Thứ Năm, 27 tháng 6, 2024
Mẹ và ngọn đèn dầu
Thời nghèo khó ở Quy Nhơn, thi thoảng có tiền tôi hay rủ Lê
Văn Ngăn đi uống rượu. Anh nhiều tuổi hơn tôi nhưng xem nhau là bạn vong niên
nên không ngại dốc bầu tâm sự. Khi đã ngà ngà say, nhà thơ “không bao giờ lớn
tiếng” thường rầm rì kể chuyện. Anh có tâm trạng riêng để sống và đối diện với
cuộc đời.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét