Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2023
Khoảng trời bình yên 1
CHƯƠNG 1
- Em cứ suy nghĩ cho kỹ đề nghĩ của anh đi, có thể em bàn với
con gái xem sao. Cần nhất là mẹ con đừng hiểu lầm nhau nữa và mọi việc thu xếp
cho vui vẻ là được rồi. Tiền bạc đối với anh không thiếu, anh chỉ cần chúng
mình sống vui vẻ bên nhau là được rồi.
Minh Phương đi trước, Chương lững thững đi sau lưng cô. Thật
lòng mà nói, khi nhận Minh Phương vào làm, anh cũng có chút miễn cưỡng khi biết
ông Thuận, người cha kế của cô cũng đã có ý định đưa cô vào làm trong công ty của
ông ta. Vì so với công ty Thuận Thiên thì cái công ty hóa nhựa của Chương chỉ
đáng là một phần xưởng mà thôi. Nhưng với sự giải thích của Hồng Khanh, Chương
đành phải nhận Minh Phương vào làm việc. Nhưng rồi sự miễn cưỡng của anh đã mất
đi khi anh thấy không có sự khó khăn nào dành cho anh, và đối với công việc thì
Minh Phương không có gì để anh chê trách.
- Ba không nghĩ thế đâu, ba chỉ muốn con về đây ở với ba và
chuẩn bị thay ba trong công việc, Thiên à.
Biết là cô con gái của vợ không chấp nhận chuyện của mình và
mẹ nó, ông Thuận cũng ít khi tham gia vào câu chuyện của hai mẹ con. Thế mà
không hiểu sao hôm nay ông lại buột miệng nói với Minh Phương:
Kéo ghế cho Minh Phương ngồi xong, Chương hỏi lại:
Tiếng alô vừa cất lên từ đầu dây bên kia thì Chương đã nhận
ran gay người gọi mình là ai. Anh hỏi ngay:
- Sao em biết là người đẹp? Lỡ như một cô cỡ Chung Vô Diệm
chưa cởi lốt thì sao?
Không suy nghĩ gì thêm, Minh Phương gật đầu ngay. Thật sự cô
không muốn nghĩ ngợi gì thêm vào lúc này khi mà trong đầu cô đã có quá nhiều ý
nghĩ đan xen vào nhau làm cô mệt mỏi. Tuy biết tình cảm của Chương và thật lòng
thì cô cũng không nghĩ mình sẽ đáp lại tình cảm đó, nhưng Minh Phương buồn quá,
cô không nghĩ gì hơn là muốn có một người bên cạnh cô để cô có thể quên đi nỗi
buồn của mình.
- Có chuyện gì vậy Phương? Em trông thấy ai à?
Minh Phương lại nằm xuống, cô bắt đầu đếm số. Những con số
theo thứ tự cứ lần lượt hiện lên trong đầu Minh Phương, một trăm, hai trăm, ba
trăm rồi đến chín trăm, một ngàn. Bao nhiêu con số cứ tuôn ra, nhưng giấc ngủ
thì cứ mãi không đến. Minh Phương thầm cầu mong sao cho mình ngủ đi, dù chỉ là
một hay hai tiếng đồng hồ cũng được. Bởi vì sáng mai cô còn phải đi làm, giấc
ngủ là một trong những điều kiện tiếp sức của cô. Thế nhưng sao hai con mắt của
cô cứ mãi chong chong nhìn lên trần nhà.
Minh Phương tức muốn điên lên được trước cái kiểu nói ỡm ờ của
Thiên. Cô hỏi lại:
Gần đây, mỗi khi về nhà Minh Phương lại thấy dễ thở vì trong
nhà không có bóng dáng gã đàn ông mà cô không ưa một chút nào. Dạo này Thiên có
vẻ bận rộn, anh ta đi vắng cả ngày thậm chí có đêm cũng không về nhà.
- Con học được cái gì, điều đó đâu quan trọng. Vấn đề là con
sống cho ra sống, không làm phiền tới người khác là được rồi.
Sáng nay, một buổi sáng chủ nhật đẹp trời. Minh Phương dậy sớm
và theo thói quen, cô lên sân thượng để tập thể dục như mọi ngày. Thiên thì
không tập ở nhà như Minh Phương mà sáng nào anh cũng chạy bộ khoảng một tiếng đồng
hồ. Rồi sau bữa ăn sáng thì Thiên cũng biến mất cả ngày.
Bàn tay Minh Phương nằm gọn trong bàn tay cứng cáp của Thiên
tạo cho cô một cảm giác thật mới lạ. Nào phải cô chưa từng bao giờ bắt tay những
người bạn nam giới đâu, thế nhưng chưa bao giờ cô lại cảm thấy như lần này. Dường
như có một luồng điện thật mạnh chạy dọc sống lưng của cô làm cô khựng lại.
Nhưng rồi Minh Phương lấy lại bình tĩnh thật nhanh, cô rút vội bàn tay về và
quát khẽ:
- Ba và bác ấy gặp nhau chắc là mừng lắm nhỉ? Hai ông bạn già
lâu ngày mới gặp nhau chắc chắn là sẽ có rất nhiều chuyện để nói.
- Chuyện gì thì con cũng nể mặt ba được, nhưng chuyện này thì
không được đâu ba à. Con đã có người yêu rồi, con đang định hôm nào thuận tiện
sẽ đưa cô ấy về chào gia đình. Thế mà ba lại áp đặt con với người khác thì đâu
có được.
Có thể Thoại Hà là một cô gái đáng yêu, có thể cô ấy sẽ là một
cánh tay đắc lực của anh trong công việc. Nhưng nhất định cô ấy không thể là
tình yêu của anh được. Vì trái tim anh đã dành trọn cho Minh Phương rồi, còn chỗ
đâu cho cô ấy chen vào nữa đâu.
- Nhiều xe chi cho lôi thôi, tôi với Phương thì chỉ một chiếc
là đủ rồi. Vả lại, đường cũng khá xa, Phương chạy xe cũng mệt lắm đó. Để tôi chở
Phương là được rồi.
Minh Phương nói lên thắc mắc của mình với Thiên:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chất liệu dân gian trong ca khúc Việt Nam hiện đại
Chất liệu dân gian trong ca khúc Việt Nam hiện đại Bài viết này xin phép được tiếp tục trình bày một xu hướng vận động chủ đạo của âm nhạc...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét