Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2024
Chuyện bên kè đá
Đến bờ kè, tôi thấy một chiếc
nón lá để ngửa, trong lòng nón có đôi dép nhựa, đặt ngay ngắn cẩn thận đè lên
cái chứng minh nhân dân của dì Hương và một tờ giấy có vài dòng nguệch ngoạc:
“Dì thấy mình chả thiết sống nữa. Dì cũng không còn mong đợi gì ở cuộc đời này.
Long đưa dì về chôn cạnh ông bà ngoại nhé!”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Phê bình như là tự truyện Tín niệm phê bình văn học cũng là một dạng tự truyện rất gần với tinh thần của các phương pháp phê bình hiện đ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét