻ vui thật sự. Hình như bà rất quý Xuân Hoa nên chuyện nhận cô làm con gái là niềm vui của bà. Nhưng còn cô gái kia thì sao?
Quân không tin là Xuân Hoa thực sự muốn làm con gái của mẹ anh, vì cô ta đâu phải là người thiếu tình thương đâu? Và hơn nữa, Quân đã nhận thấy ánh mắc cô ta nhìn anh rất lạ. Cái ánh mắt như khiêu khích nhưng lại thương yêu. Cái ánh mắt như thoa? mãn lại cũng như mất mát. Nhưng chỉ một tia sáng nhỏ loé lên trong ánh mắt Xuân Hoa nhìn mình, Quân đã thấy chuyện không phải là bình thường.
Nhưng thôi, anh hãy biết như thế đã. Không nên làm mất đi niềm vui của mẹ anh khi mà anh cũng đang vui như thế này. Anh cười với Xuân Hoa:
- Cám ơn cô, Xuân Hoa.
Xuân Hoa ngồi thẳng lên, cô làm ra vẻ ngơ ngác:
- Tại sao anh lại cám ơn em?
- Vì cô đã chịu làm con gái của mẹ tôi, cô đã đem lại cho bà thêm một niềm vui nữa.
- Em sẽ luôn luôn đem lại niềm vui cho mẹ chứ không phải chỉ là môt đâu. Nhưng mà này, sao em đã là con gái của mẹ rồi mà anh lại còn xưng hô khách sáo với em như thế?
Quân cười cười, anh nói cho qua chuyện:
- Chuyện xưng hô đâu có quan trọng gì. Vấn đề là tôi coi cô là em gái cũng như Thường Lan và Thường Dung thôi chứ.
Xuân Hoa nũng nịu:
- Nhưng mà em thích anh gọi em như là gọi các em gái của anh cợ Gọi như thế mới thân thiếc chứ.
Quân cười xoà:
- Thôi được rồi, gọi thế nào cũng được mà.
Thường Lan từ trên lầu đi xuống, cô gọi to:
- Mày tới sao không gọi tao hở Xuân Hoa?
Xuân Hoa vênh mặt:
- Tao cần gì phải gọi mày, tao đến chơi với mẹ mà.
Thường Lan trố mắt nhìn bạn:
- Cái gì, mày vừa gọi mẹ tao là gì?
Xuân Hoa bật cười khanh khách:
- Không còn là mẹ của mình mày nữa đâu mà là mẹ của cả tao nữa đấy. Mẹ vừa nhận tao làm con gái rồi đấy.
Thường Lan nghi ngờ nhìn hai người:
- Có thật không hở mẹ?
Xuân Hoa ôm tay bà Quyền:
- Thường Lan còn chưa tin kìa mẹ, mẹ nói cho nó nghe đi!
- Phải rồi, mẹ vừa nhận Xuân Hoa là con gái đấy. Bây giờ các con là anh em, chị em với nhau cả rồi đấy.
Nhân lúc Thường Quân không để ý, Xuân Hoa nháy mắt với Thường Lan một cái. Tuy chưa hiểu rõ ý nghĩa của cái nháy mắt đó, nhưng Thường Lan biết ngay là cô bạn của mình lại có một mưu kế gì đây.
Phụ họa ngay với cô bạn thân của mình, Thường Lan làm ra vẻ mừng. Cô reo lên:
- Một chuyện đáng ăn mừng, phải không anh Quân. Mẹ sắp có con dâu, nhưng ngay từ hôm nay mẹ đã có thêm một cô con gái. Nhất định nhà mình phải ăn mừng mới được.
Xuân Hoa nói ngay:
- Vậy thì chúng ta đi nhà hàng.
Thường Lan gật đầu:
- Chuyện đó thì đương nhiên rồi, nhưng vấn đề ai là người móc túi ra đây? - Nghiêng đầu sang Quân, cô hỏi tiếp - Anh trả tiền há, anh Quân?
Quân lừng khừng gật đầu, anh không chút hứng thú với đề nghị này một chút nào:
- Cũng được thôi.
Thường Lan la lên:
- Sao anh đồng ý gì mà yếu xìu vậy? Phải hăng hái lên chứ! Mấy khi mà có được một ngày vui như thế này? Anh làm em mất hứng hết trơn.
Quân lắc đầu:
- Nhưng anh bận quá, anh còn phải lo nhiều việc nữa mà.
Xuân Hoa chen vào:
- Phải rồi, chỉ còn hai ngày nữa là đám cưới anh Quân rồi, anh ấy bận rộn là phải. Mày đừng có nhõng nhẽo với anh ấy nữa đi. Anh Quân nè, có việc gì cho em làm không, em rất sẵn sàng giúp anh đó.
Bà Quyền gạt đi:
- Việc gì đâu mà bận rộn, tất cả đã do nhà hàng lo hết rồi mà. Ở nhà thì chỉ dọn mỗi bàn thờ gia tiên, việc này cũng làm xong hết rồi.
Quân nhìn mẹ:
- Con phải sang nhà Quỳnh Giang một chút, bên đó không có ai lo giúp mẹ à.
Bà Quyền có vẻ không bằng lòng khi thấy Quân phải lo lắng mọi việc bê nhà vợ. Bà lắc đầu:
- Thật là tự con làm khổ con đấy nhé!
Quân cau mày nhìn mẹ:
- Mẹ!
Bà Quyền nhận ra mình đã lỡ lời vì có mặt Xuân Hoa, bà cười gượng:
- Ấy là mẹ nói thế thôi chứ con muốn cưới đứa nào thì mẹ cũng không ngăn cản được mà. Thôi, con muốn đi đâu thì đi đi, mẹ không giữ ở nhà nữa đâu.
Đợi cho Thường Quân đi khỏi, bà Quyền than thở:
- Thật là khổ, mẹ không muốn mà cứ phải chiều theo ý nó. Mai mốt đây rồi có chuyện gì thì ráng mà chịu.
Xuân Hoa vuốt ve bà:
- Ai cũng vậy thôi mẹ Ơi, mẹ con ở nhà cũng thấy khổ tâm hết sức vì anh trai con chỉ nghe lời vợ mà thôi.
- Đời bây giờ hình như đàn ông họ như nhược hay sao ấy chứ hồi đó đâu có vậy. Mẹ là sợ ba con một phép, chớ có dám hó hé gì với ông.
Xuân Hoa lại cười:
- Nếu như đàn ông mà nhu nhược hết như lời mẹ thì tụi con cũng sướng chứ sao mẹ?
- Ừ, mẹ cũng cầu xin cho mấy đứa con gặp được thằng chồng giỏi giắn, tốt nết như thằng Quân thì mẹ mừng.
Câu nói của bà Quyền lại làm Xuân Hoa chạnh lòng. Quân quả thật tốt như thế ư? Nếu vậy thì cô đúng là người vô duyên vô phận nhất rồi còn gì?.

1/1/2001
Hoàng Kim
Theo https://isach.info/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chất liệu dân gian trong ca khúc Việt Nam hiện đại

Chất liệu dân gian trong ca khúc Việt Nam hiện đại Bài viết này xin phép được tiếp tục trình bày một xu hướng vận động chủ đạo của âm nhạc...