Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2026
"Vết bụi thời gian" của Nguyễn Hồng Linh: Khúc hồi tưởng của người lữ khách
"Vết bụi thời gian" của Nguyễn Hồng Linh:
Tha hương ba mươi lăm năm, xa quê hương, lòng Nguyễn Hồng Linh vẫn vương vấn về miền đất mẹ, nơi bao kỷ niệm thời thơ ấu vẫn ấm áp, dù đã qua bao mùa mưa nắng. Mỗi đêm đông, khi tuyết phủ đầy trời xứ người, nỗi nhớ quê hương lại trở thành nỗi da diết, quặn thắt trong trái tim chị. Những khắc khoải ấy, vô hình nhưng nặng trĩu, cứ mãi xoáy sâu trong tâm hồn thi sĩ. “Gửi mẹ ánh mắt mùa xuân/ Bên cánh đào hồng tươi thắm/ Cho con tình yêu say đắm/ Trong vòng tay mẹ ngọt ngào/Gửi cha ánh mắt mùa xuân/ Bên cành mai vàng rực rỡ/ Công cha nghĩa mẹ còn nhớ/ Một đời vất vả vì con”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Văn chương thế giới một năm nhìn lại
Văn chương thế giới một năm nhìn lại Văn chương vẫn là một vũ khí không thể thiếu trong cuộc đấu tranh cho công lý và tiến bộ của nhân loạ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét