Gieo gió gặt bão 1
Phần I
- Uổng quá!
- Gì mà uổng quá? Hảo hỏi chồng và ngó theo hướng nhìn của ông Nho: người ta
đông nghẹt trước rạp chiếu bóng hôm đó, không thể biết ông ấy đang nhìn cái gì.
- Gì mà uổng quá ? Hảo lập lại câu hỏi.
- Cái áo.
- Áo nào ?
- Cái áo đầm của con bé kia kìa.
Hảo chợt để ý đến chiếc áo đầm của một gái bé chừng mười hai tuổi, nhưng bà vẫn
chưa hiểu nghĩa tiếng „uổng" của chồng.
Như đoán được ý vợ, ông Nho cắt-nghĩa rõ:
- Anh nói uổng là uổng cho con bé chớ không phải uổng cho chiếc áo. Con bé
kháu-khỉnh, dễ thương như vậy mà mặc áo rất nhà quê.
- Ờ phải. Áo nầy đẹp nhưng lại là áo mua ở tiệm. Hồi mua chắc không đo, nên dài
quá. Hoặc có đo nhưng cha mẹ đứa bé không sành, mua dài, nên xem nó quê đi.
- Anh thấy gái bé Tây chỉ mặc ngang đầu gối thôi.
- Đúng như vậy. Nhưng người mình ít hay để ý đến điều đó.
- Thành ra con bé ngộ quá, lại giống thiếm xẩm già.
Hai vợ chồng cười xòa.
Không bảo nhau mà cả hai người đều nhìn hết đứa bé nầy đến đứa bé khác.
Hảo thèm-thuồng cả đến những đứa trẻ gương mặt không dễ thương một chút xíu nào
hết. Một chị vé cá kèo - bà đoán thế vì chị ta mặc áo bà ba - dắt một thằng con
trai tròn như ốc mít. Hảo chợt khám-phá một điều cũ xì mà như là rất mới lạ: là
hạnh-phúc không thể mua được. Chị nọ không biết có đủ tiền cho con ăn quà hay
không. Nhưng tất cả sự-nghiệp của vợ chồng bà không giúp bà mua được một đứa
con mà hai vợ chồng mong đợi trên mười năm rồi.
Một bà sang trọng đang túi-bụi với bầy con sáu đứa gần xấp xỉ tuổi nhau, ý chừng
sanh năm một. Bà vừa mắng thằng lớn nó hốt đậu rang mà chọi vào con của người
khác thì hai đứa giữa đánh nhau để giành kẹo, trong khi đứa bé hơn hết, trợt
chơn ngã lăn cù. Trông bà ấy thật là khổ-sở vì bầy con. Nhưng Hảo chỉ mong được
khổ-sở như thế.
Nhìn trẻ giây lâu, bà sực nhớ đến chồng, nhưng bà không dám ngó ông Nho. Hơn một
lần, vào những trường-hợp như vầy, bà đã bắt gặp đôi mắt trách-móc của ông.
Ý-nghĩ của chồng về sự hiếm-hoi của bà, bà thấy là bất-công. Mặc dầu vậy, bà vẫn
nghe mình có lỗi, nên cứ sợ đôi mắt phàn-nàn kia. Nếu nó không phàn-nàn thì nó
buồn buồn khiến bà nghe xót-xa làm sao!
Nhưng rốt cuộc rồi bà cũng ngó chồng.
Ông Nho đang nhìn một cô gái luống tuổi, dứng với nhiều bạn gái khác. Cô gái
không đẹp gì cho lắm, nhưng tròn-trịa, có gương mặt dễ thương. Không hiểu vì
sao Hảo cảm-giác cô ta là con gái. Bề ngoài có dấu hiệu gì rõ-rệt đâu để phân
biệt một thiếu phụ và một cô gái ?
Theo bản-năng sai-khiến, bà vội kéo tay chồng đi vào phòng chiếu bóng liền.
° ° °
Phiên chiếu đến đoạn cô đào hát ấy vừa diễn xong một màn kịch
vội-vàng chạy vào buồng mình để cho con bú; đứa bé được người nhà bồng đến. Câu
chuyện xưa, về thuở mà đào hát bên Âu-châu còn khổ không kém đào hát của ta.
Ông Nho nghiêng mình qua, giảng thầm cho vợ nghe:
- Em thấy nghệ-thuật của người ta khéo lắm không ? Họ không chụp cô đào vạch vú
ra cho con bú ngay trước mặt mình, không phải vì sợ lòi vú trước mặt thiên hạ,
khó coi, mà vì cảnh ấy lạt phèo, không diễn-tả nổi tình ý gì hết.
Đàng nầy họ chụp cô đào đưa lưng về phía mình. Ta chỉ thấy cái lưng, và bên
hông cô đào một bàn chơn trẻ ló ra. Bàn chơn ấy co quíu lại lần lần, diễn tả
mãnh liệt nỗi sung-sướng của đứa bé đang đói, được bú vú mẹ.
- Kín-đáo dữ vậy à ? Rồi làm sao khán-giả hiểu nổi.
- Xem phim quen là hiểu ngay. Người không quen mà thông minh, cũng hiểu ngay được.
- Nhưng bí-hiểm làm chi vậy ?
- Không, người ta có cố bí-hiểm đâu. Tả bằng hình-thức khác thì xoàng quá, thì
người ta phải tả bằng hình-thức tâm-lý. Rủi-ro hình thức nầy lại khó hiểu, chớ
ai muốn thế làm chi.
Nhưng tại sao chánh-trị, khoa-học, em cần học để hiểu còn nghệ-thuật thì em đòi
sanh ra là hiểu ngay ?
- Vi nghệ-thuật phải phổ-thông.
- Nếu nó phổ-thông được thì càng tốt. Nhưng làm thế nào mà ai cũng hiểu được. Hồi
anh mới cưới em, em cứ cho áo màu đọt chuối là đẹp. Bây giờ em thấy màu ấy quê,
rồi lại cười những cô gái quê khác sao thích màu đó. Anh cho khiếu thẩm-mỹ của
em bây giờ là đúng. Mà phải qua một thời-gian giáo-dục thẩm-mỹ. Hồi còn con
gái, em có hiểu ngay rằng màu đọt chuối là quê đâu. Nếu hây giờ anh vẽ cô gái mặc
áo màu đọt chuối, mấy cô gái quê thích ngay, vì họ thấy màu ấy đẹp. Nhưng em và
phần đông lại không thích thì bảo sao ?
Bà Nho không thèm nghe chồng nói nữa, chỉ thèm cái khổ của cô đào khổ trên màn
bạc, và suốt phiên đầu bà chỉ nghĩ vơ vẩn về một cuộc đánh đổi đời bà với đời bất
kỳ người phụ-nữ nghèo nàn nào, miễn là không tuyệt-tự như bà.
Phim sau dành riêng cho trẻ em, nên hôm đó các bậc cha mẹ dẫn trẻ theo rất
đông.
Phim chiếu tích „Thằng út đi giày bảy dậm". Tích rằng: nhà tiều-phu kia có
bảy đứa con, không đủ sức nuôi nên vợ chồng lén bàn mưu với nhau đem con lên rừng
sâu rồi bỏ trốn về, mặc chúng ra sao thì ra. Trong bảy đứa con nhà thợ rừng ấy,
thằng út là thông minh hơn cả, v.v...
Ông Nho chắc đã cố ý đưa bà đi xem phim hôm nay, tại rạp nầy. Toàn trẻ con là
trẻ con: trẻ con trước rạp, trẻ con trong rạp, trẻ con trong phim sau.
Không rõ chồng nghĩ gì, chớ riêng bà, bà không vui. Yêu trẻ, bà vẫn yêu hơn ai
hết. Nhưng mà nhắc-nhở trắng-trợn như thế nầy, sao mà nó đau lòng quá.
° ° °
Xem phim ra, hai vợ chồng còn đi một vòng vô Đất hộ ăn mì rồi
mới về nhà.
Suốt vòng ấy, ông Nho chỉ ừ-hữ qua-loa với vợ. Lúc về, gần ngủ, ông thở ra:
- Sao bữa nay anh muốn con hơn bao giờ hết. Tại cái phim chăng ?
Hảo luôn-luôn tránh câu chuyện con-cái nầy, nên không nói gì hết.
- À, ông Nho lại thêm, đây là kết quả của những lần khám bịnh của ta: anh thì rất
có thể có con...
- Điều đó em đã biết rồi.
- … Còn em thì không có tật kín gì. Vậy tại làm sao ta không con thì khó biết. Bác-sĩ
không dám quả-quyết tại em, nhưng...
- Biết đâu bác-sĩ ấy lại không lầm. Anh có thể không con được như thường.
- Trời, làm sao mà lầm được. Nè nghe đây, chức-tước của người ta: Bác-sĩ Bình,
cựu nội-trú, chuyên về khoa sản-phụ, giáo-sư Y-khoa Đại-Học, ghê chưa ?
- Ai lại không thể lầm được.
- Cho là như vậy đi. Nhưng bên họ anh lại sai con, còn bên em thì hiếm-hoi. Em
là con một, em quên rồi sao ? Thì hiếm-hoi là do em.
Bà Nho tức giận nói:
- Biết em hiếm-hoi sao hồi đó anh còn cưới em làm chi ?
- Là tại anh yêu em. Vả anh cũng mong có với em một đứa con một, như em là con
một vậy. Nào ngờ...
- Thiếu gì người muộn con, mà rồi sau cũng đẻ.
- Nhưng ba má, ba má anh, lại già yếu lắm rồi, và tha-thiết ước-ao một đứa cháu
nội để ẵm chơi lúc xế chiều đời, và để chắc ý việc hương-khói về sau.
- Thì em đã đề-nghị nuôi con nuôi. Con nuôi cũng an-ủi ta được phần nào. Nó lại
đỡ đầu con ruột. Nhiều người nuôi con nuôi xong là đẻ ngay.
- Con người ta mình thương sao được mà nuôi. Lỡ trúng phải con của một anh cùi
thì có phải khổ về sau hay không ?
Bà Nho hỏi rằng:
- Bây giò anh muốn cái gì ?
- Thì anh muốn con chớ muốn gì.
- Muốn chẳng được, còn nói lôi-thôi làm chi cho rầy nhà ?
Ông Nho cười ngỏn-ngoẻn:
- Thì anh muốn con bằng đường khác.
Bà Nho mắng:
- Phong-kiến !
Ông Nho cười ngất, lấy ngón tay trỏ quẹt mũi vợ rồi nói:
- Lêu-lêu mắc-cỡ, mới học được một tiếng phong-kiến trong nhựt-trình là đã làm
tàn rồi.
- Lảng xẹt hè, ai mà học trong nhựt-trình.
- Chớ học ở đâu ?
- Học trong ra-dô.
Hai vợ chồng lại cười xòa.
Đoạn bà Nho lăn qua, cũng quẹt mũi chồng rồi nói:
- Nè, hồi đó đòi cưới người ta cho lấy được, rồi bây giờ lại đòi vợ bé. Hồi đó
ai khóc lên khóc xuống đòi cưới em đó ?
Rồi bà ngâm câu hát ru em:
"Chuối non giú ép chát ngầm"
"Trai tơ đòi vợ khóc thầm thâu đêm"
…xấu-hổ quá !
- Thì người ta thương người ta đòi cưới, có gì mà xấu hổ.
- Xấu hổ là ngày xưa đã vậy, bây giờ thì:
"Chuối non giú ép chát ngầm"
"Trai già đòi vợ bé khóc thầm thâu đêm"
- Ai khóc hồi nào đâu ?
- Không khóc mà nói nhây như giẻ rách, thì có khó chịu cho người ta không ? Mắc-cỡ
quá, đòi vợ bé chèo-chẹo như trẻ đòi kẹo, mắc cỡ ơi là mắc cỡ !
Ông Nho tát yêu vào má vợ, rồi to nhỏ:
- Anh vẫn thưong yêu em như xưa, yêu hơn xưa nữa. Nhưng tình thế như vầy, thật
khó lòng. Bất hiếu hữu tam …
- Hủ nho !
- Nữa ! Hết phong-kiến đến hủ-nho. Không biết học danh-từ hồi nào mà giỏi dữ
như vậy !
- Nè, bà Nho nhỏm ngồi dậy nhìn thẳng vào mặt chồng mà hỏi, nè, anh không phải
là ông thánh, em biết thế. Nhưng anh khá lịch-sự, khá kín-đáo, nên em đã lơ cho
trước nhiều cuộc phản-bội của anh. Vậy chưa đủ cho anh hay sao mà còn đòi vợ một
vợ hai ?
- Em quên là anh không vì tham sắc mà đòi việc ấy. Anh chỉ cần một đứa con. Đứa
con của anh, phải là con của một bà mẹ hiền-đức do anh chọn lựa, như đã chọn lựa
em, chớ không thể là con của một cô gái bá-vơ nào đó, chỉ có mã ngoài đẹp-đẽ mà
tâm-địa thấp-hèn. Em nghe rõ chưa ? Thành ra em có lơ cho trong mấy vụ đó, cũng
chẳng giúp anh được gì.
Bà Nho không biết cải làm sao trước lý-luận đanh thép ấy, nên nằm xuống làm
thinh. Lần nầy bà buồn không còn cà rỡn được như nãy giờ nữa.
Nho vuốt tóc vợ âu-yếm nói:
- Hảo ơi, Hảo đừng có buồn. Tôi thề với Hảo là còn thương Hảo y như xưa.
Hảo nghe quặn đau trong tim. Lệ từ lâu rồi, không biết ẩn ở đâu, thình lình
rưng rưng nơi khóe mắt nàng. Nàng ngậm-ngùi nhớ lại một đêm vào mười năm về trước,
Nho cũng vuốt tay lên tóc nàng như bây giờ để nói những điều mới lạ, nàng nghe
lần đầu trong đời nàng, nghe say mê. Cái phút thần-tiên mười năm trước, đêm nay
như trở về, nhưng lại với chỉ phân nửa cái huyền ảo của nó thôi.
Nho đã nói: "Em ơi, anh muốn có phép mầu nhốt giây phút thần tiên nầy vào
một chiếc lọ con, như lọ nước hoa, rồi mười năm sau, ta mở nút lọ ra. Chừng đó
mùi vị của đêm tân-hôn nầy sẽ thoang-thoảng đưa lên, rồi ta sẽ tìm thấy lại
hình ảnh, màu sắc, tiếng động của đêm hôm nay."
Đêm hôm nay, chiếc lọ tưởng-tượng ấy quả đã được mở nút ra. Nhưng người thợ đã
vụng cất giữ lọ nước hoa huyền-diệu, nên hương đã phai mùi. Tệ hơn nữa, đây là
một thứ hương bị không-khí thời-gian lọt vào, thấm lâu ngày quá, làm biến chất
đi, không còn là hương nữa, mà là một thứ mùi chua như mùi nước bún đã vữa.
Đêm nay không phải là lần đầu mà Nho nói đến điều đó. Nhưng đây là lần đầu mà
Nho nói ra với tất cả nghiêm-trọng của một người đứng-đắn trước một vấn-đề
quan-trọng. Những lần trước Nho chỉ bông đùa như bất-lỳ người chồng nào khi vợ
làm nũng quá, dọa cho vợ hoảng vậy thôi.
Nho đã đặt vấn-đề thực sự rồi đó. Mối nguy mà nàng thoáng thấy bấy lâu nay, bây
giờ đã lù lù tiến đến, rõ-rệt quá. Nó tiến chậm chạp, hiền lành, nhưng vững bước,
và chính vì cái bước trầm-tĩnh ấy mà Hảo lo sợ vô cùng. Những tai họa đến
thình-lình chỉ làm ta khủng-khiếp dữ-dội, nhưng trong giây lát thôi. Đằng nầy,
cái lo dài còn khổ gấp mười sự kinh hãi ngắn-ngủi kia.
Nho lấy khăn tay chặm nước mắt của Hảo bấy giờ đã ràn-rụa, nhưng không biết nói
làm sao để an-ủi vợ.
Hảo tấm-tức tấm-tưởi nói:
- Em có hẹp với anh đâu. Anh không phải là ông thánh, em vẫn biết thế. Nhưng
anh ưa đàn-bà một cách sạch-sẽ, nên em đã nhắm mắt cho nhiều lần... Nói tới đây
là một tiếng nấc đứt ngang câu của nàng. Nho cải:
- Không phải như vậy. Đây là vấn-đề con kia mà !
Hảo cũng biết là chồng đặt vấn-đề con. Nhưng nàng lại còn biết rõ hơn cái
thâm-tâm của chồng, của loài đờn-ông, nói chung: Họ thích đổi người, và vấn-đề
con chỉ là một cái cớ; phương chi Nho năm nay đã băm bảy nghĩa là ở vào thời bắt
đầu của tuổi quá-thì của con người, cái tuổi mà lòng xuân bỗng đột-ngột phục-sinh,
cái tuổi mà nhu cầu-xác thịt bỗng tăng-gia mãnh-liệt. Nên chi nàng chỉ nhấn mạnh
về lãnh-vực sâu thẳm của lòng chồng thôi. Nàng tiếp:
- Giả thử bây giờ anh có một đứa con rơi, em cũng vui lòng nuôi nó như con em.
- Anh đã nói với em là không thể như vậy được. Con của anh phải có một người mẹ
hiền-đức. Cũng may là anh không có con rơi, chớ nếu có thì kết-quả của những cuộc
ái-ân hời-hợt ấy chắc sẽ làm anh bối-rối lắm: không nhìn thì mang tội, mà nhìn
thì ngày sau nó giống mẹ nó thì khổ cho nhà mình.
Hảo thôi khóc giây lâu rồi tho-thẻ nói:
- Anh muốn lấy vợ bé, nhưng nếu được toại-nguyện rồi thì mỗi khi nhìn người
phương Tây, anh không thẹn mà thấy mình lạc-hậu sao ?
- Anh không thấy lạc-hâu. Người phương Tây họ không lấy vợ bé, nhưng họ vẫn phản-bội
vợ họ như thường. Giả-dối lắm ! Đâu bằng ra cái mặt thật như người Á-đông ta.
Hảo thở dài, lẩm-bẩm một mình:
- Xã-hội nầy khốn-nạn quá. Có đâu được như trong một thứ xã-hội kia...
Nghe lời ấy, Nho phá lên cười ngất:
- Nữa, em cũng vừa học được điều đó nữa à ? Học ở đâu vậy ? Em chỉ biết một mà
không biết hai. Trong thứ xã-hội kia, người ta cấm lấy vợ bé, nhưng người ta lại
cho phép ly dị. Thành ra anh nào muốn đổi món thì a-lê ! Để vợ là sẽ được toại-nguyện.
Có tội-nghiệp cho người vợ lớn không ?
Họ vẫn lạc-hậu, nhưng dưới một hình-thức khác, có vẻ tốt đẹp hơn.
- Thà là như thế...
- Anh bỏ em, em vui lòng hơn hay sao ?
- Không vui hơn, cũng chẳng khổ hơn. Nhưng ái-tình không thể chia xẻ được, thà
là mất hết.
- Em tham lam quá như một người đờn-bà phương Tây.
Im-lặng giây lát, Hảo hỏi xẳng:
- Em hỏi thật anh, những đòi-hỏi của anh nãy giờ là thật hay giỡn ?
Đó là một tối-hậu-thơ khiến Nho đâm hoảng. Chuyện ấy, từ thuở giờ, nói đến nó,
chàng chỉ dám nói một cách bông-lơn thôi. Nghiêm-trang là nghiêm-trang về sau,
lúc biện-luận với vợ; chớ khi khởi đầu thì bao giờ cũng pha giọng cà-rỡn, nửa
đùa, nửa thật. Nay trước một câu hỏi rõ-rệt như vậy, chàng hoảng sợ, vội lùi trở
về thái-độ giễu-cợt cũ. Chàng véo má bên kia của vợ, hun vào má bên nây mà rằng:
- Tùy cô, cô làm hiền thì tôi giỡn chơi; còn cô làm dữ thì tôi làm thật.
- Xí ! Làm hiền để anh được nước mà đòi tới !
° ° °
Đêm hôm ấy Hảo đã được chồng yêu nồng-nàn như những đêm mới
cưới. Nhưng không vì thế mà sáng ra nàng quên câu chuyện vợ bé được.
Lạ quá, nàng nghĩ, chồng mình rất đứng-đắn, rất nghiêm-trang. Thế sao mà tối lại,
trong chốn thân-mật phòng trung, anh ta lại thố-lộ những mong-mỏi thầm kín rất
là „băm-lăm"; Hảo nghĩ đến tiếng băm-lăm vì nhớ tới giọng chị bếp đùa anh
tài. Chắc những người đờn ông đứng-đắn, đàng-hoàng khác cũng đều như vậy cả hay
sao mà ! Thì ra loài đờn-ông vẫn thế cả !
Mà anh ấy đã thầm chọn được người lý-tưởng nào hay chưa, hay chỉ đòi bâng-quơ
được rồi hẵng hay ?
Hảo cố theo-dõi chồng suốt một tuần-lễ, mà không bắt gặp chuyện gì lạ hết.
Ông Nho là một kỹ-nghệ gia nhỏ, chuyên chế-tạo các vật-dụng bằng nhựa. Ông hay
đi đó đi đây. Nhưng quả thật là đi làm ăn, thăm mối hàng, thăm người bán
nguyên-liệu, mua sắm nầy nọ, chỉ có thế thôi.
Cô thơ-ký đánh máy dẹp lắm. Nhưng quả Nho là người khôn-ngoan, không bao giờ để
tâm đến cô ta.
Thì còn ai ?
Suốt tháng đó, Nho không hề ra khỏi Sàigòn, cũng không đi chơi đêm, cứ sống một
đời bình-lặng của công-chức nhỏ. Hai vợ chồng không ai nhắc tới chuyện vợ bé.
Nhưng Hảo luôn luôn bị vấn-đề ấy ám-ảnh. Chắc Nho cũng vậy, nhưng ám ảnh nầy có
hai bộ mặt khác nhau. Ám- ảnh phá-khuấy Hảo là nỗi lo sợ cho hạnh-phúc của
mình. Còn ám-ảnh làm say mê trí Nho chắc lá gương mặt kiều-điễm của một cô gái
nào.
Rình-mò trót tháng, Hảo biết chắc-chắn là chồng mình chưa có người đàn-bà nào ở
chơn trời cả. Nàng nhẹ gánh lo, tuy chưa quẳng được, cũng nhẹ bớt nửa phần: bây
giờ nàng chỉ còn phải đối phó với một ý muốn chớ không phải với một người. Ý muốn
tuy cũng nguy-hiểm nhưng một khi nó chưa cụ-thể-hóa được, là tương-đối dễ đánh
tan.
° ° °
Lật-đật mà đã đến Tết. Một hôm Nho về nhà, mang về một bộ
xe-lửa và một chiếc tàu-thủy. Chàng nói:
- Đồ chơi nầy bán hôm Nô-en còn lại, nay Tết đến họ lại đem ra bán nữa. Thấy
người ta mua sắm cho con mà mình nôn-nao.
- Mà mình …
- Ừ, mà mình con đâu mà sắm ! Nhưng anh không thể không mua các món nầy được. Bộ
đồ xe-lửa để biếu con anh Kinh. Còn chiếc tàu, thì để em chơi.
Hảo cười như trẻ con, không phải vui được quà, mà là cười cái ngông của chồng.
Nhưng nàng bỗng im bặt, nhìn hai món đồ chơi, lòng chua xót như vừa ăn bữa me sống.
Không, chồng nàng không có ẩn-ý gì đâu. Hắn thật tình đó. Chỉ vì nôn-nao quá mà
mua sắm vậy thôi. Nhưng có tủi-hổ hay không, số phận của nàng ? Không tròn sứ-mạng
làm vợ, để cho chồng thiếu-thốn về đường nối dõi, phải mơ hảo đến đỗi mua quà
cho đứa con chưa bao giờ có, thì có đáng ái ngại hay không ?
Hảo nghe thương chồng hơn bao giờ hết, đưa tay nắm lấy tay người bạn đời; Nho
ngỡ vợ cám ơn mình vì món quà, nên cũng siết chặt tay bạn, trong khi đó Hảo ngả
vào mình chồng rồi khóc nức nở. Đó là những giọt lệ hối lỗi - mặc dầu không biết
rõ nguyên-nhân hiếm-hoi, nàng cứ nghe mình có lỗi - và những giọt lệ tủi thân
thua kém bạn-bè và biết đâu ngày kia không bị ruồng bỏ vì sự kém cỏi ấy.
Từ ngày Nho mua quà, Hảo lại bắt đầu lo nghĩ nhiều trở lại như lúc trước. Chính
nàng, nàng cũng thèm con quýnh lên thì không trách gì Nho. Nhưng hắn lại muốn
thứ khác nữa kia. Kiếm con chỉ là một cái cớ. Nhưng cớ ấy hữu lý quá, nàng
không làm sao bác bỏ được.
Lạ quá, nàng nghĩ. Sao lại muốn vợ bé ? Hắn đi chơi, hắn yêu trộm ai, mình cũng
nhắm mắt cho cả. Mình lại cam kết sẽ nuôi con rơi của hắn. Vậy thì tại sao... ?
Có lẽ đó là thích-thú truyền-kiếp bao đời rồi, đờn-ông ta họ cứ nghe vợ bé êm-dịu
hơn nhơn-tình, nhơn-ngãi ?
Nhưng mà dầu sao cũng không thể được. Nàng chỉ có thể nhường ái-tình trong một
tháng cho người đờn-bà nào đó thôi. Nhường đến bạc đầu thì quyết là không.
„Nhưng !" Nghĩ đến ý trái-ngược nầy, Hảo sợ-hãi chỉ dám nói thầm đến tiếng
nhưng ấy thôi, không có gan nói thêm nữa.
Hảo cố xua ra nhiều ý nghĩ cho nó tao-loạn trí-óc nàng hầu cái lý đáng sợ kia
tiêu-tan đi. Nàng chóng mặt lắm, khó chịu quá, đành phải để trật-tự lập lại
trong đầu. À, nhưng nếu từ-chối hẳn, chồng nàng sẽ lén-lút thì có nguy to hay
không. Có vợ bé công khai còn ít hại hơn là có vợ giấu đút nơi xó nào đó. Tiền
bạc, mình không kiểm-soát được, không bao lâu thì sự-nghiệp nầy sẽ đổ nát.
Sư-nghiệp của chồng mà công của vợ, mình đã khó-nhọc nhiều để giúp chồng
thành-công, lẽ nào buông tay nửa chừng hay sao ?
° ° °
Năm nay trời nóng sớm. Mới ăn rằm tháng giêng là Sàigòn đã gần
thành lò lửa.
Tất cả những gia-đình có của, trong giới của vợ chồng Nho và trong các giới
khác đều lần-lượt đào ngũ khỏi đô-thành. Nhà quê, Vũng-tàu, Đà-lạt, là những
nơi lánh ẩn của cảc người trốn nóng bức nầy.
Nho, vì bận việc nên đi trễ. Tuy thế, Hảo, cũng đã sắp đặt đâu đó xong xuôi, đợi
vài hôm nữa cho Nho ký xong bản giao-kèo thầu nút ve là lên đường.
Trưa hôm ấy, Hảo đang săm-soi bộ áo tắm biển hai mảnh rất đẹp mà nàng mới mua
xong thì có khách đến.
Thấy mặt khách, Hảo tức lắm. Đây là con kỳ-đà sẽ làm chậm-trễ cuộc đi nghỉ mát
của vợ chồng nàng không biết đến bao giờ.
Khách là cô Liên, cháu họ của Hảo, ở tỉnh lên.
Lần nào Liên đi Sài gòn cũng ở chơi hai ba tuần. Mà lần nầy Liên lên không phải
lúc như vậy thì có khổ hay không ? Tuy nhiên, Hảo phải làm mặt vui, vì thật ra
người khách không có lỗi gi cả. Bà con thân đến chơi, không cần phải khách-sáo
báo trước như người Âu-Châu. Họ đến nhà mình, rủi mình sắp đi đâu là tại cái
xui xẻo của mình, chớ họ nào biết trước mà tránh.
Hảo bỏ áo tắm xuống, đon đả chạy ra cửa hỏi liền miệng:
- Sao em đi xe trưa làm chi cho mệt ? Sao, ba, má, dưới nhà có mạnh không. Nữa,
lại bài trò mang trái cây lên cho nặng. Đường xa mà bày vẽ làm gì.
Liên thật-thà lại kém giao-thiệp, nên chưa kịp nói nửa lời trong khi người cô họ
đã liên-thinh đón hỏi.
Cô khách chỉ kém chủ nhà có ba tuổi. Hảo ngượng miệng lắm, chưa bao giờ dám kêu
cháu cả. Thuở bé, họ kêu nhau bằng Hảo, bằng Liên, kêu như thế mãi cho đến khi
Hảo lấy chồng, thì đứa cháu kêu nàng bằng cô còn nàng thì bợ-ngợ đến cả năm mới
quyết định đùng tiếng em lộn ngôn đó để gọi nó.
Liên đứng nơi cửa, tay vịn miệng của chiếc cà-ròn đựng chuối và dừa, nhe răng
ra cười, một phần vì không biết nói sao, một phần cười cái lắm lời của người cô
họ.
Nàng vừa cúi xuống định kéo hai cái cà-ròn no-nóc quà nhà quê thì Hảo cản:
- Á đừng, để đó cho bọn nó. Dẹp, Vừa ơi, hai đứa lên khiêng cái nầy coi.
Liên không nài-nỉ, buông cà-ròn rồi vừa lấy khăn đội đầu xuống, vừa đi vào
phòng khách.
Hảo níu tay cháu, kéo thẳng vào buồng ăn, rồi hỏi:
- Làm gì mà đi xe trưa cho mệt vậy ?
- Mắc đợi tôm.
- Có tôm nữa à ? Không nói, người ta không biết để biểu bọn nó làm, có phải ươn
đi không! Sao, ba, má mạnh không ?
Lần thứ nhì, Hảo nói điều đó, không phải vì lần đầu đứa cháu không đáp mà vì
nàng hỏi để khỏi có thời gian trống-trải nào cả, im đi nàng chịu không được.
Liên chẫm-rãi quá sức, đáp chầm-chậm:
- Cũng chẳng có gì lạ.
- Lên chơi hay có chuyện gì ?
- Cũng để đi chơi, với lại hỏi thăm máy cà-rem cây.
- Lập tiệm cà-rem cây ?
- Ba cháu muốn như vậy. Nhà cũng túng bấn. Định kiếm tiền vô, tiền ra để ăn cơm
vậy mà.
- Thôi lên lầu thay đồ !
Liên chưa kịp ừ-hữ gì thì người cô trẻ tuổi của nàng đã kéo nàng đi lại thang lầu,
nàng phải trì lại để xách cái va-ly nhỏ đựng quấn áo theo.
Hảo cười dòn nói:
- Hối đi thay đồ mà không cho con ngưòi ta kịp xách va-ly. Tôi điên lắm ! Nè
Liên ơi, sao mà xưng cô cháu với Liên tôi mắc-cỡ miệng quá. Hay là ta kêu nhau
như chị em ? Được không em Liên ?
- Ai lại kêu kỳ như vậy ?
- Sao mà kỳ. Tôi đã quyết-định rồi đó. Thôi đi thay đồ rồi tắm, rồi điểm-trang
lại, rồi chị dắt em đi ăn kem chơi, nghen không, cô chủ tương-lai của tiệm
cà-rem cây ở Cái-bè ?
Bây giờ tới phiên Liên ngượng miệng. Nàng đã khổ một lần để chuyển mầy, tao ra
cô, cháu. Nhưng đó là chuyển xuôi nên rồi cũng trôi được. Bây giờ chuyển lộn
ngược như vầy thật khó mà thốt ra hai tiếng: chị, em, quá.
Nhờ nàng cũng sẵn ít nói nên sự làm thinh của nàng không khiến Hảo ngạc-nhiên.
Trong khi Liên tắm, thì Hảo sai người ở ủi lại quần áo của nàng. Không rõ Liên
thích mặc thứ nào, Hảo cho ủi cả va-ly. Cũng chẳng bao nhiêu y-phục và áo nào
như áo nấy, đều cũ và may bằng lụa rất tầm thường. Màu sắc thì rụt-rè, sợ già
mà cũng chẳng dám trẻ lắm.
Liên vừa ra khỏi buồng tắm thì Hảo hỏi liền:
- Em thích mặc áo nào ?
- Đi chơi thật sao …
- … Ừ, cứ kêu chị bằng chị đi mà !
Liên bẽn-lẽn cúi đầu, cười ngỏn-ngoẻn như cô dâu mới, nói nho-nhỏ như để tập thử:
- Chị…
- Nói lớn coi nào !
Hảo quát như ông tướng ra lịnh, khiến Liên sợ-hãi vâng theo, không một chút phản-động:
- Chị !
Nói xong tiếng chị, nàng giựt mình, sợ bị quở-rầy, nhưng khi nhớ ra là chính cô
nàng biểu như vậy, nàng bật cười lên.
- Nghe ngồ-ngộ phải không mà em cười ?
Tuy không phải thế, Liên cũng đáp đùa:
- Phải.
- Em chưa trả lời coi em thích mặc áo nào.
- Áo xuyến Bắc trắng.
- Vậy là đúng y như ý chị.
Màu áo của Liên hơi quê. Hảo rất sợ đi với phụ nữ quê. Nghe Liên nói thích măc
áo trắng, nàng ưa lắm vì đó là màu trung-lập, không chợ cũng chẳng quê.
Tuy thế, người của Liên còn vướng-vít mùi bùn ruộng. Hảo lấy son phấn ra toan
chính tay mình hóa-trang cho cháu. Liên giẫy-nẩy chối từ:
- Em không dồi phấn đâu.
- Nhà quê ! Đánh phấn chớ làm gì quá lắm hay sao mà sợ dữ vậy ?
- Kệ nó, nhà quê mặc em.
- Em đẹp lắm, em biết hay không ? Mà em không chịu điểm-trang nên nó lu-lờ đi,
uổng biết bao nhiêu. Điểm trang cho nó đẹp ra rồi lấy chồng với người ta.
Nói điều đó, Hảo không có ác ý gì hết. Nhưng vô tình nàng đã làm tủi thân đứa
cháu.
Liên năm nay đã hăm chín tuổi mà vẫn còn độc-thân, mặc dầu ở tỉnh nhà, nàng đã
nổi tiếng về sắc đẹp và công, hạnh.
Từ ngày ông Thông Sang, người anh chú bác với Hảo và là thân phụ của Liên thôi
làm việc để doanh-thương, thì nhà Iiên suy-sụp lần-lần. Thấp hơn, người ta
không dám vói, cao hơn, họ chê Liên nghèo. Thành ra cô phải trễ hội mãi, và nay
thì thật là khó. Làm gì có trai hăm chín ba mươi như cô.
Liên ngồi phệt xuống bộ đi-văng mà giận-dỗi, mặt bì-xị, Hảo phải lại dỗ nàng
như dỗ em. Hảo lấy ngón tay trỏ chấm phấn rồi bệt hai vệt trên môi Liên. Đoạn
nàng lấy kiến soi cho đứa cháu. Thấy mình mọc râu mép bạc trắng, Liên không nín
cười được. Trận cười chung ấy đã hòa giải hai cô cháu, và Liên chịu để cho cô
„sắm tuồng" cho nàng.
Khi hai cô cháu đã điểm-trang xong, Hảo ngắm cháu rồi nói:
- Mặc xuyến Bắc trắng coi nhu-nhã như nữ-sinh. Trông em giống con gái mới lớn
lên quá. Chị lớn hơn em ba tuổi mà coi già hơn nhiều. Ra đường chắc ai cũng
đoán chị là chi cả, có chồng đã lâu, nên ăn diện dữ, còn em mới ra trường nên
áo trắng đơn sơ còn mộng thì trắng trong.
Liên cũng thuộc câu thơ đó, nên rầt thưởng-thửc lối dùng thơ thích-đáng của cô
nàng.
Phần II
Xe nhà, Nho đã lấy đi việc riêng. Hai cô cháu đón tắc-xi ra
Chợ-mới.
Nãy giờ Hảo đã quên tức giận người khách đến không phải lúc ấy.
Nàng vui-vẻ thật tình, y như mọi lần khác mà Liên lên chơi. Đây là đôi bạn tâm
đầu ý hiệp thuở nhỏ, bây giờ xa nhau, họ vẫn còn mến thích nhau lắm. Nàng nói lớn
với Liên:
- Em bỏ chiếc khăn đội đầu nên xem nó bớt cái vẻ ruộng rồi
đó. Mà chị muốn em uốn tóc nữa kia.
Liên lấy cùi chỏ thúc vào Hảo như hồi còn bé, láy mắt rồi chỉ
người tài-xế, ý trách bạn sao nói to quá cho người lạ nghe. Hảo cười dòn lên và
lại càng hét to hơn nũa:
- Cần gì sợ ai kia.
Liên tức mình ứa nước mắt. Nàng bỗng nhớ lại là con người nầy
đã ăn hiếp gió nàng thuở nhỏ không biết bao nhiêu lần, vì nàng thật thà lại là
vai cháu nên luôn luôn phải chịu lép vế.
Bây giờ xe đậu lại trước hiệu kem "Băng Giá" sau Bồn
binh. Hai cô cháu xuống xe rồi, Hảo dắt tay Liên vào tiệm. Gái tỉnh, lại là gái
nhút-nhát, nên Liên ngại bước, càng ngại bước thêm khi thấy hiệu đông nứt
khách, phần lớn là khách đờn-ông.
Hảo như bất kể thiên-hạ, đưa mắt tìm bàn trống, trong khi
Liên đứng bơ-vơ nhìn gạch, nhột-nhạt vô cùng vì đoán biết thiên-hạ đang ngó
mình.
Hảo kéo cháu vào góc hiệu bên trái, kéo ghế trong cho Liên ngồi
trước, còn mình thì đưa lưng ra ngoài để trốn ánh chiều.
Hảo đi ăn kem một mình mới mấy tháng nay thôi. Đó là một hình
thức dọ-thám. Nàng mong bắt gặp chồng đang ngồi sẵn trong ấy với cô nào, hoặc ở
ngoài vào với một thiếu-nữ. Nhưng chưa bao giờ nàng gặp gì cả.
Lạ sao, hôm nay vừa an-vị, là Nho ở đâu đã bước vô với một
người bạn... trai. Nho thấy Liên trước, ngạc-nhiên trong một giây đồng-hồ, đến
chừng thấy lưng vợ là chàng hiểu cả. Nho đưa bạn lại bàn của vợ, giới-thiệu con
cháu vợ với bạn, rồi cả hai cùng vầy bàn với hai phụ-nữ đã ngồi sẵn đó.
- Ông chủ bao nghen ông chủ, Hảo đòi-hỏi như vậy.
Nho cười hì-hì:
- Ai ngồi trước thì phải trả tiền, tục-lệ là như vậy.
- Em mong đợi gặp ông chủ đi với cô nào. May phước cho ông chủ
là hôm nay ông đi với bạn đờn-ông của ông. Vậy để ăn mừng cái may đó, ông chủ
trả tiền là phải.
- Thôi thì oẳn-lù-ti, đứa nào thua phải trả.
Liên cười thẳng-thắn khi thấy cô và dượng rể trẻ con như vậy.
Ở dưới tỉnh, vợ chồng già, người ta đứng-đắn ghê, chớ có đâu mà cà-rỡn giữa tiệm
ăn như vậy.
Hảo kêu bốn cốc kem Chantilly. Nho nhìn cháu vợ rồi hỏi:
- Cháu lên bao giờ đó ?
- Dạ cháu mới đến rồi hai giờ rưỡi trưa nay, lúc dượng vừa ra
khỏi nhà.
- Ba, má vẫn mạnh chớ, cháu?
- Dạ, cám ơn dượng, vẫn mạnh.
Nho cũng không cao niên hơn cháu vợ bao nhiêu. Nhưng ông ra vẻ
kẻ cả lắm để cho khỏi ngượng vì con cháu lớn tuổi muốn gần bằng vợ ông.
Hỏi xong mấy câu thường lệ ấy, Nho day qua người bạn mà rằng:
- Nếu tôi không nhận điều kiện ấy thì sao ?
- Thì họ sẽ tiếp-xúc với Vĩnh-hưng-long. Anh nên biết người
Tàu họ giỏi lắm. Vĩnh-hưng-long nghe đâu định phá giá để giết anh đó.
Hảo phản đối:
- Chúng tôi đi ăn kem, không phải để nghe những con số của
các anh đâu !
Nho cười hiền-lành:
- Tại rủi-ro gặp em, hay em rủi-ro gặp anh, chớ nào anh có muốn
thế. À, tối nay đưa Liên đi coi cải-lương đi em.
- Anh biết điều lắm. Ít ra phải đưa câu chuyện qua ngả đó chớ.
Người bạn cũng biết điều nên đứng lên xin phép ra:
- Thôi, để khi khác ta sẽ nói chuyện nhiều hơn. Xin phép chị,
chào cô.
Bấy giờ, tay ba bắt đầu trò chuyện thân-mật:
- Anh có biết Liên nó lên đây làm gì không ? Hảo hỏi chồng.
- Ơ… hơ… thì cháu nó lên chơi như mọi lần chớ lên làm gì,
khéo hỏi.
- Đành là như vậy. Nhưng không phải chơi ở Sàigòn. Nó lên để
đi Cấp với chúng mình đó.
Hảo nói đùa, cốt để cho đứa cháu biết rằng nhà sửa-soạn đi
nghỉ mát và nó không nên ở lại lâu. Bà day qua Liên mà nói tiếp:
- Ba hôm nữa là cô dượng đi rồi. Cháu lên hôm nay là phải
lúc.
Liên thàt-thà, và chậm lụt quá nên không kịp cãi lại, khiến
Nho ngỡ thiệt và chính vợ ông đã mời đứa cháu ấy lên. Ông bực mình, thấy cuộc
đi nghỉ mát hết vui. Trong cảnh thân-mật của hai vợ chồng, sẽ có kẻ lạ mặt xía
vào. Kẻ đó tuy là bà con, nhưng không đủ thân, mà cho dẫu thân đến đâu cũng
không đem êm-ấm vào cuộc nghỉ-ngơi được.
Nhưng cháu vợ là một người khách phải nể, nên Nho cắn răng nhẫn-nại
chịu số phân.
- Thôi, ta đi nè !
Hảo nói xong, xách bóp đứng lên trước, con cháu bắt-chưóc
theo cô nó và Nho kêu bồi trả tiền.
Ra tới vỉa hè, Hảo gặp bà Nhâm. Bà ta kéo Hảo đứng riêng để
nói câu chuyện về hột xoàn. Bà Nhâm cà-kê rất lâu khiến Hảo sốt ruột. Nàng miệng
ừ-hữ cho có chừng mà bụng lo ra, vì muốn đưa con cháu nó đi dạo phố, nàng liếc
mắt tìm Liên thì thấy Nho đã ra vỉa hè rồi và sợ Liên buồn nên cũng đứng riêng
với Liên mà nói chuyện.
Trong giây phút, Hảo đờ người ra. Chồng nàng với Liên sao mà
xứng đôi không thể tưởng-tượng được. Người ta hay nói: „Trai ba mươi tuổi còn
xinh, gái ba mươi tuổi như chình mắm nêm" là phải lắm. Nho lớn hơn Liên đến
tám tuổi, mà vẫn trẻ như cùng một lứa với cô gái ấy.
Dượng, cháu lại thẳng-thắn nói cười như là hai anh em ruột,
hoặc là hai vợ chồng.
- Gì vậy ? Bà Nhâm hỏi thế vì thấy Hảo bỗng nhiên tái mặt đi
rồi ngó mông ra đường.
Hảo ú ớ đáp:
- Ơ… không …ơ... hơ... không có gì cả.
Sau phút đờ người ra vì ngạc-nhiên, Hảo hoảng-sợ vô cùng. Chồng
nàng đang ở vào một tâm-trạng khó-khăn, nay gặp một người khách vào nhà, trẻ đẹp
duyên-dáng như vậy biết có hề gì hay không ?
Hảo bối-rối lên nhưng cố giấu tình-cảm mình, cười nói với bà
Nhâm như là bằng lòng những đề-nghị của bà ta lắm. Bỗng một ý-nghĩ khác vụt hiện
đến làm cho Hảo ngột thở như bị một mớ khói bay tạt vào mặt nàng.
- Trời ơi, Hảo kêu thầm lên, sao mình lại nghĩ điên-rồ như vậy
? Mình quả là một con quái-vật !
- Quyền-lợi mà ! Nó nghĩ đến quyền-lợi là phải lắm, không
trách gì nó được.
Câu vừa rồi của bà Nhâm, không hiểu sao mà lại lọt vào tai của
Hảo. Nàng bối-rối lặp lại lời bạn như một tiếng vang, mặc dầu nàng không biết
bà Nhâm nói đến ai:
- Phải, nó nghĩ đến quyền-lợi là phải lắm !
„Ừ, phải lắm !" Câu sau nầy là câu mà Hảo tự nói thầm với
mình. Nàng nói câu ấy với tất cả ỷ-thức của nàng. Câu trước mà nàng lặp lại như
cái máy, dường như đột-nhiên cho nàng thấy một sự thật, một lẽ phải, nên mới bảo
thầm mình bằng câu sau.
Lẽ phải vừa tìm ra, là Hảo nghe bình-tỉnh hẳn lại. Bao nhiêu
tình cảm rối beng nãy giờ vụt biến mất cả, và bây giờ trí nàng lại bận-rộn sắp
đặt chương-trình hành-động cho mưu-kế vừa tìm được.
Bà Nhâm lại phải nói một mình không, không được kẻ đối-thoại
cho vào tai lời nào cả. Bà ta cũng khá tinh mắt nên nhận thấy là Hảo lo ra.
Không biết bạn có chuyện gì rối trí, bà ngó ra sau là hướng mà Hảo thường dòm,
thì thấy ông Nho đang đứng trò chuyện với một cô gái đẹp.
„À, ra nó ghen !" Bà Nhâm nghĩ thầm như vậy rồi cười lớn
lên.
Nhưng lạ quá ! Hảo lại gọi chồng mà rằng:
- Anh Nho à, em còn nói chuyện lâu với bà Nhâm, anh lấy xe đưa
em nó đi dạo mát đi, để em về bằng tắc-xi.
Bà Nhâm thật là điên đầu: "thì ra không phải nó ghen.
Ghen sao dám biểu chồng đưa cô ấy đi dạo mát ?".
Khi Nho và Liên lên xe, xe chạy khuất dạng, Hảo lật-đật giã-từ
bà Nhâm khiến bà nầy lại lập ra một giả thuyết mới: "À, ra nó hẹn ai ! Chà
con mẹ nầy khả-nghi lắm đấy !"
Hảo không về nhà mà kêu xích-lô đạp đi tuốt ra sau chợ Bến-thành,
tìm lụa mà mua. Nàng mua lu-bù như sắm đồ về nhà chồng, rồi bươn-bả lại một hiệu
ở phố Lê-Lợi để mua nước hoa, son phấn, và một bộ đồ tắm một mảnh cho phụ-nữ.
Xong đâu đó, nàng mới chịu lên tắc-xi mà về nhà như đã nói với
chồng.
Đến sáu giờ chiều thì xe của Nho đút đầu vào cửa ngõ. Anh người
nhà chạy ra mở cổng. Hảo đứng nơi cửa sổ trên lầu dòm xuống thấy Liên ngồi nơi
hàng trước với chồng, xem ra xứng đôi vừa lứa lắm.
Nho phóng xe tuốt vào gara, cửa gara nhỏ xíu mà ông không cạ
quẹt nơi đâu cả, xem rất thể-thao, khiến Hảo nghe chồng mình còn trẻ lắm. Nàng
thở đài:
- Anh ấy như còn xuân, không trời nào ngăn được cả.
Khi cặp Nho-Liên trong gara bước ra sân, Hảo kêu vói xuống:
- Liên đi chơi có vui không ?
Liên ngước lên vẫy tay với cô rồi la lớn:
- Vui lắm, mà khòng có cô nên kém vui !
- Đánh bể mồm, sao lại kêu Hảo bằng cô ?
Nho hơi ngạc nhiên, không hiểu vì lẽ gì vợ ông lại nói thế.
Nhưng đã quen với những trận dở chứng của vợ, ông bỏ qua không băn-khoăn lâu.
Hảo hối người nhà đem nước đá chanh ra bàn ngoài sân, rồi hối
chồng vá cháu đi thay đồ mát để ra đó. Khi hai người kia đến nơi, nàng hỏi ông
Nho ngay:
- Anh biết sao em cấm Liên kêu em bàng cô hay không ?
- À, anh đã ngạc-nhiên về sự cấm-đoán ấy hồi nãy.
- Anh không thấy à ? Nó kêu mình bằng cô, nghe sao như là
mình già lắm. Em thì em muốn trẻ mãi, không phải vì em, mà vì anh. Trẻ kẻo anh
mê trẻ khác.
Cả ba đều cười xòa. Hảo lại day qua Liên mà liếp:
- Ảnh đào-hoa lắm, em đừng tưởng là ảnh đứng đắn.
Nho phản-đối:
- Sao em nói xấu anh với cháu vậy ? Còn cách xưng hô của em
cũng lộn ngôn lắm, anh không bằng lòng đâu.
- Xí, lộn ngôn ! Nói lộn ngôn đã sao, làm lộn ngôn mới đáng
ghét.
Hảo mặt giận thật tình, nói bằng giọng khinh-bỉ như trước mặt
bà đang có một người đã làm quấy rồi. Nhưng bà thấy ngay là mình vô-lý nên đánh
trống lấp, cười xòa một cách ngượng-ngập rồi nói:
- Thuở bé, nó kêu em bằng Hảo, em kêu nó bằng Liên. Nhờ vậy
mà hai đứa thương-mến nhau lắm. Ai xui-khiến bất-nhơn mà hai đứa lại theo đòi
tôn-ti cho mất sự thân-mật. Bây giờ em quyết trở lại như hồi mấy năm về trước
hè.
Bà Nho cũng đi gần tới tuổi quá-thì như chồng, nên hay sanh
chứng, mà một trong những chứng ấy là muốn trẻ lại. Lối xưng-hô mà bà đề-nghị một
phần lớn do lẽ kia xui ra.
- Đâu em kêu anh bằng anh Nho thử coi, Liên.
Liên thấy cô mình bảo kỳ quá, nên nàng mắc cỡ, hứ cô một tiếng
nhỏ rồi ngồi đó làm thinh. Nho đưa điếu thuốc lên miệng hút và cười hì-hì:
- Ai mà kêu lạ vậy cho được, em sao khéo bày chuyện hoài.
- Thôi, ai không được thì tôi được. Mà Liên, Liên cũng phải
được với chị nghe không !
Liên cười ugỏn-ngoẻn mà không đáp.
- Anh Nho nè, Hảo kêu chồng mà nói, em định dời ngày đi biển
lại một tuần, để đưa Liên hưởng thú Sàigòn rồi hãy lên đường.
- Tùy em. Anh cũng thấy như vậy là hay.
Liên thừa lúc cô dượng, nhứt là người cô lắm lời kia, ngưng
nói để xía vào một câu:
- Cháu không có xin phép ba má cháu, chắc cháu đi không được.
- Em không có xin thì chị xin. Ngỡ gì chớ việc đó dễ lắm. Em
bỏ bức thư trả lời về máy cà-rem cây vào thư xin phép của chị, thế là xong.
Liên chậm chạp từ cử-chỉ đến suy-luận, nên không tìm ra lý-lẽ
để cãi lại cô. Đi biển nàng không thấy gì hại cả, đi với cô lại càng có bảo-đảm.
Nhưng từ thuở giờ ít hay đi chơi bẩt thình-linh, nàng khó chịu về sự không định
trước ấy.
Cơm đã dọn xong. Ông Nho đứng lên trước, Hảo kéo Liên dậy và
chợt thấy nàng mặc bà-ba rộng xem rất quê.
- Mai nầy chị đưa em đi may đồ. Đã mua vải, lụa rồi.
Liên ngạc-nhiên, nhưng vẫn không kịp hỏi-han gì. Người cô thì
mau miệng quá, còn con cháu thì chậm như rùa. Người cô tiếp nho-nhỏ:
- Em ăn-mặc lôi-thôi lếch-thếch, chị thấy chị chịu không được.
Ngồi vào bàn ăn, Hảo lại nói, không cho miệng kéo da non:
- Em mua cho con Liên một áo tắm một mảnh. Nó còn con gái mặc
hai mảnh như em bạo quá, chắc nó không dám. Em hồi lấy chồng rồi kia mà còn
chưa dám nữa là.
- Hồi đó khác, bây giờ khác. Hồi đó em không dám, không phải
vì em chưa là đờn bà lớn tuổi, mà vì chung quanh em không ai mặc thứ đó cả.
Liên không hiểu thế nào là hai mảnh, là một mảnh nhưng vẫn
không dám hỏi, (mà dầu có dám cũng không kịp hỏi). Ít ra ngoài, ít giao-thiệp,
Liên không có dịp nghe những điều bạo-tợn, nên nàng rất xấu-hổ mà nói đển những
vật-dụng thân-mật của nàng trước mặt người nào khác.
- À, Liên còn lội giỏi hay không ?
Liên chỉ đủ thì-giờ mỉm cười thì cô nàng đã tía-lia:
- Trời, hồi đó nó lội như rái, anh Nho à. Nó lặn lòn dưới lườn
ghe của người ta, nó nhận nước em muốn chết.
Bà Nho nói đúng. Con cháu Liên thật-thà ấy luôn luôn bị cô nó
ăn hiếp gió, và chỉ trả thù được dưới nước thôi, vì xuống nước là nó nghe tự-tôn
mặc-cảm, làm như nước là địa-hạt riêng của nó vậy.
Nãy giờ ông Nho chỉ làm thinh, bây giờ mới bắt đầu nói:
- Em định cho Liên giải-trí làm sao ?
- Mai, ăn cơm Tàu, mốt ăn nai, ăn ếch, bữa kia ăn cơm Ấn-độ...
- Chỉ ăn không mà thôi à ?
- Nghĩa là ăn cơm Tàu xong đi xem chiếu bóng, ăn nai ăn ếch
xong đi coi cải-lương v.v...
- Thì phải nói rõ chớ nói tắt, ai mà hiểu.
- Lại dẫn Liên đi giao-thiệp. Nó nhà quê lắm. Cho nó tiếp-xúc
các giới mông-đen ở đây cho nó dạn ra.
Liên nghe cô nói thế, sợ-hãi lắm. Nàng nhà quê thật và rất
nhút-nhát. Nhưng bà rùa nầy vẫn không cãi đưôc lấy nửa lời.
- Riêng đêm nay, Hảo tiếp, anh phải dẫn nó đi xem vũ Nhựt-bổn.
- Mình đã xem rồi...
- Nhưng nó chưa xem. Vì thế em mới giao cho anh. Xem lần thứ
nhì là cái khổ-dịch. Khổ-địch ấy là công-việc đờn-ông. Trời, Liên nè, họ múa
cây tùng xem mê đi. Họ cầm hai cây quạt xòe, uốn cái mình ẹo-ẹo như cây tùng kiểng
của ông cố, hai cây quạt mọc ra hai bên hông họ như hai chùm nhánh. Hay lạ kỳ !
Liên ở tỉnh lên, cũng thích xem trò nầy trò nọ. Nhưng nàng bỗng
thấy rằng bất-tiện. Người dượng rễ lớn hơn nàng không bao nhiêu. Tuy cả ba đều
thẳng-thắn với nhau và người dượng ấy vẫn đứng-đắn như từ thuở giờ, sự dè-đặt của
con gái cũng xui nàng ngại-ngùng.
Lần nầy ràng nói kịp:
- Thôi, cho cháu xin miễn xem vũ Nhựt.
- Cháu hả ?
Hảo hỏi gằn rồi véo Liên một cái, đoạn tiếp:
- Phải nói: "cho em xin...". Nhưng không ai cho
đâu. Họ chỉ còn biểu diễn có một đêm nữa thôi, nếu không xem sẽ chết thành con
ma nhà quê.
Nho thật tình mời mọc:
- Liên nên đi xem, hay lắm, không mấy thuở Sàigòn được xem một
trò lạ mắt như vậy.
Liên không có ngày giờ chống trả với cả hai cuộc tấn công một
lượt. Ăn cơm xong thì đã bảy giờ rưỡi rồi.
Hảo bước qua buồng bên, lấy ra một gói to rồi mở gói trên
đi-văng ở buồng ăn. Nàng vừa gọi Liên vừa lấy từ trong gói ra một mảnh vải gì
màu đỏ.
- Xây lưng lại em.
Liên vâng lời cô như đứa con nhỏ vâng lời mẹ. Hảo xổ chiếc áo
tắm ra đo trên lưng Liên, rồi reo lên:
- Tài không, anh Nho ? Em có biết nó bao lớn đâu, thế mà mua
vừa khít nút.
Liên day lại thấy chiếc áo tắm thì mắc-cỡ quá và hoảng hồn,
nói lên được:
- Hông, em hổng mặc đâu !
- Sao lại không ? Chị mặc thì em phải mặc. Ra đó mà không tắm,
họ cười chết. Còn tắm mà mặc cả quần áo đi chợ thì là họ chụp hình ngay.
- Sao lại chụp hình ? Liên hỏi.
- Vì em là cái quái-thai, là con quái-vật, chụp hình đăng nhựt-trình
cho bà con xem chơi đó mà.
- Ai mà ăn mặc ký-cục như vậy được.
- Chị chớ ai, với lại trăm ngàn đờn-bà con gái khác. Đứa nào
làm không được họ bắt họ nhận nước chết.
Đoạn bà Nho lại xổ mấy xấp lụa khác ra, đặt mỗi tấm lên mình
cháu, rồi trầm-trồ:
- Nổi ghê không ? Em đẹp như tiên mà chị chọn màu cũng tài
như thần. Mai nầy đi may, may tốc-hành ở tiệm quen của chị, hăm bốn giờ lấy cả
bốn chiếc áo dài và bốn bộ đồ mát.
- May làm chi dữ vậy cô ?
Hảo tát vào má Liên mà dạy:
- Nè, roi nầy là roi chừa chừa nghe không ? Phải xưng em, kêu
chị; hễ còn kêu... lộn ngôn nữa thì phải đòn. Ừ, may nhiều cho em mặc cho đẹp,
chớ may làm chi. Chị thấy em tuyệt-sắc, mà mặc xấu thì chị tiếc của đời lắm, chịu
không được. Đây, em vào đây, chị dạy cái nầy.
Hảo kéo Liên vào buồng bên, nhận vai bắt nàng ngồi xuống trước
bàn phấn.
- Để chị dạy em kẻ môi. Vẻ đẹp tự nhiên của em quí lắm. Nhưng
nó không quyến-rủ được ai hết.
- Em có định quyến-rủ ai đâu.
- Đồ ngốc. Phải hiểu danh-từ „quyến-rủ" theo nghĩa nhẹ của
nó. Quyến-rủ là lôi kéo chú-ý của họ. Ấy, em không thèm quyến-rủ họ nên họ
không đến, em thấy tai hại chưa.
- Em ở vầy cũng được.
- Thì cũng được chớ sao, nhưng em sẽ chết thành con ma nhà
quê.
- Chị thì cái gì cũng nhà quê tuốt, không xem vũ Nhựt là nhà
quê, không lấy chồng cũng là nhà quê.
- Chớ sao. Nè, em phải đi uốn tóc nghe chưa ?
Liên giẫy-nẩy lên:
- Thôi cái đó thì xin tha.
- Nhà quê !
- Mặc kệ em.
Hảo lấy bông chấm phấn rôi vỗ bông lên mặt Liên, vừa làm vừa
nói:
- Thấy em còn nhút-nhát, chị chỉ thoa phấn sương-sương thôi.
Đúng ra, em phải cạo lông mặt, để thoa kem thì đánh phấn mới khéo được. Đánh
như vầy, đổ mồ-hôi một lát là nó trôi hết.
Đây, dòm vào kiếng mà xem chị vẽ trái tim trên môi em đây !
Hảo trang-điểm cho Liên một lát là xong. Nàng gọi lớn chồng
đang nằm hút thuốc ngoài buồng ăn:
- Anh Nho ơi, sửa-soạn đi rồi đưa em xem vũ Nhựt.
- Ừ.
Liên nãy giờ ngó Hảo dạy nàng hóa-trang, và quên mất vụ đi
xen vũ Nhựt. Bây giờ nghe thế, nàng vội nói:
- Cô … ủa chị đi, thì em mới đi.
- Tao đã nói tao xem rồi. Làm khổ tao chi.
- Vậy em không đi.
- Đánh đòn bây giờ.
Hảo chọn áo để mặc bừa cho Liên. Xem qua xem lại thì cũng chỉ
có màu trắng trung-lập là được. Liên đem theo bốn chiếc áo dài đen, trắng, mình
lam bông đỏ, và ve chai, chiếc áo nào cũng cũ, màu thiếu thẩm-mỹ, và lối cắt
may rất là tiền chiến.
Hảo nắm chặt tay Liên rồi nói:
- Nè, binh-sĩ ép Triệu-Khuôn-Dẫn mặc áo long-bào để làm vua
nè !
Nói rồi nàng cầm tay Liên mà xỏ vào tay áo. Liên thụ-động từ
đầu đến cuối.
Khi xong đâu đó, Hảo dang ra xa, đứng ngắm-nghía đứa cháu:
- Em đẹp lắm, chỉ tiếc hóa-trang sơ-sài, và áo xấu thôi.
Giữa lúc ấy thì Nho bước vào. Hảo cười mà hỏi chồng:
- Anh xem em nó đẹp không ?
Nho cố ý không nhìn cháu vợ, chỉ hỏi Hảo:
- Em thật không đi sao ?
- Đã nói là khổ-dịch mà em đi sao được.
Nàng vói tay lấy lọ nước hoa định xịt lên áo Liên. Nhưng suy
nghĩ lại, nàng thôi và cắt nghĩa:
- Em ăn diện đơn sơ quá, xức thứ nước hoa dữ-dội nầy vào nó
không hạp. Thôi, để tự nhiên như vậy cho mùi trinh bạch của em hòa-hợp với y-phục
đơn-sơ thì hơn.
Liên gần như bị đẩy ra khỏi cửa. Hảo nắm tay cháu kéo tuốt
lên xe mà Nho đã đem ra ngoài sân. Cửa xe đóng lại cái rầm. Hảo căn dặn:
- Em gởi nó cho anh đó. Rủi nó đi lạc hoặc bị Chà-và bắt nấu
cà-ri thì anh ở tù rục xương đa.
Cả ba đều cười xòa.
° ° °
Vì đêm nay là đêm biểu diễn cuối cùng của đoàn vũ, nên những
ai bận việc, xem trễ, đều dồn mà đi đêm nay, khán giả đông nghẹt như vào những
đêm đầu.
Giới của Nho tuy nhiều tiền nhưng lại ít thì giờ. Nho ngỡ chỉ
có một mình ông, không dè gặp bạn-hữu rất đông.
Thật là khó giới-thiệu đứa cháu vợ lớn sầm sầm ấy với họ. Ông
Nho không muốn nói Liên là cháu vợ của ông, sợ cái bọn mắc dịch ấy nghĩ quấy.
Ai lại dắt cháu vợ gái đi đêm như thế bao giờ trong xã-hội ta.
Vì vậy, ông chỉ nói: „Liên" trống không khi phải
trình-điện đứa cháu với ai, để họ muốn hiểu sao thì hiểu. Thà là họ nghi ông
đưa nhơn-tình đi xem vũ, còn dễ coi hơn là họ ngạc-nhiên trước cảnh dượng cháu
nầy.
Họ muốn hiểu sao thì hiểu, nhưng họ chỉ toàn-thể hiểu có một
cách thôi: là người đờn bà kia (không ai ngờ Liên là con gái) là ngoại-ấp-phe của
Nho. Trong giới hay dùng danh-từ ngoại-ấp-phe để chỉ những mối lợi nho-nhỏ mà
các ông giấu vợ con để tiêu riêng.
Vì hiểu thế nên ai cũng có những cái cười xiên-xẹo, những lời
bóng gió khiến Nho khó chịu vô-cùng. Liên thì thật thà không hiểu gì hết nên vẫn
tự-nhiên được.
Những điệu vũ đêm nay không khác những điệu vũ đã diễn rồi.
Nho không bị trò hay kéo chú-ý nên lơ-đãng nhìn quanh và nghĩ vẩn vơ điều nầy
điều nọ.
Nhà kỹ-nghệ ấy là một người lương-thiện và đứng-đắn. Tự bé đến
giờ ông chưa làm điều gì xấu-xa cả. Trong đạo vợ chồng, quả ông đã phản-bội vợ
một đôi lần, nhưng thật là kín-đáo, lịch-sự, và với những người đờn-bà xa lạ,
không vướng chút xíu mâu-thuẩn tình cảm nào cả.
Trừ những xã hội đạo-đức triệt-để ra (hay tự xưng là thế) thì
trong xã-hội ta, một người như vậy cỏ thể xem là một người đàng-hoàng.
Thế mà lạ quá, nãy giờ ông ấy lại thẫn-thờ ra. Ý quấy lắm khi
không do chính mình đẻ nó ra, là lại do bên ngoài gợi lên. Từ cái lúc mà bạn-hữu
láy mắt với nhau và cười mỉa-mai thì ông Nho đã là kẻ bắt đầu phạm tội trong
tinh-thần rồi.
"Tại sao họ lại hiểu như vậy ?" Ông tự hỏi khi nãy.
Và ra tự đáp: „Họ thấy Liên đẹp và và... mình với Liên cũng xứng đôi !".
Xứng đôi ? Ông đã nhìn lại Liên và lần đầu-tiên, để ý đến
nhan-sắc của nàng.
Họ bên vợ của ông quả là một họ đẹp người. Từ chi trưởng đến
các chi thứ, chi nào cũng toàn người đẹp, nhứt là đờn-bà.
Liên có gương mặt đẹp theo lối Á-đông: mũi không cao lắm, môi
không khiêu-khích lắm, mắt thì hiền từ mặc dầu cũng sáng và linh động.
Thân mình của Liên thì trái lại, khéo như tranh lý-tưởng của
Âu-châu. Sự phối-hợp Âu-Á ấy đã ban cho người con gái tỉnh nầy một nhan-sắc rất
hạp với mơ ước của thế hệ người Việt sống trong buổi giao-thời.
Ý quấy bỗng đột ngột xẹt qua trí Nho, khiến ông hoảng-hốt.
Ông nghĩ nếu có một cái máy gì để đo lòng người thì nó sẽ ghi ra biết bao điều
nhơ-nhớp. Như trường-hợp của ông đây. Khi không đang là một người hẳn-hòi bỗng
trong giây phút ngắn lại đục lòng đục dạ như một kẻ vô-liêm.
„Bậy, bậy lắm" ông đã tự trách như vậy hồi nãy, rồi đâm
ra ghét bạn hữu nghĩ xằng, gợi cho ông điều không hay. Ông đã lập nghiêm, chào
họ để dắt Liên vào rạp. Nhưng ngồi từ nãy giờ, những ý nghĩ bất-chánh lại lởn-vởn
trở về sau một lúc lâu bị xua đuổi. Chúng nó trở về, ban đầu rụt-rè lấp-ló
nhưng sau, chúng đâm bạo, nhào càng tới và cố lì không chịu đi nữa.
„Không sao !" Nho tự an-ủi ông, rồi nói với lũ khốn-nạn
kia.: "À, quân bây không chịu đi à ? Được thì cứ mà ở đó. Nhưng ta đây quyết
không nghe lời quân bây thì quân bây làm gì ta được. Ừ, làm gì được. Có giỏi
thì thử xem !".
Ngồi buồn mỏi quá, nên Nho xoay-trở đủ chiều. Một khi kia ông
vừa gác cùi chỏ lên tay ghế thì bỗng giựt nẩy mình, vội rút lại lẹ-làng: Liên
đã gác tay nàng lên đó rồi.
Tim Nho đập lia-lịa như thuở mười bảy tuổi đụng chạm đờn-bà lần
đầu trên xe ô-tô-buýt. Lạ quá ! Thì ra trái tim già vẫn còn máy động được à ?
Nho nhớ đến một quyển sách mà ông đã đọc được, rồi càng hoảng-sợ
hơn. Sách nghiên-cứu về tuổi quá thì của nam nữ riêng về đờn ông, thì sách cho
rằng vào tuổi quá thì, cơ-thể con người bỗng thức tỉnh dậy. Các nội-hạch làm việc
hăng-hái như trong một bộ máy mới. Tâm-tính con người cũng chịu ảnh-hưởng của
xác-thịt nên thay đổi toàn diện. Người quá-thì, trong lòng thì nghe yêu-đương
thơ-mộng như hồi còn thiếu-niên, ngoài xác-thịt lại thấy rung-động mãnh-liệt
trước bất cứ sự đụng chạm nào.
"Thì ra mình đã vào tuổi quá-thì mà không hay đây
?" Nho lẫm bẫm như vậy rồi thừ người ra như ngẩn-ngơ thương tiếc một quãng
đời đã qua.
Cảc quãng tuổi của con người không có biên-giới phân ranh với
nhau, người ta bước từ tuổi nầy qua tuổi khác như từ sân trước nhà bước ra sân
sau. Nhưng nếu có một chút xíu gì gợi ý thức về ranh-giới ấy thì người ta ngậm-ngùi
biết bao khi chợt nhận ra là mình vừa mất con người khi trước của mình, không
thể nào tìm lại được cả.
Sáng sớm, bạn đứng cạo râu trước tấm gương. Vô-tình bạn liếc
mắt lên tấm lịch thấy đề ngày 18 tháng tư. Bạn bỗng nhớ rằng hôm qua 17 tháng
tư là ngay sanh nhựt của bạn. Ngày ấy bạn đúng bốn mươi và hôm nay là bốn mươi
mốt.
Bốn mươi mốt ! Trời ơi, thì ra mình đã già rồi à ? Bạn kêu
lên như thế bằng một giọng chua-xót, rồi bùi-ngùi đứng lặng giờ lâu, trí lội
ngược dòng thời-gian để rượt bắt lại cái tuổi đứng người. Tuổi thanh-xuân, đã
rượt bắt hụt một lần lúc bạn ba mươi. Giờ đây bốn mươi đã đánh lên tiếng chuông
buồn thảm của nó, khiến bạn càng hốt hoảng hơn, cố chụp lại tuổi đứng người là
tuổi trên ba mươi, tuy không thơ-mộng bằng tuổi thanh-xuân nhưng lại cần-thiết
quá lắm, vì tuổi trên ba mươi, dầu sao cũng là còn trẻ, chớ bây giờ bốn mươi là
bắt đầu xế bóng rồi đó.
"Trời ơi, mình đã quá-thì rồi đây !" Nho kêu than lần
nữa rồi thở dài.
Trời ơi, ta đã dùng đời ta làm những việc gì ? Kiếm tiền và
kiếm được thật nhiều. Chỉ có thế thôi. Còn ích quốc lợi dân, ta không hề nghĩ đến.
Trời ơi, mà cả đến hạnh phúc riêng của ta, ta cũng chẳng màng.
Những bực siêu-nhân, khi có hối tiếc, chỉ hối tiếc đậm-đà về
cái cao cả không làm được. Ông Nho là người thường, thanh-cao chỉ tới thoáng
qua rồi đi mất. Ông chỉ tiếc hạnh phúc riêng của ông thôi.
Hạnh phúc riêng của ta ? Ừ. Ta đã hưởng gì trên đời. Ta đã cưới
vợ, đã yêu vợ ? Nhưng thứ hạnh phúc ấy, một anh phu nghèo xác-xơ cũng hưởng được.
Ta chạy xe hơi, ở nhà lầu, ăn thức ăn ủ trong tủ lạnh ? Ừ,
nhưng có gì khác hơn đi tạp-xế, ở nhà lá, ăn thức ăn mua ngoàì quán đâu ?
Hãy hái lấy ngày đang qua !
Câu thơ La-tinh xui dại nầy bỗng đâu văng-vẳng vang lên, và
ông Nho nghe là nó xui phải lắm.
Ừ, hối tiếc vô-ich lắm. Phải tận hưởng cáì gì đang có hôm nay
là thượng-sách.
Mà cái gì đang có hôm nay ? Một bước trở về của tuổi
thanh-xuân với tất cả rung-động, say-ngây của nó. Nó sẽ ở lại không bao lâu,
như là ngọn đèn sắp tắt, chỉ bùng cháy lên vài phút thôi. Như thế không thể
không mừng rỡ đón chào người bạn cũ đó, không đãi đằng nó bằng những bữa tiệc đời
xứng đáng với địa vị của nó.
Mà gì là xứng-đáng với nó ? Phải chăng tuổi ấy là tuổi
yêu-đương, thì có gì hơn là cứ để cho người bạn cũ yêu-đương
Yêu-đương ? Nhưng yêu ai ? ông Nho không dám đáp câu hỏi ấy,
cho đẫu là chỉ đáp thầm với ông thôi. Từ thuở giờ, ông hằng ước ao xằng-bậy với
vợ, nhưng thật ra ông chưa nghe cần yêu ai cả. Từ nãy giờ thì đã khác hẳn rồi.
Nho liếc nhìn Liên thì thấy nàng xem mê những điệu vũ trên
sân khấu, không để tâm đến ngoại cảnh. Cảm-động lắm, sự vui thích quá dễ-dàng của
một cô gái tỉnh mà trò gì cũng là mới lạ hay-ho cả.
Đây là một cô gáí còn trong-trắng cả thân-thể lẫn tâm-hồn.
Thuở giờ ông Nho chưa yêu vì ông chưa trở lại tuổi yêu, nhưng cũng vì những người
đờn-bà mà ông biết, không đáng yêu: lòng họ có thể trắng ngần như lòng cô gái
đang trố mắt nhìn vũ đây đâu.
Suốt buổi diễn, Nho không nói qua lời nào với người bạn xem
trò ngồi bên cạnh. Nhưng trí ông ta không lúc nào là không nghĩ về người ấy.
Khi khán giả tuôn nhau ra khỏi rạp, Nho đi cản hậu cho Liên
theo dòng người. Bây giờ Liên mới nhớ đến người dắt mình đi, nên day lại mỉm cười
với Nho, như để ngầm xin lỗi và cám ơn công khó của người đó. Nho cũng chỉ lặng-lẽ
mỉm cười lại thôi.
Ra tới đường, Nho hỏi Liên mà hỏi trổng:
- Hay hay không ?
- Dạ hay lắm.
Con ngưòi đứng-đắn ấy trước đây là một công-dân tầm thường,
nhưng làm đầy-đủ bổn-phận công-dân, không đạo-đức lắm nhưng vẫn chưa phạm
luân-lý lần nào. Nhưng từ đầu hôm tới giờ, trước sau có hai tiếng đồng hồ thôi,
mà ông ta đã bước lần mà không hay trên bực thang đức-hạnh, bước từ nấc trên xuống
đến nấc cuối-cùng.
Ông kêu Liên trống không như vậy là ông đã bắt đầu thi hành mạng-lịnh
của vợ mà hồi chiều nầy ông còn phản-đối. Đó là cố ý mà thi-hành chớ không bị
cưỡng-bách nữa.
Sự kêu trỏng ấy là một cái cầu giúp ông chuyển dễ-dàng qua lối
xưng-hô do vợ ông đề-nghị mà khỏi ngượng mồm.
Khi bước lên xe, Nho lại hỏi Liên:
- Có đói bụng không ?
- Dạ không.
- Đói thì đi ăn cái gì.
- Dạ thôi.
Không tìm được gì để nói nữa, Nho làm thinh mà lái xe cho đến
nhà. Hảo đã ngủ rồi hay sao nên đèn nhà tắt cả. Người nhà mở cửa cho hai người
vào. Liên vô phòng dành cho khách ở dưới, còn ông Nho đi lên gác.
Ông ta đi nhón gót sợ vợ giựt mình, mở cửa nhè-nhẹ rồi lại ghế
cổi giày. Dưới ánh sáng xanh-xanh của ngọn đèn chong nhỏ, Nho thấy vợ nằm
nghiêng, mặt day vào vách.
Thay đồ mát xong, ông rón-rén đi lại giường. Ông cẩn-thận ngồi
xuống, quyết thế nào cho nhẹ như con mèo, nhưng vì quá cẩn-thận, ông mất
thăng-bằng rồi té nhào trên giường, khiến nệm bị đè thình-lình, rồi dội ngược
trở lên rất mạnh.
Nho sợ điếng người, chắc-chắn vợ thế cũng giựt mình, sợ-hãi rồi
bố ông một trận ghê hồn. Nhưng lạ quá, Hảo day lại cười hiền-lành hơn bao giờ cả.
Mặt nàng tươi-tỉnh như không không.
- Em chưa ngủ à ? Nho ngạc-nhiên nói.
- Chưa. Thế nào, con Liên nó thích hay không ?
- Thích mê đi.
- Còn anh ?
- Khỏi hỏi. Đã bắt người ta làm khổ dịch mà còn hỏi lôi-thôi.
- Xí, thích mê đi mà còn làm bộ hoài.
Nho giựt mình hoảng-sợ hết sức. "Hảo nó xuyên-tạc gì đây
?" Ông tự hỏi nhưng ông ta không dám tra gạn vợ để biết đích-xác nên cứ phải
ôm cái lo-sợ ấy mãi. Nho có tịch, rồi ngỡ ai cũng nghe được những ý-nghĩ thầm-kín
của ông. Lắm lúc ông cảm-giác rằng những ỷ-nghĩ ấy như kêu vang dội lên, và bỗng
dưng xấu-hổ với bất-kỳ ai đang ngó ông.
Nho nằm xuống bên cạnh vợ, vuốt-ve bà ấy như là yêu-đương lắm.
Tà-tâm bí-ẩn của ông như thấy cần phải chối lớn lên bằng cử-chỉ ấy.
Hảo hất tay chồng rất mạnh rồi lăn tuốt vô phía trong vách.
Đây là lần thứ nhì mà bà ấy nổi lên ghen tức thình-lình, mặc dầu mưu sâu của bà
là xô chồng vào tròng.
Nho hoảng-hốt nhưng nghĩ rằng không thế nào vợ ông biết được
những ý-nghĩ xằng-bậy của ông, ông an lòng lại được và tưởng đó là một trò trẻ
con của vợ thôi, nên chi ông cố dỗ vợ ông như dỗ em nhỏ, biết nó nhỏng-nhẻo, mà
cứ chiều cho nó vui.
Quả Hảo vui lại đuợc, nhưng không phải vì được dỗ, mà vì nàng
thấy mình vô-lý và quá hớ-hênh trong tình-cảm, cần phải làm lành ngay cho Nho
khỏi nghi-ngờ.
Phần III
Đồ may hăm bốn giờ là lấy được, như Hảo báo trước. Tiền may mắc
gấp ba, nhưng Hảo không nói ra nên Liên không biết, không sốt ruột bao nhiêu.
Trước đó, Liên đẹp nhưng hơi quê-kệch. Nàng ở trong nhà, ai
cũng thấy rõ được đó là người khách, vì người không hòa-hợp với ngôi nhà với những
căn buồng và đồ đạc trong nhà.
Nay, mặc đồ mới, hợp thời-trang, nhan-sắc của Liên bỗng như vừa
được phủi bụi, rực sáng lên, và bây giờ cái người ít hòa-hợp với cái nhà ấy là
Hảo.
Hảo có cảm-giác rằng kẻ vào nhà nàng sẽ ở luôn trong đó rồi lấn
nàng... văng ra ngoài. Nàng tự hỏi có nên tiếp-tục trò chơi ác-hiểm của nàng
hay không. Cái lợi về sau rất bấp-bênh mà nguy-hiểm thì chưa chi đã rõ bông ra
đó.
Nhưng rồi nàng tự tin nơi tài trí và quyền-thế của nàng,
trông cậy nơi tánh thật-thà của đứa cháu, và cả quyết đi sâu trong kế-hoạch.
Trưa hôm ấy đang ăn cơm, Nho nhắc:
- Tối nay ta dùng cơm trong Chợ-lớn chớ ?
- Sao lại trong Chợ-lớn. Hảo hỏi gằn.
- Thì chính em đã.....
- Nếu đó là sáng kiến của em thì việc gì đến anh mà anh nói.
Giọng của Hảo là giọng gây-gổ thật tình, khiến Nho vốn nể vợ,
càng sợ hãi thêm. Hảo đã định là chính hôm đó đi ăn cơm Tàu, và không quên dự-định
của nàng. Nhưng nàng, nổi dóa lên, khi thấy chồng nhớ đến điều đó. Nho nhớ như
vậy, tức là săn-sóc Liên cẩn-thận, vì đi ăn cơm Tàu là để đãi Liên; sự săn-sóc
của ông Nho chứng tỏ ông đã dành cho Liên một chỗ lớn trong tim ông rồi, trái
tim mà từ thuở giờ bà đã chiếm trọn một mình.
Ông Nho có thể chỉ vì lịch-sự và châu-đáo với một người khách
bà-con thôi, nhưng bà Nho từ đây, không còn nghĩ như vậy nữa được.
Bà cảm nghe một thích-thú vô song trước sự run sợ của chồng,
cái thú trả thù lòng phản-bội của hắn, cái thú được tăng uy-quyền trước một kẻ
thù tương-lai.
Bà thổi cho thú ấy phồng lên bằng cách đổi ý-định bất ngờ. Bà
vụt cười lên khanh-khách rồi nói:
- Phải, chiều nay ăn cơm Tàu. Mà là do tôi quyết-định chớ
không phải do ông nhắc-nhở, và đến phút chót tôi còn quyền bãi bỏ chương-trình.
Nói xong, bà sợ đứa cháu gái ái-ngại và khó chịu rồi không
đi, nên bà day lại rồi cười mơn với nó mà rằng:
- Phải không em ? Việc gì cũng phải do chị em mình định cả. Đờn-ông
thì cho ra rìa.
Thái-độ bất-lịch-sự của nàng nhờ câu đó bỗng hóa ra một trò
đùa. Nho hiểu rằng thật ra không phải thế. Nhưng ông cũng cố mà nhận đó là một
trò đùa, cho đỡ tổn thương tự-ái, nên ông cười xòa.
Hảo không ngớt nhìn đứa cháu gái. Liên mặc một bộ đồ mát bằng
lụa nhơn-tạo Nhựt-bổn màu ngà-ngà như lụa lèo ta, mà dịu mình hơn nhiều. Chiếc
áo của nàng cụt tay, hở cổ. Cánh tay và cổ của Liên no và trắng mịn khiến Hảo
là đờn-bà cũng không rời mắt được. Tuy vậy nàng cũng dành chút ít thì-giờ để thỉnh-thoảng
nhìn chồng, và mỗi lần nàng bắt gặp mắt Nho liếc qua người khách là nàng sôi
gan lên, muốn hất mâm cơm xuống đất.
Nho chỉ cúi gầm xuống mà ăn, thỉnh-thoảng mới dám cho mắt
mình đi dạo một vòng, đi vộì-vàng như một toán lính ba-trui, hối-hả trở về kẻo
gặp quân địch vây bắt.
Lâu lâu, cần nói gì cho bữa ăn đỡ lạnh, ông chỉ ngước lên
nhìn vợ thôi. Thấy như vậy hóa ra mình lạt-lẽo quá, nên một khi kia, ông đánh bạo
day qua ngó Liên mà hỏi:
- Sao Liên không ăn giò heo ?
Nho làm bộ nhìn thẳng-thắn để dám nhìn lâu. Hảo đang cầm ly
nước đá mà uống, sức muốn bóp nát chiếc ly ấy. Bà bóp thật, và thấy nó rắn quá,
bà hạ ly xuống khỏi mặt bàn và ném mạnh lên gạch.
Tiếng pha-lê vỡ kêu cái rổn khiến Nho giựt nẩy mình day qua hỏi
lăng-xăng:
- Gì đó ? Gì đó ? Em có sao không ? Bây a đem cái ly khác ra
đây mau coi !
Liên không có tịch gì và bản-chất trầm lặng, nên nàng không mảy-may
xúc-động vì tiếng ly bể thình-lình.
Từ đó đến cuối buổi ăn, không chuyện gì buồn xảy ra nữa cả.
Cơn giận của Hảo như bị ném đi theo cái ly. Nàng bình-tĩnh lại và dẫn đầu câu
chuyện cho không-khí trở ra vui-vẻ.
° ° °
- Liên đi bên mặt của anh Nho đây em, kẻo xe.
Hai vợ chồng ông Nho đậu xe ở đường trong rồi đi bộ ra phố Đồng-Khánh
cho vui chơn. Vợ chồng dắt tay nhau đi trước, Liên lót-tót theo sau. Nhưng trái
với thói quen, Hảo đi bên trái Nho chớ không đi bên mặt, tức phía trong, để núp
xe.
Hảo day lại nói với đứa cháu gái:
- Liên đi lên ngang hàng để nói chuyện với chị, sao lại đi
riêng ra như vậy ?
Liên, bước lên hàng trên, đi bên trái của Hảo, tức phía ngoài
đường.
- Ấy, xe nó ăn em bây giờ, đi phía trong !
Vừa nói, Hảo vừa kéo Liên vào phía vỉa hè. Thành ra Liên đi
ngay bên mặt của Nho.
Đáng lý Nho hảnh-diện đi giữa hai phụ-nữ đẹp, nhưng ông ta sợ
vợ lên cơn bất tử, nên cứ áy-náy lo-lo, không dám nói gì với Liên cả, cũng chẳng
dám vui-vẻ lắm, sợ Hảo tức.
Đến tửu-lâu Thái-hồ ông mới nhẹ người được vì thang lầu hẹp,
bắt buộc phải đi hàng hai nên Liên tự lui ra sau. Nhưng lên thang được bốn nấc,
Hảo như nhớ ra cái gì nói:
- Ý chết, anh với Liên lên trước đi, em mua cái nầy đã.
Rồi nàng bước lẹ trở xuống để ra ngoài. Nho ngơ-ngác vài giây
rồi nhìn Liên mà nói:
- Thôi mình lên trước vậy.
Tấm gương rộng và cao đặt tại đầu thang soi bóng hai người
đang lên. Nho trông vào đó thấy Lìên cũng đang nhìn bóng nàng. Bốn mắt gặp
nhau, hai mắt Liên vô-tội nên bình-thản soi gương, còn mắt Nho thì vừa sung-sướng
trông thấy một cảnh xứng đôi lại vừa lấm-la lấm-lét như sợ ai quở trách về sự
sung-sướng trái đạo ấy.
Thang lầu quẹo lên. Nhưng quanh-quẹo đi đâu, vẫn không thoát
khỏi bao nhiêu tấm gương lớn, gắn cùng khắp nơi giúp Nho thấy được Liên mà khỏi
nhìn ngay vào nàng.
Liên mặc áo bông nhánh khô lá héo. Nho nghĩ rằng nàng mặc lụa
gì, màu gì, bông gì cũng đẹp được như thế cả. Bỗng ông giựt mình đánh thót lên
vì Hảo thình-lình nói lớn sau lưng ông:
- Trời, mệt muốn đứt hơi.
Chắc ý là Hảo đã thấy mình ngó Liên trong gương, Nho tiếp tục
ngó, cố ý tỏ ra mình ngó một cách thẳng-thắn nên không cần sợ-sệt. Vì thế, ông
không day ra sau đón vợ mà chỉ nói với Hảo, như là việc Hảo lên theo kịp là tự
nhiên và phải lúc, không làm ai hết hồn cả.
- Phải không Hảo, chiếc áo, riêng nó không đủ đẹp. Phải có tướng
ăn mặc nữa mới nâng giá-trị nó lên được !
- Chớ sao. Mà áo nào được Liên nó mặc là chắc-chắn đẹp ra.
Liên lùi ra sau để nhường chỗ cho Hảo. Nhưng bà nầy không bước
tới với chồng, chỉ đi song song với cháu thôi. Ông Nho day lại hỏi:
- Em mua gì đó ?
- Trái cà-na.
- Trời, mua cà-na, cánh-chỉ làm gì ?
- Em cũng chẳng biết làm gì nữa.
Liên tức cười cho người cô trẻ con, làm một việc cực nhọc là
xuống thang gác, lên thang gác để mua một món quà không biết để làm gì.
Sao lại không biết ! Hảo chỉ nói thế thôi. Nàng muốn nhường
chỗ mình cho Liên trong giây lát với mục-đích giúp Nho toại mong mỏi ngầm và mục-đích
làm cho Nho sợ-hãi chơi khi nàng lặng-lẽ theo kịp họ trong lúc Nho đang nhìn
Liên.
° ° °
Nho gắp miếng da gà đưa lên trước mặt rồi hỏi vợ:
- Em biết họ chiên cách nào mà dòn như vầy hay không.?
- Cho mỡ đầy chảo chớ gì ?
- Trật lất. Họ gắp da gà đưa lên như vầy rồi múc mỡ đang sôi
mà xối vào, xối mãi cho đến khi nào da gà tới mức chín dòn thì thôi. Người Tàu
họ có nhiều thứ đặc-biệt lắm.
- Đặc-biệt nhứt là vợ bé, Hảo cười nói. Vợ bé là phát-minh của
ngươi Tàu, sở-trường của họ và...
- Chưa chắc. Người Việt-nam lại khòng cỏ vợ bé à?
- Nhưng ta đã chịu văn-hóa Tàu rất lâu.
- Còn người Ấn-độ, người Á-rập ?
- Cũng lây Tàu tuốt.
- Nhưng sao em lại thích Tàu ?
- Vì em không chống tục lấy vợ bé cho lắm.
- Bà nào cũng nói thế, nhưng hễ đàn-ông đi ra ngoài thì họ
làm như giặc.
Hảo day qua Liên mà hỏi:
- Chị đố Liên anh có vợ bé hay không ?
- Em không biết, mà chắc là không.
Lần đầu tiên Liên dám xưng em theo lịnh của Hảo. Nàng thấy cải
thì khổ thêm với Hảo, nên cố-gắng và chỉ mới dùng cách xưng-hô ấy được hôm đó.
- Em nói đúng. Anh ấy không có nhưng sẽ có. Ảnh đòi vợ bé
chèo-chẹo như em nhỏ đòi quà. Ảnh muốn con lắm, mà chị thì hiếm-hoi.
- Nhưng sao cô... sao chị khoẻ mạnh như vậy mà cứ không con ?
- Là tại kiến họ của mình như vậy ! Ba má chỉ có một mình em,
em không thấy sao ? Họ mình không tuyệt-tự nhưng hiếm-hoi lắm ! Chị chịu thua
mà nhìn-nhận như vậy, chớ biết đâu không phải lỗì tại ảnh.
- Nhưng ảnh trông cũng khỏe-mạnh...
Và đây là lần đầu tiên Liên dám kêu Nho bằng anh, vì vui câu
chuyện, quên e-ngại như trước.
- Ấy vậy mà chị của em cứ muốn đổ lỗi cho anh, Nho nói.
Cả ba đều dám lộn ngôn theo ý-muốn của Hảo. Ý muốn ấy nhớ ra
là chỉ vô-tội thôi, nảy ra ngay lúc Liên mới đến nhà, lúc Hảo chưa phát-minh
mưu-kế ác-hiểm nào cả.
Bữa ăn cơm thường nầy đã đánh dấu một biến-đổi lớn trong sự
giao-tiếp giữa ba người từ đây.
° ° °
Nho nằm yên rất lâu, muốn tìm biết xem Hảo ngủ hay thức, mà
không thể nào tìm được.
Ông ta thao-thức mãi ! Không cục-cựa thì mỏi, mà cục-cựa,
lăn-lộn lại sợ Hảo hỏi tại sao mà không ngủ, thì chẳng biết đáp thế nào cho ổn.
Ngày thường, ông vẫn hay thao-thức, Hảo có hỏi thì cắt-nghĩa rất dễ-dàng. Nhưng
ông ta lại có tịch, sẽ khó nói lắm, mà Hảo lại xét-nét với ẩn-ý nghi-ngờ thì
ghê quá.
Thành ra ông cần biết vợ ngủ hay chưa để mà trở mình cho đỡ mỏi.
Ông làm bộ ngủ mê, bỏ tay qua trên mình vợ rồi rên ư-ư vài tiếng.
Hảo vẫn nằm im-lìm và thở đều-đều. Bấy giờ Nho mới dám đổi vị-trí, trở chiếc gối
để đưa mặt gối mát phía dưới lên trên, rồi dời lưng mình khỏi chỗ nệm nóng hầm.
Khó ngủ lắm, khi người đờn-ông đã để ý đến một người phụ-nữ.
Anh ta chiếu phim cho hình bóng người đó hiện lên tấm màn đen của trí-não anh.
Anh ta quay dĩa hát cho giọng nói, tiếng cười của người đó vang lên trong đêm lặng.
Anh ta tự hỏi cỏ thể yêu được ngươi đó hay không, lòng tự-ái và kinh-nghiện ở đời,
hai thứ đều bảo nhỏ anh rằng: "được !".
Mà đã xong đâu. Anh ta lại hỏi thầm mình: "Đành là được
nhưng phải dùng chiến-lược nào để thành-công ?" À, đây là một câu hỏi rắc-rối,
trả lởi hơi lâu. Làm cách nầy, anh thấy sẽ phải đụng đầu với chướng-ngại kia.
Làm cách nọ, anh thấy sẽ vương phải thắc-mắc khác.
Lập xong kế-hoạch tấn-công thì quá nửa đêm rồi.
Bây giờ đến lúc xem xét nội-bộ. Yêu được. Dùng chiến-dịch X.
Nhưng phản-động của nội bộ sẽ như thế nào ? Bà nội-tướng bả sẽ nổi tam bành,
nhưng đến mức nào ? Đốt chăng ? Bắn chăng ? Hay bả sẽ tự-tử ? Hay gì-gì khác ?
Tuy đó là vấn-đề nội bộ, nhưng lại thuộc khách-quan, ông đờn
ông không thể lấy ý riêng, kinh-nghiệm riêng mà lường trước phản-động của vợ
ông ta.
Thâm-ý của đối phương thật hoàn-toàn bí-mật thì khó liệu biết
bao nhiêu ! Biết người, biết ta, trăm trận đều thắng. Nhưng người ấy, mỗi khi
ông cà-rỡn hỏi xem nếu ông yêu ai, người ấy sẽ làm gì ông, thì người ấy chỉ
úp-mở, cười gằn rồi nói: "Cứ yêu đi, rồi sẽ biết tay tôi".
Khổ quá ! Người ta muốn biết "tay tôi" trước kìa, để
mà tùy-liệu hành-động, chớ sẽ biết nhau sau, thì biết làm gì.
Nhưng thắc-mắc băn-khoăn nào cũng phải mờ đi trước hình ảnh của
cô gái cứ lởn-vởn hiện lên trước mắt ông Nho mãi.
Liên mặc dầu chỉ là cháu họ, vẫn hao-hao giống Hảo, Hảo thuở
hai mươi. Nho đã yêu Hảo vì gương mặt ngày xưa, bóng-dáng ngày xưa. Gương mặt
và bóng-dáng ấy bây giờ không còn nữa. Ông vẫn yêu vợ, nhưng không khỏi ngậm-ngùi
tiếc thương những cái đã mất. Mấy hôm nay thình-lình ông tìm lại được thứ của mất
ấy nơi người khác, mà người khác ấy, ngoài những nét giống Hảo kia, cũng riêng
đẹp lắm, thì làm thế nào mà ông tịnh-tâm được.
Tại sao thuở giờ Liên cũng có đến chơi nhiều lần mà ông không
nhận ra nàng là bản sao của Hảo, mà chỉ mới nhận được đây thôi ? Là vì những
cơn nổi giận thình-lình của Hảo, ông hiểu do đâu mà có. Cái ghen của vợ ông khiến
ông nghĩ đến điều quấy mà vợ ông ghen. Đó là cái ghen gợi ý, rất tai-hại.
Ông Nho có chiến-đấu với tà-tâm của ông khi nó mới nhóm.
Nhưng ông không phải là một chiến-sĩ quyết-thắng nên ông rút lui mau quá. Vả
còn thắng làm sao được khi mà bên trong có kẻ chủ mưu gây rối, cứ đẩy ma-quái tới
trước mặt ông, mỗi lần ông xô nó ra.
Ông Nho trở chiếc gối một lần nữa, rồi lăn qua bên kia cho
mát. Ông vừa xây mặt ra ngoài thì bỗng bà nắm tai kéo trở vô thật mạnh:
- Lo cái gì mà tới giờ nầy chưa ngủ ?
Nho sợ điếng hồn như đứa trẻ vừa bị mẹ bắt chợt ăn vụng mứt.
Giọng bà Nho ráo hoảnh chứng tỏ rằng bà cũng chưa ngủ phút nào hết từ đầu hôm tới
giờ.
Ông Nho nằm ngửa nhìn nóc mùng, tim đập lia-lịa, ú-ớ không
đáp được. Thấy cũng tội-nghiệp, Hảo cười rồi vả vào má chồng mà nói:
- Lo vừa vừa vậy. Không con, làm ra tiền ai ăn mà khổ tâm, khổ
trí quá vậy.
Bây giờ Nho mới hoàn hồn, lăn qua, hạ tay cho vợ gối đầu rồi
hỏi:
- Em cũng chưa ngủ sao ?
- Không, em mới thức giấc.
Bà Nho đã nói dối. Còn hơn ông Nho, bà không ngủ được từ mấy
đêm nay. Mưu sâu của bà, bà cắn răng bóp bụng lập ra và thi hành vì quyết bảo-vệ
quyền-lợi riêng của bà. Nhưng dầu sao, bà cũng nhiều tình-cảm, không để lý-trí
lấn át mọi việc được. Nên chi bà đau-khổ trước, đau cái niềm đau của một bà vợ
có chồng yêu người khác. Mà cuộc yêu đương tương-lai ấy lối ra thật là mờ mịt.
Mà muốn một đường nhưng biết đâu nó sẽ chẳng đi một ngả.
° ° °
Hảo dừng lại trước tủ kiếng một hiệu kim-cương. Liên cũng đứng
sát lưng nàng và cả hai cùng ngắm-nghía những món nữ-trang chưng bày trong đó.
Đờn ông không ưa hột xoàn, nên ông Nho đứng dang ra xa, day mặt
ra đường mà nhìn xe qua lại.
Lâu lắm, ông đứng nghe chừng mỏi chơn, nên ông sốt ruột đi lại
gần hai người đờn-bà mà nói:
- Chuông rung rồi kia ! Bộ muốn mua hết cả tủ hay sao ?
- Chuông rung mặc kệ nó. À, anh Nho nè ! Từ thuở giờ chưa thấy
anh ngọt với bên vợ lần nào hết.
Nho ngạc-nhiên hỏi:
- Ngọt làm sao ?
- Thì không thấy anh giúp đỡ phía bên em lần nào cả ?
Nho cười ngất:
- Bên em không nghèo, làm sao anh giúp được.
- Không có dịp giúp kế mưu-sinh thì giúp về xa-xí, Đâu anh
bóp bụng tặng em Liên một món nữ-trang trong hiệu nầy xem. Em chắc anh không
dám làm cuộc hy-sinh đó. Tặng những quân khác thì anh dám, phải không ?
- Ngỡ gì. Anh chưa tặng vì Liên xem bộ nó không thích nữ-trang
lắm.
- Ai nói với anh như vậy ? Đờn-bà con gái lại không thích nữ-trang
thì thích cái gì ?
- Vậy à ? Thế Liên ưa món nào trong tủ nầy ?
Liên ngỡ Nho và Hảo nói đùa với nhau chơi nên cũng cà-rởn
theo:
- Em muốn đôi bông vỏ bạch-kim kia.
- Đâu đôi nào đâu ?
Liên chỉ từng giữa. Một đôi hoa tai nằm trên nệm nhung đen của
một chiếc hộp da, vỏ bằng vàng trắng nhận hai hột xoàn lóng-lánh màu sắc dưới
ánh đèn. Nho day qua hỏi vợ:
- Cỡ mấy ly em ?
- Chắc là sáu ly.
- Mai em Liên sẽ có hoa tai.
Liên chỉ cười như đứa bé trước lao nhiêu lời hứa suông của
người lớn mà kinh-nghiệm đã cho nó biết rằng sẽ ăn trợt cả.
Trong rạp chiếu bóng, phim thời-sự gần dứt. Nho đi trước dẫn
đường, nhưng tới trước hàng ghế, ông nhường cho vợ vào. Ông nối gót theo Hảo,
thành ra Liên đi sau mà ông thì ngồi giữa hai người.
Lần nầy ông Nho không còn nghĩ vẩn-vơ như lần đi xen vũ Nhựt
nữa. Ý bất-chánh đã thành-hình hẳn mà cuộc chiến-đấu cũng đã chấm-dứt. Bây giờ
ông đã bại trận, bị bắt làm tù-binh rồi. Ông ngồi tù giữa mối tình câm-lặng, không
thoát ngục yêu-đương ấy được. Ông luôn-luôn sắp đặt mưu kế, không phải để vượt
ngục, mà để cho mối tình nói lên thành tiếng được, khỏi phải yêu trộm nhớ thầm
nữa.
Mỗi lần mỏi tay, gác cùi chỏ lên tay ghế, chạm phải Liên, ông
cũng chẳng còn giựt mình giựt mẩy gì nữa hết. Hơn thế, ông dám nghiêng đầu qua
để thì-thầm cắt nghĩa cho Liên vài đoạn khó hiểu, và còn hơn thế nữa, ông dám
trao quà ngọt cho Liên tận tay.
Hảo là một nhà chiến-lược lỗi-lạc. Trận quyết-liệt, bà sẽ cho
đánh tại bờ biển. Nhưng ở Sài gòn, bà gây ra trước nhiều cuộc chạm súng khá
sôi-nổi, hào-hứng, để hai đối thủ tiếp-xúc nhau cho quen lần.
Hôm nay, ông Nho về sớm lắm; mới mười giờ rưỡi là xe ông đã
tiến vào sân.
Liên đi vắng, còn Hảo thì đang ngồi gọt móng tay nơi buồng
ăn. Nho bước vào nói:
- Em bêu xấu anh trước mặt Liên làm chi vậy ?
Bà Nho chưng-hửng hỏi:
- Bêu xầu hồi nào ?
- Thì em đã nói rằng anh kẹo, không giúp bên vợ.
- Bộ không nói nó không biết à. Anh có giúp ai bên em lần nào
đâu.
- Vì vậy anh tức lắm, phải tỏ cho nó thấy để xóa tiếng rít
chúa ấy.
Hảo mỉm cười, hiểu ngay rằng chồng làm bộ nói thế để cắc-nghĩa
cho trôi món chi-phí lớn của ông ta, và sự vội vàng sắm quà của ông ta. Nàng lại
biết rằng trong túi áo Nho hiện đang có quà tặng ấy, nên đưa tay ra mà nói:
- Đâu cho xem.
Quả thật thế, Nho thò tay vào túi áo trong, lấy ra chiếc hộp
da nhỏ xíu mà họ thấy đêm rồi.
Hảo mở hộp ra thì tờ hóa-đơn mở bung lên, nàng lấy giấy lên đọc
thì trong đó đề tên người mua là Phan-thị-Liên.
Xoàn hoa tai, nước trắng, Hảo xem sơ bằng mắt trần thì thấy hột
sạch lắm.
- Bao nhiêu ?
- Sáu mươi lăm.
- Phắc-tuya chỉ để bốn mươi thôi.
- Trốn thuế mà ! Bọn nó cắt cổ quá. Nhưng thôi, quà tặng thì
không so-đo được lúc cần sắm.
Hảo trao trả hộp nữ-trang cho chồng. Nho nói:
- Em cất đi để rồi trao cho Liên.
- Không, nếu em tặng thì còn nghĩa gì.
Nho chỉ làm bộ nói thế thôi. Sự từ-chối của vợ là một cử-chỉ
cứu-tinh, nên ông vội-vàng cất quà vào túi rồi xây lưng mà đi qua buồng giấy thật
lẹ, sợ vợ đổi ý chăng ?
Nho qua đó nhưng không làm việc gì được. Ông ngồi nóng-nảy
rình Liên về. Ông cứ dòm đồng hồ mãi, mặc dầu Liên không có hẹn lúc nào về cả.
Ông nhớ lại thì hai tai Liên không có đeo gì hết. Hoa tai rẻ
tiền chắc nàng chê, mà hoa tai quí giá lại mua không nổi, nên cô gái ấy đành để
nó mồ côi. Quà tặng sẽ làm nàng vừa lòng chăng? Chắc là có. Sẽ gây cảm-tình của
nàng đối với mình chăng ? Cũng chắc-chắn là sẽ có. Đó là một món quà đế-vương,
người nhận không thể không mến người tặng hơn lên được.
Thích quá ! Nho reo thầm như vậy rồi xoa tay khoan-khoái, ông
ta đang chưa biết phải bắt đầu làm sao, thì vợ ông đã dại-dột bày cái trò tặng
quà nầy khiến ông khỏi băn-khoăn trước mớ chương-trình của ông. Bây giờ chỉ còn
thi-hành chương-trình X thôi mà điểm 1 là tặng món quà nầy.
Mà kìa, Liên đã về. Xe tắc-xi vừa ngừng lại thì Nho nghe bối-rối
lên. Ông ta đã sắp-đặt một lối tặng quà bạo-dạn ngay trước mặt vợ. Nhưng đến
phút chót sắp-sửa thi-hành thì ông đâm ra sợ-hãi.
Dòm ra cửa sổ, ông thấy Liên ôm gói đồ vừa mua mà vào nhà. Ông
chờ một phút. Đoán Liên đang đứng ở buồng ăn mà nói chuyện với Hảo, ông đứng
lên mở cửa phòng giấy mà bước qua đó.
Ông Nho đoán không sai.
Hảo ngồi trên chiếc đi-văng đặt sát vách. Liên đứng trước mặt
Hảo vừa cười vừa đáp câu hỏi gì đó của vợ ông:
- Dạ em lục-lọi mãi mà không gặp. Hình như hàng-hóa Pháp lúc
nầy không có tới nữa.
- Còn em mua gì kia ?
- Chỉ len.
- Trời giữa mùa nực mà đan len ?
- Giữa mùa nực mua chỉ mới rẻ được.
- Cho xem.
Liên vừa đặt gói xuống đi-văng thi Nho đã bước tới. Ông bảo:
- Liên, nhắm mắt lại xem nào !
Liên đoán là có trò gì hay mà hiền-lành, nên vâng lời. Nho
móc túi lấy đồ nữ-trang ra, cầm một chiếc hoa tai lên kề sát tai Liên nhưng
tránh đụng chạm. Ông ngắm-nghía rồi hỏi vợ:
- Nổi hay không ?
- Nổi lắm.
- Đưa kiếng xem.
Hảo vói lấy chiếc gương con trao cho chồng. Nho đưa gương trước
mặt Liên rồi bảo:
- Liên, mở mắt ra.
Liên làm y theo lời dặn rồi ngạc-nhiên hết sức mà thấy chiếc
bông mà Nho cầm giữa hai ngón tay đang lóng-lánh trước mặt nàng. Thì ra Hảo và
Nho đêm rồi đã nói thật chớ không phải cà-rỡn.
- Đâu em đeo vô liền xem, Hảo nỏi.
Liên bối rối quá, không biết có nên nhận món qua quí-giá đó
hay không. Phải chi quà ấy Hảo tặng thì còn dễ có thái-độ, đằng nầy…
Bà Nho lại bảo:
- Em đeo đi cho chị xem. Anh biếu em đó, nhận đi.
Thấy Hảo thành-thật mời mọc, Liên hết ngại về người cho quà,
nhưng vẫn khó chịu về giá của món quà.
- Anh cho nhiều quá...
Nàng nói nho-nhỏ một câu mà không nói dứt được. Hảo cứu vớt:
- Ảnh nhiều tiền lắm, em đừng lo. Quà đó mà có thấm tháp gì đối
với số tiền ảnh kiếm được.
Liên cười ngoỏn-ngoẻn, tiếp lấy đôi bông rồi đeo vào tai.
Nàng soi kiếng rồi lại cười, sung-sướng trông thấy. Hai vợ. chồng Nho cũng
sung-sướng đã làm vui lòng kẻ khác đến mức đó.
Nho tiếc:
- Phải chi em nó uốn tóc thì tuyệt !
- Ờ, Hảo nói như vừa sực nhớ ra, em đã dặn nó đi uốn tóc mà
nó bỏ qua rồi em cũng quên luôn. Được, mai em sẽ nắm đầu nó đi lại hiệu mới được.
Liên sợ-hãi phản đối:
- Ý chết ! Em chưa xin phép ba má...
- Không sao. Cứ đặt ổng bả trước một sự đã rồi. Ổng bả không
giết em đâu à sợ. Anh Nho có nhớ chị Nhiệm hay không ?
- Chị Nhiệm nào ?
- Bà con bên ngoại em đó mà.
- Ừ, nhớ rồi, rồi sao ?
- Thuở chỉ còn con gái, chồng chỉ đi hỏi chỉ được ba tháng
thì anh ấy trốn mất. Bên ảnh khóc, bên em càng khóc nhiều hơn. Nhưng ba tháng
sau ảnh lù-lù trở về với cái đầu hớt kiểu ma-nin.
Cả đôi bên đều quí cái búi tóc, nhưng lại mừng đứa con trở về
hơn, nên bỏ qua luôn. Vả chuyện đã rồi kia mà.
Sáng hôm ấy, Hảo kéo Liên ra đi mà không nói đì đâu, Liên
cũng đã quên mất vụ uốn tóc. Khi xe ngừng trước hiệu Mỹ-Phát, Liên mới sực nhớ
lại, và hoảng-hốt muốn nhảy xuống xe mà chạy.
Hảo cười ngất nắm chặt lấy tay nàng là rằng:
- Không khoát được đâu. Vào đây cho chị bán em cho Chà-và nó
làm thịt em mà nấu cà-ry cho rồi.
Liên nhút-nhát, sợ chèo kéo nhau giữa chỗ đông người, người
ta cười cho, nên riu-ríu bước theo Hảo vào tiệm.
Hảo hỏi nàng nho-nhỏ:
- Em thích kiểu nào ?
Liên không dám đòi coi kiểu, nói bừa:
- Uốn giống y như chị.
Nàng bùi-ngùi mến tiếc ngọn tóc mà thợ vừa cắt cho ngắn đi,
day lại mà dòm xuống rồi nói:
- Cho lại tôi.
Người ta gói tóc cẩn-thận lại, Liên rưng-rưng nước mắt như vừa
mất đứa em, nhưng lòng lại bôn-chôn muốn bíết cái đầu mới sẽ ra sao.
Đây là lần đầu trong đời mà nàng thấy bao cuộc thay-đổi diễn
ra trong vòng ngấy hôm. Nàng đã biến thành một cô gái khác, và vài giờ nữa đây,
thật là khác hẳn rồi.
Liên lắng nghe thử lòng mình xem nó có biến khác đi chăng ?
Không, chưa thấy gì mới lạ bên trong. Chẳng qua là thêm nhiều ham muốn, nhưng
đó là những ham muốn còn rụt-rè.
Liên thấy cái tôi của nàng là quí và không thể tưởng-tượng một
cái tôi khác vào thay cái cũ được.
Nàng ngồi đó, nghe như cả một quả núi đá đè nặng lên đầu
nàng. Kiếp đờn-bà khổ thay, nàng nghĩ: nào sinh nở; nào kinh-kỳ, nào nội-trợ.
Mà kiếp đờn-bà đẹp lại càng khổ hơn; khi không lại úp trên đầu một chiếc nón sắt,
nóng và nặng, rồi không dám cựa quậy, rồi về sau lại không dám gội tóc cho thường.
Mỗi ngày phải săn-sóc những cái lọn trên đầu như ông cụ chăm-nom cây cảnh.
Tóc đã uốn xong sau mấy tiếng đồng hồ ngồi như nhà sư nhập
thiền. Liên nghe kỳ-kỳ hết sức, chừng xem lại mặt mình trong gương thì thấy nó
còn kỳ hơn nữa.
Hảo kéo nàng ra cửa rồi nói:
- Em đẹp như tiên ấy. Có ưng ý hay không ?
- Sao em lại thấy chướng.
- Vài bữa nó quen đi. Bây giờ thì em thật hoàn-toàn hết nhà
quê rồi đó.
° ° °
Ông Nho tuy giàu mà không có biệt-thự ở Vũng-tàu. Ông nghĩ sắm
nhà rồi một năm chỉ ở có một tháng thôi, cũng uổng, nên ông cam ở thuê biệt thự
của người khác.
"Quỳnh-hoa" là một một nhà "sinh đôi",
gia-quyến chủ-nhơn ở một bên, còn một hên để cho bạn-hữu mướn.
Ba người ra đến đó thì đã sáu giờ chiều. Biển không thấy đâu
cả vì biệt-thự ở thụt mãi trong nầy.
Bà Nho hối đi tắm liền nhưng ông Nho nhức đầu, đành phải hoãn
việc tắm nước mặn qua ngày mai.
Nhà có bốn buồng, hai trên lầu và hai ở dưới. Trên lầu vợ chồng
ông Nho chiếm buồng ngoài trông ra hướng biển, Liên ở buồng phía trong.
Ở đây nóng bức không kém ở Sàigòn, có phần còn hơn nữu. Cả đến
gió biển cũng nghe nóng hừng-hực.
Ông Nho nằm mãi trong buồng, nên hai chị em Hảo-Liên rủ nhau
xuống vườn một mình, rồi ra phố đi bộ. Hảo nói:
- Em chưa thấy biển lần nào, nên chị để dành cho em nguyên-vẹn
cảm-giác mới lạ. Vậy mai hãy ra đo, bây giờ mà xem thì chẳng thấy gì cho lắm lại
mòn bớt thú khám-phá của ngày mai đi.
Họ đi bộ chậm-chậm ở các phố phía trên nầy; Liên cứ ngước lên
nhìn mãi tia hải đăng đang quay tròn mà quét chơn trời khắp bốn phương tám hướng.
- Lên đó được không chị ?
- Được, nhưng cũng chẳng có gì để xem. Ngày xưa họ thắp bằng
dầu, ngày nay họ thắp điện, cũng chẳng lạ hơn. Phải quen được với ông trưởng-đăng,
ở lại trên ấy một đêm mới thú. Thuở bé chị có ở trển một lần, về khuya rình tàu
qua lại dập-dìu trông hay lắm. Té ra trên biển tối om mà mình ngỡ là vắng như
sa-mạc lại đầy sự hoạt-động, tàu hè qua lại luôn luôn.
Tiếng tiêu của ai bỗng mọc lên khỏi những ngọn cây trên núi
phía hữu, khiến Liên ngây ngươi ra giây lâu, rồi nói:
- Tiếng tiêu nghe trong rừng núi mới có vẻ cổ-sơ và đẹp như
thời xưa. Mà trong rừng núi thì mình vào không được. Ở đây, gìữa thành-phố, lại
có cái cảnh mơ-ước đó nó xen vào, thú quá.
Hảo nhìn Liên rất lâu, lòng thương cháu bỗng bừng dậy lên.
Quan-sát của Liên là nhận-xét của một cô gái còn ngây-thơ, còn thơ-mộng, còn
say vẻ đẹp thiên-nhiên. Xô một cô gái như thế vào làn sóng đời, Hảo nghe tội-nghiệp
quá. Trong giây phút bà cảm thấy tất cả sự tàn-nhẫn của cuộc âm-mưu của bà.
Dắt tay nhau dạo chơi trong một thành-phố nhỏ, hơn thế trong
môt thành-phố có thiên-nhiên lẫn-lộn vào, Hảo cảm nghe như mình sống lại thời
niên-thiếu, cùng với Liên đang sống ở thôn-quê rồi ở tỉnh-lỵ nhỏ.
Mặc dầu bẩm-chất nàng đã thường ăn hiếp gió Liên, chớ
thâm-tâm nàng cũng rất thưong mến Liên mà nàng đã xem là bạn buổi thiếu-thời,
cùng một hoài-bảo với nhau, cùng một ngơ-ngác với nhau trước cuộc đời phức-tạp.
Nay không-khí xưa bỗng thư bay về nên tự-nhiên bao nhiêu tình
thương mến nhau thuở bé cũng thức-tỉnh dậy.
- Trời ơi, Bà Nho kêu than thầm, thì ra lòng mình đã bị đời
quấy cho vẩn đục đến thế nầy a !
Sống trong một thành-phố quay cuồng trong quyền-lợi Hảo đã biến
thành một con người ít tình-cảm, chỉ nghĩ đến lợi riêng mình thôi. Thành-phố ấy
lại không thờ đạo-đức lắm, nên Hảo đã nghĩ ra mưu ác mà không thấy là ác bao
nhiêu.
Sự yên-tĩnh ở đây như vừa lọc được lòng trần của Hảo, khiến
nàng thấy rõ lóp bợn vừa bị tẩy ra nên đâm hoảng lên. Nàng nắm tay Liên siết chặt
lại, lòng ứa mến thương, thật tình hối-hận.
Đôi bạn trở gót về nhà. Hảo không nói tía-lia nữa như khi đi,
vì trí nàng đang bận-rộn cuộc chiến-đấu chống lại mưu mô ám hại người bạn cũ nầy
do nàng bày ra.
Về tới cửa biệt-thự, hai người thấy đèn sáng choang ngoài vườn:
vợ chồng ông Thạch, chủ nhà qua chơi, và Nho buộc lòng phải tiếp.
- Kìa chị Nho đã về, Xuyến, vợ của Thạch reo lên.
- Chào anh chị. Vợ chồng tôi không qua thăm anh chị trước thật
lỗi lắm.
- Không cần khách-sáo, Thạch nói, chúng tôi bắt anh Nho vừa
ôm cái đầu đau vừa tiếp khách, lại không lỗi hay sao ?
Hảo đẩy Liên tới rồi giới-thiệu:
- Liên em tôi.
Vợ chồng Thạch chào cô em nầy rồi bà Thạch hỏi:
- Em ruột à ? Sao từ thuở giờ...
- Không, em họ. Nó ở tỉnh, ít lên đây lắm.
Xuyến nhìn Liên mãi rồi cười nói:
- Trời, cô đẹp quá ! Đã có đôi bạn chưa vậy ?
- Chưa, Hảo đáp hớt.
Nho gọi người nhà mang thêm ly, nước đá và nước ngọt thêm ra.
Hảo hỏi bạn:
- Tụi tôi bận việc, nên ra đây lúc họ đang ùn-ùn kéo nhau về.
Hổm nay có gì lạ, chị ?
- Chẳng có gì lạ cả. Mà họ chẳng về đâu mà chị lo.
- Trái lại, tôi lo họ không về chớ. Tôi thích biển chỉ để
dành riêng một mình tôi thôi.
- Đờn-bà thì ưa độc-quyền lắm, bà nào cũng thế, phải không
anh Nho ? Thạch hỏi bạn.
- Đúng y như vậy, Nho đáp. Họ ưa độc quyền về mọi việc.
- Tôi thì không, Xuyến cải. Thí dụ về việc vợ chồng tôi cũng
rộng-rãi lắm. Tôi biểu anh Thạch rán mà ăn ở với tôi cho tử-tế rồi đúng sáu
mươi lăm tuổi, tôi sẽ tuyên-dương công-đức của ảnh và thưởng cho ảnh bốn cô vợ
bé một lượt.
Cả bàn đều cười xòa. Nho nhăn mặt, ôm trán, cười mà hỏi vợ:
- Còn em ? Đến mấy mươi em mới thưởng anh ?
- Anh có ăn ở tử-tế với em bao giờ đâu mà đòi thưởng.
- Vậy à, té ra anh Nho không tử-tế à ? Thạch đùa mà hỏi như vậy.
- Tôi tử-tế chỉ kém anh một chút xíu thôi. Nhưng bà nầy bả
khó tánh lắm nên tuyên-truyền ra thế để tố tôi đó thôi.
Bà Nho đã sống trở lại không-khí Sài gòn với sự xem thường đạo-đức
trong câu chuyện phiếm cũng như trong thái-độ thật hằng ngày. Người ta đùa tội
ác, người ta đùa với tội ác cho quen với nó rồi người ta làm tội ác một cách dễ-dàng.
Cuộc chiến-đấu của Hảo hồi nãy chỉ là một cuộc vật lộn sơ-sơ
của hai đứa trẻ non dại, đứa nào thắng, người trọng tài cũng cóc cần, vì y thấy
không chết ai kia mà.
Bây giờ Hảo chỉ còn thấy trước mặt bà một cô gái đẹp tuyệt-trần,
con nhà nghèo lại luống tuổi, khó mong lấy chồng được. Thì tại làm sao cô ấy phải
ở đây làm gái già trọn đời cho uổng của trời, mà không giúp bà thoát khỏi nẻo
bí ?
° ° °
Không, biển không làm cho Liên ngạc-nhiên và sợ-hãi chút xíu
nào hết. Đọc sách và nghe người ta nói, thì biển lớn minh-mông, không biết đâu
là bờ bến. Nó lại kêu gào ầm-ĩ nghe mà hãi-hùng.
Nhưng giờ đây tầm mắt Liên bị chân trời ngăn lại, chỉ phóng
xa ra có chừng mực thôi. Sóng cũng chẳng reo vang bao nhiêu, và cái bãi lài
không gây cảm-giác ghê-rợn của vực sâu thẳm.
Mặc đầu "Chị tôi quá sá" chị Hảo cũng không dám mặc
áo tắm đi từ nhà ra bờ biển. Ông Nho cũng thế, và cố nhiên là Liên cũng mặc
choàn y-phục thường bên ngoài. Họ xuống bãi rồi quẹo qua tay mặt để núp kín-đáo
dưới nhũng gộp đá, những tàn cây ven trên lộ chạy vòng quanh trái núi phía hữu.
Nhưng vì người khác cũng đi núp như vậy, và ghe đánh cá cũng kiếm ăn nơi đó,
nên phải đi rất xa, hàng mấy cây số mới tới chỗ thưa người được.
Hảo ngồi ẩn bóng một tảng đá, thở hổn-hển nòi:
- Liên thay đồ ra đi !
Vừa nói bà vừa mở bỏ y-phục ngoài. Ông Nho cũng làm theo vợ.
Trong khi đó thì Liên chỉ đứng làm thinh, ngó mông ra khơi.
- Ủa, biểu thay đồ ra mà ! Hảo giục.
- Em không có mặc áo tắm ở trong.
- Trời ơi ! Hảo kêu lớn. Bộ mầy tính tẩm nước mặn chiếc áo
dài mầy sao mà ?
Rồi bà cười ngất, ngó chồng mà kể:
- Thuở em còn bé, lần đầu em ra đây tắm với ba má em, thì nhớ
ra má em mặc cả áo đài mà đi lần xuống nước. Tây đầm nó cười má em dữ lắm.
- Vậy không phải chỉ có Liên là không dám, Nho biện-hộ cho cô
gái.
- Nhưng nó sanh sau má em đến gần rửa thế-kỷ.
- Thì chị cứ tắm đi, em đứng đây chơi cũng được mà.
- Sao mầy không đứng trong Sàigòn mà chơi, lại ra đây mà đứng
?
- Thôi, ngày mai Liên hãy tắm vậy. Nho hòa-giải.
- Mặc kệ nó. Sớm mai, em biểu nó mặc áo tắm sẵn bên trong, nó
ừ, dạ đàng-hoàng bây giờ lại nói không có mặc.
Bà Nho mặc áo hai mảnh, vải bông con sò trắng, nền đen. Nước
da bà trắng nên trông rất nổi. Bà lại chưa qua thơi kỳ sinh nở nào nên đường
nét của thân-thể còn đều đặng như thường.
Ông Nho tuy đã bước gần tới thềm của tuổi xế chiều, nhưng ngực
còn no, và bụng lép, nên trông ông khỏe-mạnh như con trai.
Nho nói:
- Ta chạy đua xuống mé nước nè !
- Ừ !
- Coi chừng: Một... hai... Ba....
Hai vợ chồng cắm cổ mà chạy xuống dóc. Lúc ấy nước ròng sát,
nên bãi cát rộng thênh-thang. Bà Nho mới chạy được nửa đường thì đã mệt, chậm
bước lại rồi chỉ còn chạy được lúp-xúp thôi.
Nho không chạy mau, cố đợi vợ nhưng thấy Hảo không còn sức nữa,
ông chạy bay xuống mé nước một mình, rồi sẵn trớn chạy luôn trên nước. Ở đây
ông bị nước cản tốc-lực, nên chạy chậm lại, đá nước văng lên trắng xóa, rồi một
lúc sau, không chạy được nữa, ông thả cho té sấp lên đầu những con sóng nhỏ
đang đua nhau chạy vào bờ.
Hảo ngồi bệt trên cát mà réo chồng om trời.
Nho trở lên, nhưng khi gần tới bên vợ thì bị một loạt cát bắn
tung vào người. Hảo vừa ném cát vào mình chồng vừa rủa:
- Anh mắc dịch, ăn gian người ta ! Chạy lại hè !
Ở trên gió, nên Liên nghe rõ mồn một những gì Hảo nói.
Sự náo-nhiệt ở đây, sự sinh-động của những người đi tắm biển
và thái-độ trẻ con của Nho và Hảo khiến Liên thấy tất cả cái tươi-trẻ, vui mạnh
của cuộc đời, và nghe thèm sự trẻ mạnh đó.
Nàng hối-hận đã không dám mặc áo tắm, nên bây giờ không tham
dự được cuộc sống vui-vẻ kia.
Hảo tiếp-tục hốt cát mà bắn chồng. Nho sợ hãi thật tình, bỏ
chạy và bị vợ rượt theo nã đạn không ngớt tay.
Lần đầu tiên, Liên thấy thân-thể đẹp-đẽ của một người đờn-ông
đẹp trai. Thuở giờ nàng chỉ thấy dân cày và dân phu đánh trần. Những ngươi nầy
lực-lưỡng còn hơn Nho nữa, nhưng sự nở-nang của thân-thể họ thô lắm.
Lạì cũng lần đầu-tiên, nàng cảm thấy rõ-rệt sự che-chở của
người đờn-ông, tuy khỏe-mạnh, vẫn nhường vợ mà chạy chớ không dám đương đầu lại.
Sự che-chở ấy nghe sao ngà êm đẹp quá. Nàng nghe thèm muốn
thân mình nhỏ-nhoi ra để được che-chở như thế, và nhứt là thèm có được một người
che-chở cho.
° ° °
Bước xuống bãi cát, Hảo đưa tay rờ vào mình Liên, Liên nghe
nhột-nhạt khó chịu nên cười hăn-hắt và lấy tay mà phủi tay Hảo. Bà Nho cứ làm
thinh mà khám xét trên người của cô gái.
- Được, bữa nay mầy nghe lời rồi đó.
Nho nghe thấy thế, biết rằng vợ ông kiểm-soát lại xem Liên nó
có mặc áo tắm bên trong hay không, vì Liên mặc áo dài màu bên ngoài, nên màu áo
tắm không lộ ra được để nhìn thì thấy ngay.
Họ cũng quẹo qua phía hữu như bữa trước. Khi đến nơi cũ, Hảo
hạ lịnh cho đoàn thay y-phục.
Liên bước thụt ra sau lưng Hảo, nhưng vẫn ngồi đó. Đến chừng
Hảo thay xong dòm lại thì Liên vẫn giữ nguyên áo ngoài, nên nói:
- Nữa nè ! Bộ mầy sợ người ta thấy da rồi mất màu hay sao ?
- Chị đi tắm trước đi rồi em theo sau.
- Hừ, con nhỏ làm bộ hoài. Anh Nho, mình xây lưng lại đi, cho
nó thay áo.
Rồi nàng đứng lên, nắm chồng mà xây lại. Hai vợ chồng đứng
trông ra biển, và Hảo nói:
- Tao đếm một hai đến mười mà mầy chưa xong thì mầy biết tay
tao.
- Hay là ta chạy đua như hôm qua, Nho đề-nghị.
- Ừ, nhung em đếm. Anh đếm ăn gian lắm.
- Ăn gian làm sao ?
- Anh biết khi nào anh nói tiếng "ba", rồi anh dọn
bộ trước, ai mà chuẩn bị cho kịp.
- Thôi em đếm đi.
- Liên nè, tao xuống tới nước, mầy phải chạy theo đa nghe.
Nè, coi chừng: Một-Hai-Hai rưỡi !
Nghe hô "Hai rưỡi" Nho ngỡ là vợ nói "ba"
nên đâm đầu chạy. Chạy được hai ba bước, ông mới thắng lại kịp, và cười hề-hề
quay gót trở lại.
- Lêu-lêu mắc cỡ, Hảo chế-nhạo chồng.
Lúc ấy Liên vừa mở nút áo, thấy Nho day lên, nàng hoảng-hốt vội-vàng
xây mặt vào trong, rồi gài nút áo lại.
- Coi chừng, Hảo lại hô: Một-Hai-Hai rưỡi-Hai trois quarts !
Lần nầy, Nho lại xộ nữa. Ông đã dè-dặt cố kềm cương lúc nghe
tiếng "Hai rưỡi". Nhưng qua tiếng "Hai trois quarts" là ông
lại lầm.
Hảo rũ ra mà cười, rồi té quỵ xuống mà cười, rồi lại nằm lăn
lộn trên cát mà cười.
Trò đùa trẻ con của Hảo, vẻ mặt ngơ-ngác của Nho lúc trở lộn
lên cũng chọc Liên cười no một bữa. Lần nầy nàng cũng vừa mở nút áo lại phải
day vào trong.
Nho thấy Liên day lưng ra ngoài, toàn thân nàng rung động vì
trận cười cố đè nén. Dáng-điệu của Liên lúc ấy có vẻ gì khép-nép trông dễ...
yêu quá đi mất.
Hảo cười mệt rồi lồm-cồm ngồi dậy mà thở ra. Nàng ngó lại thấy
Liên day vào trong nên hét:
- Bây giờ mầy lại giấu đến cả cái mặt nữa hả ? Thôi ra chạy
đua cho nó thay đồ. Coi chừng nè: Một-Hai-Ba.
Nho đinh-ninh tiếng thứ ba ấy, Hảo sẻ hô bậy-bạ gì đó, nên
ông không có chuẩn-bị. Chẳng dè lần nầy, Hảo lại hô "ba" rồi nàng chạy
trước được lối mười bước ông mới lót-tót chạy theo.
Hai người tới mé nước một lượt, Hảo níu chồng lại mà nói:
- Đừng ngó lên, để nó thay đồ cái đã.
Đứng một lát bực-bội, Nho bứt-rứt nói:
- Phải chi có mắt sau lưng, ta biết nó xong chưa để nhảy
chơi, chớ đứng loài như vầy thì...
- Quỉ, có mắt sau lưng đặng dòm nó thay đồ hả ? Anh rễ
băm-lăm !
Nho cười hề-hề, rồi bị Hảo véo ngay bắp vế một cái, ông nhảy
tưng lên mà la oai-oái.
- Rồi chưa con dịch ! Rồi thì xuống cho mau, chớ bắt tao đứng
như trời trồng đây sao ?
Hảo hét như vậy rồi lắng đợi. Không có gì cả.
- Nè, tụi tao đếm một hai đến năm thì trở lên nắm đầu mầy
đây. Một-Hai-Ba-Bốn-Năm !
Hảo và Nho xây lại thình-lình thì thấy Liên đã bỏ y-phục
ngoài rồi, nhưng ngồi bó gối co-rút trong kẹt đá.
Hai vợ chồng cười ngất rồi ngược dốc chạy lên. Liên khoanh
tay rế mà cười. Hảo nói với chồng:
- Anh nắm chơn, em nắm đầu, ta khiêng nó mà ném xuống biển
đi.
Liên sợ-hãi xua tay nói:
- Để em đi ! Để em đi !
- Thì đứng dậy coi nào !
- Anh chị chạy trước, em rượt theo.
- Lần nầy mà mầy không chui ra khỏi hang thì tao sẽ bắt mầy
như bắt cua.
Rồi hai vợ chồng trở xuống nước. Bận nầy Liên quả-quyết đứng
lên chạy theo họ.
Khi cả ba tới gần mé nước, Liên rút tới rồi nhảy ùm xuống biển.
Nước cạn quá nên nàng cố lết mau ra ngoài cho toàn thân ngập hết. Nàng bò như
thế rất xa mới đạt mục-đích được.
Bây giờ Liên ngồi dậy ló mặt lên mà cười.
- Ờ, rồi ngồi đó nghen em, ngồi riết tới tối đừng có lên nữa
!
Hảo nói rồi cũng nhảy ùm xuống rồi tát nước vào má Liên.
- Không chơi, Liên nói.
- Không chơi cũng không được.
Quả Liên ngộp quá nên phải tự-vệ, thành ra không muốn chơi vẫn
phải chơi trò đách giặc nước ấy.
Nho bò ra sau lưng Hảo để xem Liên cữ-động ra sao. Nhưng Hảo
nói:
- Liên nè ! Tụi mình phe phụ-nữ, đoàn-kết lại tát nước anh
Nho chơi.
Nói xong nàng chạy qua phía Liên rôi cả hai xáp lại gần Nho
mà tấn công. Nho tát trả liền. Ông tát nước vợ ít ít thôi nhưng tát Liên bạo tợn
quá, khiến nàng phải cười mà hễ hả miệng ra cười là nước mặn bắn vào.
Hảo để ý biết Nho thiên-vị nên tức ấm-ách. Nàng cảm-giác đang
đi với chồng vào chợ phiên, anh chồng cứ theo rắc bông giấy trên đầu các cô gái
khác, còn nàng thì bị bỏ quên.
Trong giây phút, nàng nổi tam bành lên, nên đứng dậy đạp nước
chạy lại ôm lấy cổ Nho mà vật xuống. Nho bị đè dưới ấy ngộp quá, nên mặc dầu nể
vợ, vẫn phải chống trả, vùng dậy lên, khiến Hảo té nhào. Nho nói:
- Không chơi nữa. Bây giờ lội đua nè !
Hảo đã hết giận hỏi:
- Lội từ đâu tới đâu ?
- Từ đây ra trái nổi ở trước bãi trước.
- Đi đường xéo như vậy thì xa quá.
- Thì xa mới đáng lội. Chớ lội như tụi nó, từ trong ra ngoài
ngay một đường, gần xịch, trẻ con lội cũng được.
- Ừ, thì đua thử xem.
Cả ba cùng nhào ra phía ngoài sâu để có thể lội được. Nho căn
dăn:
- Ta đi song song theo bờ biển, chớ không phải từ trong mà
đâm xéo ra. Vậy ai nghe đuối sức dọc đường thì cứ đâm vô vài sải là chơn chấm đất.
Đừng có quýnh lội bậy mà chết. Nè: Một-Hai-Ba !
Nho nhịn thua, nhường cho hai phụ-nữ vượt tới trước. Lội ngược
sóng tuy mệt nhưng sao nghe dễ hơn là đưa hông cho sóng vỗ như thế nầy. Tuy
nhiên trông Liên cũng vẫn thấy nàng lội đều-đều chưa có vẻ gì nao-núng cả. Còn
Hảo thì xem chừng muốn bỏ cuộc.
Kìa, quả thế, Hảo đã quay đầu vào trong để đâm vô bờ. Bấy giờ
Nho mới lướt tới kêu vợ:
- Nhớ bơi vài sải là chơn chấm đất.
Rồi ông tiếp-tục lội, giây phút sau thì theo kịp Liên. Hai
người lội song-song với nhau, xéo ra phía trái nổi, một người khoẻ mạnh thưng
đã hơi già, một người thuộc phái yếu nhưng sức lực đang lên, cho nên cả hai bù
qua bổ lại vẫn đồng hơi nhau được.
Hảo đụng được cát thi đứng xuống và đi vào bờ. Từ trong nầy
mà nhìn ra thì thấy hai người kia đã lội tới trái nổi rồi.
Cả hai đều vói tay lên định níu mà trèo. Nhưng trái nổi bị
sóng dời như cái trứng gà nên họ hì hục mãi mà vẫn còn ở dưới nước.
Giây lâu, Nho nắm được chơn một trụ sắt rồi rút mình lên. Đứng
được trên mặt trái nổi, ông một tay vịn trụ, một tay thòng xuống để nắm lấy tay
Liên, Liên níu chặt cườm tay cứu tinh đó và được kéo lên trên.
Hảo bứt-rứt muốn chạy ngay về nhà lấy chiếc ống dòm để nhìn
thấy rõ chi-liết của cuộc đụng chạm đầu-tiên giữa hai người. Nhưng nàng nghe
không đủ thì giờ, lại nếu thấy rõ còn khó chịu hơn, nên ngồi bệt xuống cát mà
buồn hiu.
Hai người vịn chung một trụ sắt, ngã tới, ngã lui tùy theo sự
nghiêng ngửa của mặt trái nổi. Hình như là họ đang nói chuyện với nhau vì họ cứ
đứng đó nhìn nhau, không làm gì nữa cả.
Hảo lại thấy Liên gập mình lại như là đang rũ ra mà cười.
Nàng bậm môi lẩm-bẩm:
- Nói gì mà hay-ho như vậy ? Anh ấy không bao giờ có lời nào
cho mình vui cả.
Hảo ngửa bàn tay lên chống má và thấy hai người lông-rông xuống
một lượt để lội vô. Nàng vội-vàng nằm sắp xuống cát để phơi nắng và để khỏi
chưng bộ mặt căm tức ra khi họ vào tới nơi.
Phần IV
Nho lo-lắng liếc nhìn Hảo đang mở bức điện-tín mà người phát
thơ vừa đưa tới. Hảo đọc xong rồi châu mày. Nho lỏi:
- Tin lành hay dữ ?
Hảo làm thinh, trao bức điện-tín cho chồng. Nho đọc:
Bà Hoàng úp hụi stop. Về ngay để đi thưa.
MAI
- Hụi bao nhiêu ? Nho hỏi.
- Sáu ngàn, hai mươi tay.
- Có cần về lắm hay không ?
- Sao lại không. Phải đi thưa đông đủ tay em, người ta mới lo
mau lẹ cho mình.
- Chừng nào đi ?
- Đi ngay.
- Nắng quá !
- Mặc kệ.
Ba người ăn cơm trưa vừa xong. Nắng trưa đè nặng mí mắt của họ
xuống, nên Nho ngại lái xe. Ông thở ra, uể-oải đứng lên nói:
- Thôi, để anh đi thay đồ.
- Không cần.
- Em lái còn non lắm.
- Em đi xe lô.
- Rồi làm sao mà trở ra.
- Thì cũng ra bằng xe lô.
- Nhưng tối, làm gì có xe ra.
- Em đâu có ra liền nội ngày nay được. Về rồi còn phải đi
thăm các bả, các chỉ xem sao, rồi mới vô đơn, tốn ít lắm cũng hai ngày.
Nho bây giờ mới sực biết thư vậy và mừng quýnh lên. Ông cố giấu
nỗi vui nó chực lộ ra trên mặt ông. Hảo đã sắp đặt bức điện-tín giả nầy, đã
đoán biết phản-động của Nho khi ông ta hay tin bà phải rời Vũng-tàu. Nho không
làm sao che đậy được tình-cảm của ông cả.
Bà chửi thầm trong bụng:
- Đồ dịch vật, thích chết đi mà cứ làm bộ hoài. Cái quân đờn-ông
thật khốn nạn quá.
Nho nhìn Liên mà hỏi:
- Liên về với chị hay ở lại ?
Liên chậm-lụt, lại không biết phải nên về thay nên ở. Nàng còn
làm thinh thì Hảo nói:
- Bắt em nó đi chi cho mệt. Em cực chẳng đã phải chịu đi nắng,
chịu ngồi xe chật như vầy, chớ khi không, ai mắc mớ gì mà...
- Em đi xe đưa hành-khách, anh ngại lắm: Tài-xế các thứ xe ấy
họ hay chạy ẩu.
- Không hề gì. Giấc trưa nầy xe lô nó ưa "dù" lắm.
Đi xe "dù" rộng-rãi, băng trước trống trơn, tài-xế nó không bị ép, dễ
day trở hơn trên các chuyến thường. Thôi em đi sửa-soạn ngay đây.
Ông Nho nối gót theo vợ lên buồng. Liên cũng lên buồng nàng để
nghỉ trưa.
Mọi khi, ăn cơm trưa xong, thì mắt Nho híp lại. Nắng và rượu
đã rủ con buồn ngủ đến liền sau bữa ăn. Nhưng hôm nay, ông Nho mắt trao-tráo mà
nhìn vợ điểm-trang. Tuy vậy, ông không thấy vợ, mà chỉ thấy những cảnh
tương-lai mà ông đang sắp đặt ra.
Hảo trang-điểm xong, bước lại kéo má chồng một cái rồi nói:
- Hãy ngoan nhé, rồi em cưng. Vài bữa em về, em mua quà về
cho.
Nho kéo vợ xuống, hôn lên trán Hảo một cái rồi nói:
- Xong thì ra liền nghen !
- Thành-thật hay không ?
- Sao em lại hỏi lạ vậy ?
- Biết đâu. Em có cảm-giác rằng anh mong em ở mãi trong ấy.
- Xí, nói bậy hoài.
- Hừ, bậy hay không rồi sẽ biết.
Hảo khéo đến đỗi hay nói bóng nói gió đến một sự phản-bội có
thể của Nho. Nói đến sự ấy một cách hiền-lành như vậy, người đờn-ông sẽ đoán biết
là phản-động của nàng sẽ không mạnh-mẽ bao nhiêu, một khi công chuyện đổ bể ra.
Đó là một lối khuyến-khích gián-tiếp, như là nói:
- Em biết anh sẽ phản-bội, nhưng em không làm sao ngăn anh được
cả. Âu cũng là số-phận của em. Bọn đờn-ông các anh đều như thế cả thì biết sao
bây giờ !
Đờn-bà làm thinh về khoản đó là đờn-bà khôn. Đối-phương sẽ mù
tịt về ý-nghĩ của họ nên ghê sợ lắm, không biết họ sẽ làm dữ đến đâu. Đờn-bà
hâm-dọa luôn-luôn thì một là ngóc, hai là ngầm xúi giục như Hảo đây.
Hảo lại vả vào má chồng một cái rồi đi ra. Nho kêu nói:
- Nhớ xong thì trở ra liền.
- Em ở luôn trong ấy.
Hảo đã khép cửa buồng lại, nên câu của bà nghe như người ở xa
lắm nói.
Nho nằm đó, lật qua lật lại những mưu kế sẽ thi-hành, nhưng
quả ông chưa quyết-định được nên dùng mưu nào cho thành-công. Một lát ông
lim-dim mắt rồi ngủ thiếp đi.
° ° °
Nho giựt mình thức dậy thì có cảm-giác rằng mình ngủ đã lâu lắm.
Ông đưa cánh tay lên xem đồng-hồ thì quả đã bốn giờ rưỡi chiều rồi.
Tuy vậy, ông còn vật-vựa một hồi nữa mới dậy được để đi rửa mặt.
Trái với mọi ngày, hôm nay Nho mặc y-phục đi dạo mát chớ
không mặc sơ-sài một chiếc quần Ka-ki và áo thun nữa. Sửa-soạn xong, ông bước
ra ngoài, đi lại trước buồng Liên mà réo:
- Liên ơi, Liên !
- Dạ.
- Em đã thức rồi hả ?
- Dạ lâu rồi.
- Em ăn mặc thế nào ?
- Em mặc bà-ba.
- Chớ không sửa-soạn đi tắm à ?
- Đợi anh lâu quá, em không biết anh tính sao, nên xem như
chiều nay ở nhà.
- Em đang làm gì đó ?
- Em đang ở không.
- Vô được chăng ?
Vừa hỏi, Nho vừa nắm hột xoài cửa mà vặn. Liên vừa đáp nửa
câu là ông đã vào tới buồng.
- Vô đi chớ, nhà của anh.
- Nhà của anh, nhưng mà buồng của em.
Liên thấy Nho ăn mặc như thế thì hơi ngạc-nhiên một chút, cười
rồi nói:
- Chiều hôm nay khác các bữa. Anh không dậy đúng giờ, lại
không sửa-soạn đi tắm. Em nghe kỳ-kỳ, trái với thói quen, nên không biết làm
sao cả.
- Theo thói quen mãi cũng chán. Em đi dạo mát với anh nghen.
- Tùy anh. Nhưng sao anh hỏi em không sửa soạn đi tắm.
- Thì hỏi vậy thôi. Nếu em đã sửa soạn đi tắm thì anh lại làm
theo em.
- Nhưng sao lại không đi tắm như mọi bữa chiều khác.
- Thì không muốn theo thói quen... Nói chơi vậy chớ hôm nay
chiều thứ bảy, họ ra đông quá, bãi trước bãi sau gì cũng đen nghẹt người ta thì
mình không tắm là hơn. Em sửa-soạn đi, anh đợi em dưới sân. Đừng có sửa-soạn
lâu như Hảo, bắt anh đợi rụt giò. Em không cần làm gì hết mà cũng đã đẹp lắm rồi.
- Em không bắt anh đợi đâu mà lo. Em đánh phấn sơ qua thôi.
- Ý đừng có đánh phấn.
- Chớ nắng ăn đen quá.
- Đen quyền, để vậy đẹp hơn.
Năm phút sau, hai người đã ra ngoài và đi bộ trên đường.
Dân đi tắm biển, người mới và người cũ hay ngó nhau. Họ dễ
phân-biệt với nhau, nên nhìn qua là biết: người cũ thì người nào da mặt cũng sạm
đen, người mới thì mang cả cái màu xanh mét ở các châu-thành ra, người cũ tắm
chán rồi nên thích đi dạo để xem kẻ khác nôn nao tắm, người mới thì thấy nước
biển như bợm nhậu thấy rượu nếp. Người cũ hãnh-diện, mắt nói thầm lên: "Ta
ra đây đã lâu, tắm chán chê rồi, nhà ngươi mới lót-tót theo sau". Người mới
mắt cũng đối lại: "Ừ, ở đâu có nhà ngươi thì có ta, nào ta có thua ai
đâu".
Nhưng cả hai lớp người cùng một ý-chí: khoe sự xứng đôi vừa lứa
của cặp mình. Họ nhìn nhau để trầm trồ nhau, để sung-sướng thấy cặp của họ
không kém cặp nào khác, hoặc để hãnh-diện vì cặp của họ hơn các cặp khác.
Nho đi với vợ vẫn bảnh như thường. Nhưng đi với Liên ông
thích hơn. Liên trẻ hơn, cặp Nho-Liên chắc-chắn được người ta trầm-trồ hơn.
Nhưng không phải vì thế mà ông thích. Nho có cảm-giác như sự hiểu lầm của
thiên-hạ nói to lên cho Liên nghe. Nàng nghe mà không phản-đối bằng cách bỏ về,
tức là ngầm nhận sự hiểu lầm đó. Đi với cô gái ngầm hiểu cô là vợ của mình quả
có thích hơn đi với một cô gái nghĩ khác.
Thích nhứt là được những kẻ bán hàng mời mọc: "Ông bà
mua giùm chục cam". "Đậu rang dòn đây thầy cô". Và những người
quen biết sơ-sài nhận lầm: "À, rua anh Nho, chị đây phải không anh ? Chào
chị".
Nho không bao giờ thèm đính-chánh những ngộ-nhận kia, mà chỉ
ngó Liên mà lặng-lẽ cười. Liên ban đầu khó chịu lắm, nhưng sau quen đi, và thấy
bất lực trước những sự hiểu lầm liên-tiếp của người chung-quanh nên đành chịu số-phận
và cũng ngó Nho mà cười cái cười tùng đảng với nhau.
- Liên biết tại sao họ ngộ nhận như vậy hay không ?
- Không. Tại sao vậy ?
Nho hỏi rồi phát sợ lên, không dám cắt-nghĩa nữa. Nhưng ông
ta đâm bạo, đâm liều và giải-thích:
- Là tại mình xứng đôi lắm, mà Liên lại không có vẻ lẳng-lơ của
những cô nhơn-tình, nên người ta chỉ có thể nghĩ rằng Liên là vợ anh thôi.
- Xin anh đừng nói xàm.
Lời phản-đối của Liên nghe hiền-hiền ở cái giọng. Thật ra
Liên không có nghĩ gì quấy cả, nhưng vì mến và nể Nho nên cô không xẳng giọng
được. Dè đâu sự dịu ngọt tương-đối ấy là một sự khuyến-khích gián-tiếp khiến
Nho hiểu lầm rằng đó chỉ là sự phản-đối lấy lệ.
Họ không đưa nhau ra bãi biển mà chỉ ngồi dưới một gốc cây
già dưới chơn quả núi bên trái, phía trong nầy.
- Sao năm rồi Liên ít lên chơi như vậy ? Nho hỏi.
- Thì em cũng lên như mọi năm, vài kỳ thôi.
Sự thật là như thế. Nhưng Nho bắt đầu nghe cần sự lui tới của
Liên và chợt ngạc-nhiên vì các cuộc viếng lơi của các năm qua.
"Lạ quá, ông nghĩ, sao trước kia nó ít tới quá mà mình
không sốt ruột ? Nó tới, mình cũng xem thường, không chú-ý đến nó bao nhiêu. Nếu
từ đây mà nó lơ-là như vậy nữa, chắc mình sẽ buồn lắm. Nhưng nó không lơ-là nữa
được vì mình quyết thành-công trong việc tỏ tình với nó ở mùa tắm nầy. Trời ơi,
nó đẹp thế kia, sao từ thuở giờ mình lại không thấy".
Liên đẹp thật. Nho nhìn xuống hai bàn chơn nàng thì thấy nó
non mởn như chơn con gái xứ lạnh. Liên ngồi xếp tè-he rất kín-đáo và rất dễ
thương vì sự kín-đáo ấy.
Nho không biết nói thêm gì, và cũng không tìm được câu chuyện
gì để nói. Ông chợt thấy là ông đã yêu, yêu như hồi còn con trai, lòng rộn-ràng
tình-cảm mà miệng không thốt ra được gì cả.
Nho nhìn lại Liên xem cô ta thế nào để đoán ý-nghĩ của cô.
Liên cố-nhiên là cũng đang làm thinh. Nhưng cô không ngó mông để mơ-mộng mà lại
rứt liền tay những ngọn cỏ khô, khiến thấy rõ là cô ta cũng đang nghĩ
lung-tung.
Người con gái đẹp thì nhiều tình-cảm; người con gái đẹp nầy lại
sống một mình từ thuở bé, không có anh em, chị em để không-khí trong nhà
huyên-náo lên. Đời sống cô quạnh ấy càng tăng cường tình-cảm của cô. Phương chi
cô giống như một bãi sa-mạc mùa nào cũng nhìn mây lũ-lượt kéo qua mà không bao
giờ ghé lại, thì giờ đây, một đám mây bay thấp sà-sà chỉ chực mưa xuống, làm
sao cô khỏi đón chờ trận mưa ấy, mặc dầu căn-bản luân-lý của cô kêu lên ầm-ỉ là
trận nưa ấy trái đạo.
Nho thấy điều-kiện đã chín muồi. Nhưng kinh-nghiện lại dạy
ông biết rằng dầu vậy cũng không thể tỏ tình ngay thẳng được. Cái vốn luân-lý của
con người coi vậy mà rất dồi-dào, luôn-luôn đứng lên bảo-vệ cho khuynh-hướug tuột
dốc của bản-năng.
Chỉ có thể tỏ tình ngay thẳng được trong những mối yêu đương
không ngang trái thôi. Ở đây, phải làm liều, may được, rủi không, hoặc phải đợi
một dịp tốt nào khó mong xảy đến, xô họ nhào vào tay nhau, như một đám chết đuối
chẳng hạn. Nhưng Liên lại lội giỏi như con rái.
Bỗng Liên kêu oái lên một tiếng thất-thanh và giựt chơn như vừa
bị phỏng lửa nơi đó: Nho dòm xuống thì thấy một con kiến nhọt đen thui đang cắn
vào mô bàn chơn nàng.
Nho vội vàng cúi xuống lấy hai ngón tay bóp con kiến nát nhừ.
Nhưng càng nó vẫn không chịu buông da của nạn nhơn của nó ra, khiến Nho phải rứt
một cái mạnh làm cho Liên lạì kêu lên một tiếng nữa rồi hít-hà nghe đến nát ruột.
- Hết rồi, nó dã rời khỏi da em rồi.
- Kiến gì mà to quá như vậy anh ?
- Kiến nhọt.
- Ghê quá !
- Bên Mỹ có một thứ kiến lửa to bằng bốn con kiến nhọt nầy.
Chúng nó còn ghê gấp trăm lần kiến nhọt, vì chúng đi từ đàn đông hàng mấy triệu
con. Ở đâu chúng qua là cây cối rạp hết. Vô-phước cho con vật nào chạy không kịp.
Chỉ năm phút thôi là con vật ấy bị cắn xé ra từng mảnh vụn và chun vào bụng kiến.
Đến voi cũng phải sợ chúng nữa là.
- Ghê quá. Ý ui, sao bây giờ nó nhức như vầy ?
- Kiến nhọt chắc có nọc độc. Dấu cắn của nó nhức-nhối lắm.
Nói rồi Nho lại cúi uống mà thoa nơi vết thương bàn chơn của
Liên. Ông thật tình mà làm như vậy chớ không ẩn ý gì xằng bậy cả. Nhưng Liên
cũng khó chịu, đưa chơn đi nơi khác mà tránh và nói:
- Thôi, kệ để mặc em.
Liền lúc ấy Nho vụt thấy năm sáu con kiến nhọt nữa đang bò
trên ống quần của Liên. Hoảng-hốt ông vội chụp bắt bằng cả hai tay. Nhưng Liên
hoảng-sợ hơn, phủi lia-lịa, không phải phủi kiến mà phủi tay quá bạo của Nho.
Nho thấy rõ là đạo binh phòng vệ còn mạnh lắm, ông chưa tấn-công mà phản-ứng hoả-lực
nó đã tỏ ra quyết-liệt vô cùng.
° ° °
Hai ngày đã trôi qua. Đôi bên có thân-mật hơn lên, nhưng Nho
cũng chưa bước thêm được bước quyết-định nào. Ông sốt ruột lắm, vì theo lẽ thì
Hảo đã xong công việc và trở ra lúc nào không biết chừng. Nếu Hảo trở ra thì
cái việc ngàn năm một thuở không bao giờ tái-hiện nữa được. Không bao giờ gần-gũi
song đôi với Liên một lần thứ nhì nữa, mà Liên lại sẽ sực tỉnh một khi Hảo có mặt,và
đạo binh phòng-vệ hiện đang mệt-mỏi sẽ được lịnh hăng-hái thêm ra.
Từ hôm ra đây tới nay, nhà nầy chưa ăn hải-vị lần nào cả, trừ
cá biển ra. Hôm nay, Nho quyết liều ăn một bữa cho đỡ thèm. Và cái người dễ nhiểm
độc là Hảo, không có ở đó, thì chắc sẽ không mang hại bao nhiêu. Hảo hễ ăn hải-vị
là bị nổi mề-đai, còn ông thì chỉ đau bụng xoàng thôi. Cơ-thể của Liên sẽ phản-ứng
ra sao, âu cũng là một dịp để biết thử.
Bữa ăn trưa hôm ấy, hai người bỏ cơm mà ăn rất nhiều con vòm.
Con vòm ngon đến đỗi mang tục danh thô tục là "... tiên". Họ ăn lấy
no. Nho có uống rượu mạnh cho ngon miệng thêm, còn Liên thì chỉ thêm chanh như
ăn sò huyết.
Đến chiều tối không chuyện gì lạ xảy ra cả. Họ đi tắm như thường
và tối lại đi dạo mát dưới bóng trăng.
Nho thấy cứ đi với nhau mà nói chuyện suông mãi cũng chẳng
ích gì, nên tuyên-bố về nhà ngủ. Thật ra về nhà, ông chỉ nằm mà vật lộn với ý xằng
và nỗi lo thất-bại.
Những tiếng động bên ngoài không lọt vào tai ông được. Thành
ra đến gần chín giờ rưỡi, ông mới nghe Liên đi lên đi xuống thang lầu. Tiềm-thức
ông đã ý niệm những buớc đi đó. Bây giờ chợt ý-thức ra, ông mới sực nhớ rằng
Liên đi như vậy từ khi mới về nhà đến giờ.
Nho lắng tai nghe ngóng thì thấy Liên không ngớt đi. Lần đó
Liên trở về buồng và ông đợi lâu quá mà không nghe nàng trở ra. Nho mở cửa ra đứng
ngoài cu-loa thì nhận thấy có tiếng rên nho-nhỏ trong phòng Liên. Ông vội bước
qua đó, hỏi lớn:
- Gì đó Liên ? Vô có được không ?
Hình như là Liên nói: "được" mà nói nhỏ quá. Nho nắm
cái tay vặn, vặn khóa và bước vào. Liên nằm ôm gối mà rên hừ-hừ.
- Gì đó em ?
- Ăn con vòm khi trưa, xem bộ không êm.
- Đi ngoài mấy lần rồi ?
- Sáu lần.
- Có gì khác nữa hay không ?
- Không anh à.
Ý nghĩ đầu tiên của Nho là mời bảc-sĩ. Nhưng nghĩ lại thì
không có gì đáng lo lắm, vả ông cũng không biết bác-sĩ ở đâu, nên trở về buồng
mình mà lấy ống thuốc cầm.
Đoạn ông trở qua phòng Liên rót nửa tách nước trà rồi trút ra
hai viên thuốc.
- Em uống cái nầy, một lát thì khỏi.
Liên cắn răng ráng ngồi dậy, tiếp lấy thuốc và nước rồi uống
từ viên một.
- Đấp mền lại. Có gì nhiều thêm thì kêu anh ngay.
- Dạ.
Nho về phòng đợi già nửa tiếng đồng hồ mà không nghe Liên ra
vào nữa.
- Thuốc đã có công hiệu, ông lẩm-bẩm, rồi bước xuống giường để
qua thăm lại con bịnh.
- Liên ơi, vô có được không ? Ông lại gọi cửa.
- Anh cứ vô.
Liên trùm mền mà còn run-rẩy, mặc dầu trời nóng bức.
- Làm sao nữa đó em ?
- Em nghe lạnh, lạnh cả thân-thể, nhứt là bụng và tay chơn.
- Hậu-chứng của một buổi đi ngoài. Không sao đâu để anh giúp
em.
Nho nhìn quanh-quất thì chú ý đến cái vỏ bình-tích đậy bằng
chiếc nệm tròn. Ông bước lại lấy chiếc nệm con ấy, đứng suy-nghĩ giây lâu rồi à
một tiếng vui mừng: trên bàn nước, đặt một cái rê-sô con. Nho đi đến bàn, gắn
điện vào rồi cầm chiếc nệm mà hơ trên rê-sô. Ông trở qua trở lại vài bận cho nệm
nóng đều rồi lui lại giường Liên vạch mí mền lên, đấp nệm nóng vào chơn nàng.
Đang hơ chơn nầy thì chơn kia của Liên bị vọp bẻ. Nho phải
buông nệm để bóp cho vọp tan.
Suốt buổi cứu-cấp, Nho hành-động máy-móc như một nhà nghề, trời
biết cho ông là không hề ông nghĩ qua điều xằng-bậy nào. Lo-lắng và tận-tâm đã
giúp ông dẹp được tà-tâm qua một bên.
Con bịnh vì mệt và khó-chịu nên cũng chẳng nghe gì lạ và nghĩ
gì đến phải đục tâm.
Sau nửa tiếng đồng-hồ hơ bóp, Liên đỡ nhiều lắm. Nàng nghe ấm
lại như thường và biết nực-nội. Nàng nghĩ tới việc tốc mền ra, nhưng bây giờ
không dám nữa. Qua khỏi cơn bịnh, nết e-ngại trở về, mà nết ấy là dấu hiệu của
những ý-nghĩ không ngay vậy.
° ° °
- Điện-tín nói gì ?
Nho không đáp, chỉ mỉm cười và lặng-lẽ trao bức dây thép cho
Liên, Liên đọc:
Công việc xong nhưng còn mệt stop. Vài hôn nữa mới ra.
HẢO
Điện-văn không có gì khả nghi cả, thế mà Liên cũng ngồi
suy-nghĩ một lúc lâu, cố tìm xem trong đó có ẩn một tiếng mỉa-mai nào hay
chăng, hoặc có ló đuôi sự giả-dối nào hay không ?
Từ hôm mù-quáng buông rơi mình trong tay Nho, nàng đâm ra sợ-hãi
tất cả, từ tiếng động nhỏ cho đến cái nhìn của chị bếp mà gia đình Nho đã dẫn
theo.
Nàng lo sợ Hảo trở ra, nhưng lại sót ruột mà thấy Hảo không
ra.
Từ hôm đó, nàng soát lại tất cả những gì đã xảy ra từ ngày
nàng lên chơi Sàigòn và có cảm-giác rằng Hảo đã sắp đặt công việc để đưa nàng
vào vực thẩm.
Cảm-giác ấy khiến nàng thấy bức điện-tín nầy cũng thuộc vào
chương-trình của Hảo nữa.
Nhưng Hảo làm như vậy với mục-đích gì ? Đó là câu hỏi mà nàng
đáp không được, vì không biết bí mật gia-đình của người ta. Nhờ đáp không được,
nên nàng tạm cho lo sợ của mình là vô-lý và tạm an-lòng được.
Bức điện-tín ấy quả thuộc vào kế-hoạch của Hảo, Hảo định Nho
quá lo sợ thiếu thời-giờ rồi vội vàng mà hỏng việc, và Liên cũng vì nỗi lo sợ ấy
mà phòng-thủ gắt gao thêm.
Sau phút điên cuồng ấy, Liên đã khóc nức-nở một tiếng đồng-hồ.
Gái thơ thường điên và không đủ lý-trí để ý-thức rằng mình điên. Còn gái lỡ-thời
già-dặn rồi nên khó điên lắm, mà lỡ điên xong là thấy ngay và hối-hận vô-cùng.
Mối tình ngang trái nầy thật không đưa đến đâu cả. Liên thấy
rõ như vậy. Người ta có thể hư thân mà không bí ngõ, và giải-pháp tệ-lậu nào
cũng giúp người ta thoát được một cách sạch-sẽ cả. Phần nàng, lâm vào tuyệt đạo,
khó lui, mà tới cũng không có đường.
Nho luôn-luôn ở một bên nàng để an-ủi, thề thốt sẽ bảo-vệ
nàng đến cùng và lo châu-dáo cho tương-lai của nàng. Nhưng nàng không thể nào
tín-nhiệm được nơi lời bảo-đảm cổ-điển: "Trăm ngàn cũng cứ trông vào một
ta".
Nàng yêu hay không ? Có, nàng đã yêu Nho, yêu với cả tấm lòng
nàng nên không đưa điều-kiện gì trước lúc sẩy vời, và cũng chẳng trách móc gì
sau đó. Nàng chỉ khóc thôi, khóc số phận mình mà chỗ tới thật là bấp-bênh mờ-mịt.
Vì thế trăng mật của họ lu mờ như trăng mùa mưa dầm; những
phút vui-vẻ thơ-mộng thật là ngắn-ngủi và rồi băn-khoăn lại đến tô sầu lên mặt,
lên lòng Liên, và lệ của Liên lại xóa mờ thời-gian thần-tiên của Nho. Lại còn
người thứ ba cứ luôn luôn hâm dọa bằng sự có mặt sắp tới của nó:
Ba hôm nữa sẽ ra.
HẢO
Đó là bức điện-tín thứ nhì mà họ tiếp được. Nhưng lại có bức
điện-tín thứ ba:
Bốn hôm nữa mới ra được.
HẢO
Mục-đích đoán chừng đã đạt, Hảo đâm ghen, phá đám chơi cho bỏ
ghét. Những bức dây thép ấy làm cho họ phải đếm từng giờ suốt mấy ngày hạnh-phúc
của họ.
Nếu Hảo nói bảy hôm nữa sẽ ra là họ có thể ung-dung trong ít
lắm năm ngày để sung-sướng. Đàng nầy bà chia hai cái thời-gian một tuần lễ ấy
ra, thế là mỗi đoạn còn rất ngắn, họ phải chừa lại nhiều ngày lo-lắng hơn, như
ta hút thuốc vấn vậy: cũng thời hai khối thuốc bằng nhau mà khối nầy vấn thành
một điếu dài, khối kia vấn thành nhiều điếu ngắn thì bên khối những điếu ngắn
phải bỏ tàn nhiều hơn.
Sau vài hôm không thiết gì cả, Liên hay hỏi Nho câu hỏi cổ-điển
nầy mà cô gái nào cũng hỏi nhơn tình cả:
- Rồi làm sao anh.
Câu hỏi tắt ấy nghĩa rõ là như thế nầy: Rồi về sau tương-lai
mối tình ta sẽ ra sao ? Hoặc: Nếu chị ấy hay được thì làm sao ? Hay là: Biết
cha mẹ anh có bằng lòng cho phép anh cưới em không ?
Đối với người khác, Nho chỉ cười hề-hề rồi đáp một cách rất
lãng-mạn:
- Ối, yêu nhau thì cứ yêu, nghĩ đến ngày sau làm gì cho mất vui.
Yêu nhau một ngày đắm-đuối, không bận âu-lo còn thích hơn là yêu nhau ngàn ngày
trong một giải-pháp lưng
- chừng, không thoả-mãn ai cả.
Nhưng đối với Liên ông không thể lẫn trốn như vậy được. Liên
thuộc vào hạng người chỉ yêu một lần thôi và bám níu vào tình yêu ấy mãi.
Nhưng lẫn trốn làm chi ? Nho đã làm một công mà hai việc: ngoại
tình để thỏa thú tính buông cương của đờn-ông và tìm một phụ-nữ hẳn hòi để kiếm
con. Như thế ông cần tính chuyện lâu-dài với người phụ-nữ nầy, để có con với
người ta, và có con xong, ở đời với người ta vì đứa con ấy.
- Em là vợ của anh, Nho đáp. Không phải vợ bé đâu vì em khỏi
ra mặt để được ai nhìn nhận cả. Em sẽ lập riêng một gia-đình, nhà em, em ở.
- Nhưng chị ấy...
- Đã bảo nhà em, em ở thì chị ấy làm gì được em.
- Em không sợ chị ấy làm gì em, nhưng ngại chỉ rầu buồn, còn
em thì mang tiếng giựt chồng của người ta, tệ hơn nữa của một người cô họ.
- Em khỏi lo. Nó không làm sao biết được đâu.
Đến ngày thứ bảy quả nhiên Hảo trở ra, y theo lời hẹn trong
dây thép.
Nho đã trường-trải trong sự phản bội nên không khó chịu chút
nào lúc gặp lại vợ.
Trái lại Liên xẻn-lẻn, trông thấy là biết ngay có chuyện gì bất-chánh
xảy ra.
Suốt tuần nay, nàng cố tập một bộ mặt thản-nhiên, nếu mừng-rỡ
được càng tốt, để tiếp Hảo, và chuẩn-bị sẵn vài câu hỏi đáp cho tự nhiên và
xuôi rót. Nhưng khi thấy mặt Hảo, nàng hoảng-sợ như tội của nàng lộ ra trên mặt
nàng bằng những chữ viết to. Câu hỏi chào mừng mà nàng sắp đặt, đã trốn đâu mất.
Mà câu đáp cũng chẳng dùng được tuốt vì Hảo hỏi một câu bất ngờ:
- Có chuyện gì lạ hay không ?
À, sao chị ta lại hỏi lạ thế ? Chị ta đoán biết có gì lạ à ?
Liên ú-ớ mãi mà không đáp đuợc, khiển Hảo cười dòn lên mà rằng:
- Con nầy sao mà như ốc mượn hồn !
Lời ấy lại khiến nàng giựt nẩy mình. Nàng là ốc mượn hồn thật
đó, xác như như thế mà hồn đã khác rồi, một cái hồn băn-khoăn sợ-sệt, và hối-hận
vô-cùng.
Nhưng sao Hảo lại biết tâm-trạng của nàng được ? Cái cười của
Hảo sao mà nghe mỉa-mai quá lẽ, như chế-nhạo, hâm-he nàng. Cũng may là Nho đánh
trống lấp bằng môt câu chuyện ngộ-nghĩnh nên Liên đỡ xẻn lẻn được và được
bình-tĩnh lần ra; Nho nói:
- Liên nó bảo thành-ngữ "ốc mượn hồn" là sai, từ
hôm nó bắt được một con ốc thứ đó. Nó nói phải kêu là "sâu mượn xác"
mới đúng.
Mùa nực còn dài. Dân tắm biển không ngớt ra thêm, nhưng Hảo đến
được hai hôm thì tuyên bố hạ màn nghỉ mát.
Trận đánh đã có kết-quả thì chiến-trường mà bà đã chọn không
còn cần ích nữa. Chẳng những thế, nó lại có hại; bà phải gai mắt ngày một thì
còn gì là bộ thần-kinh của bà. Thà là họ yêu nhau ở đâu, khuất mắt bà thì thôi
chớ bẹo-bẹo ra đó ai mà chịu cho thấu. Lẽ thứ nhì là sự có mặt luôn-luôn của bà
ngăn trở sự gặp-gỡ lén lút của họ. Nho không nói dối được là vi công việc, để
đi vắng nhà.
Hảo muốn mối tình nầy cho thật chóng kết-quả. Kết-quả mà đến
chậm thì bà sẽ khổ lâu.
Nếu Nho không làm lỗi gì, Nho đã phản-đối: ông nghỉ chưa thật
khỏe, mà bạn-hữu trong giới ông ta không còn ai ở Sàigòn cả thì về đó làm gì.
Nhưng từ đây, bà nội-trợ kia đã biến thành một bà chúa, không
thể mích lòng bà ta đưọc. Vả lại về Sàigòn, tuy thế mà lại thích hơn vì có dịp
gần Liên.
Vậy hôm sau là họ cơm ghe bè bạn trở lại thủ-đô. Liên ở đó
không quá hai ngày thì xin về. Lần đầu-tiên, nàng vắng nhà lâu quá, nên vội về
là tự-nhiên.
Tiễn Liên ra bến xe, Hảo cảm-giác là đang mất con mồi. Từ đây
Liên sẽ không bao giờ đến nữa. Nàng sẽ đi Sàigòn thường lắm, nhưng lại để gặp
Nho nơi khác và cố tránh cái nhà kiêng-kỵ nầy.
Giai đoạn thứ nhì của kế-hoạch mới khó thực-hành làm sao. Gạt
Liên và Nho vào tròng thì dễ mà giữ Liên thì khó. Phải, bà phải cầm lấy Liên
trong tay mới mong chụp được đứa con tương-lai mà bà sẽ nuôi làm con. Đứa con ấy
vừa có đủ tình máu mủ để bà thương, bà quí nó, lại vừa không bị một bà mẹ đòi lại
lôi-thôi gì, vì Liên chắc phải sợ xấu-hổ, lén-lút mà đẻ, rồi lìa con càng sớm
càng hay.
Nho lại khỏi thắc-mắc vì mẹ của đứa bé không thuộc giống tốt,
lý-lẽ mà ông ta đã đưa ra để từ-chối việc nuôi con nuôi.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét