Ra khơi
Thấy lòng phơi phới, thấy tình thế giới
Thấy mộng ngày mai, thấy niềm tin mới...
(Viễn Du3,1953)
đến nỗi đau khổ, bi lụy,
toát ra từ những ca khúc khá «thời thượng» bây giờ, như của một Kim
Tuấn chẳng hạn:
Sóng reo não nề, hải âu
không về
Vắng em trên đời, biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn...
(Biển Cạn 4,
1997) ,
hay của một Bảo Chấn,
cũng trong tâm trạng tương tự, được sáng tác vào cùng thập niên 1990:
Khi anh xa em, sóng thôi
không xô bờ
Khi em xa anh, đá bơ vơ
Con sông lang thang đã khô nơi đầu nguồn
Bên em bên em, biển đã chết...
(Bên Em Là Biển Rộng5),
biển với người, theo cảm
hứng và quan niệm nghệ thuật của từng tác giả, đã trải qua biết bao lần thay
vai, «lột xác»!
Đối với nhiều thi sĩ, nhạc
sĩ – các bài hát trích dẫn ở đây hầu hết đều được gợi hứng hoặc phổ từ thơ –,
biển là chứng nhân, là bạn đồng minh, là kẻ đồng tình, cho người trong cuộc
có dịp mượn cớ tuyên ngôn, trong một sự tan hòa lý thú giữa tạo vật với con người,
giữa mộng và thực, như qua những câu tha thiết đáng yêu này:
Anh xa em
Trăng cũng chợt lẻ loi…thẫn thờ
Biển cũng thấy …mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
(Thơ Viết Ở Biển, Hữu Thỉnh
Biển, Nỗi Nhớ Và Em, nhạc Phú Quang)6.
Hoặc, quen thuộc hơn
đối với những ai sống trong Nam, là những âm điệu du dương ghi dấu một thời:
Ngày mai em đi
Biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn
Bàn tay chăn gió mưa sang...
(Biển Nhớ 7, Trịnh
Công Sơn) .
Nhưng rõ nét nhất cho mối
tương quan giữa biển và tình yêu có lẽ là điệp khúc đầy ma lực «Biển một
bên và em một bên», còn vang vọng trong ta từ lời trần tình nổi tiếng của
một Trần Đăng Khoa ở tuổi thanh niên, mà Hoàng Hiệp đã không bỏ lỡ cơ hội đặt nốt
cho lời vào những năm 1984:
Khi chia tay anh dạo trên
bến cảng
Biển một bên và em một bên
Biển ồn ào, em lại dịu êm
Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên...
(Chút Thơ Tình Người
Lính Biển) 8
Thế rồi, nhích thêm một nấc
nữa, biển được nâng lên hàng người yêu : hình tượng biển từ đó trở
thành quen thuộc và – lạ thay – được nghiễm nhiên mang màu ...«lưỡng
tính».
Quả vậy, với Xuân Diệu,
trong một sáng tác để đời – tuyệt vời gợi cảm – được viết gần cả hai chục
năm sau giai đoạn « thanh xuân » tiền chiến – và đã được phổ
nhạc bởi ít nhất ba tác giả khác nhau 9 –, biển là một chàng
trai đắm đuối, hừng hực ngất ngây. Vì một tình yêu chinh phục, chiếm hữu,
cuồng si, vũ bão:
Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi
Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt…
Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm...
(Biển, 1962)
Rồi tới Trịnh Công Sơn,
biển cũng đã từng mang vóc hình vạm vỡ, hiên ngang, một cách đầy ám ảnh như tấm
lưng trần «giống pho tượng Hy Lạp» của chàng Vọi biểu tượng trong
tiểu thuyết Trống Mái (1936) của Khái Hưng:
Tình yêu như biển
Biển rộng hai vai
Biển rộng hai vai...
(Lặng Lẽ Nơi Này)10
Thế nhưng, từ vị trí đối
cực, Xuân Quỳnh đã quyết định làm ngược lại.
Nhà thơ chọn ví mình với
biển – và hình ảnh đại dương, từ đó, thuộc phái nữ – qua bài thơ Thuyền
Và Biển (xuất bản năm 196311, nhưng phải đợi thêm hai thập kỷ sau12 mới thật
sự được công chúng rộng rãi biết đến, nhờ tài phổ nhạc của Phan Huỳnh Điểu13):
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông dường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu...
Dường như vẫn chưa đủ.
Xuân Quỳnh, sau đó, lại khẳng định thêm lần nữa bản chất nữ tính của biển qua một
bài thơ khác, cũng rất thành công, mang tên «Sóng14» (trong tập
«Hoa dọc chiến hào», in năm 1968):
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ .
Và cứ thế, trải qua nhiều
năm tháng, vẫn trung thành lui tới đều đặn trong tâm trí ta – cùng với hình tượng người
đàn bà biển cả mặn mà, thắm thiết – những lời ca mẫu mực, nhịp
nhàng, lập đi lập lại như một hằng số yêu thương:
Những ngày không gặp
nhau, biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau, lòng thuyền đau rạn vỡ
(Thuyền Và Biển).
Cho đến một ngày...
Vâng, một ngày không xa,
bỗng xuất hiện bất ngờ – óng ánh như một báu vật rọi từ tấm gương phản diện, đồng
thời lại khiêm tốn, nhẹ nhàng tuy không kém phần khẩn khoản, thiết tha
– những câu hát dịu êm, nghe thì đơn sơ, mộc mạc mà âm vang, thấm thía lạ
thường:
Đừng ví em là biển
Sâu thẳm và bao la
Thuyền nan em bé nhỏ
Không xa được bến bờ
Đừng ví em là biển
Nước mặn chát chân trời
Giữa mênh mông vẫn khát
Không uống được anh ơi!
Lời ca cất lên, bình dị
mà ấn tượng. Như một đột biến trong không gian thanh nhạc đã quá quen tai,
không giống với bất cứ tác phẩm nào trước đó: một yêu cầu – gần như là mệnh
lệnh – của lý trí và tình cảm.
Lý trí, vì sự tương phản
giữa thực tế hạn hẹp và mộng tưởng vô bờ, giữa thuyền em «bé nhỏ»
và biển cả «bao la».
Tình cảm, vì biển khơi
thì «mặn chát» mà lòng em chỉ khao khát ngọt ngào...
Đừng ví em là biển
Ngàn năm sóng xô hoài
Suốt cuộc đời không gặp
Đến bờ là tàn phai
Khẳng định lần thứ ba này
là để nhắc rằng không thể nào ví em được với biển. Bởi, nếu là sóng – như ý thơ
Xuân Quỳnh –, thì bao giờ ta mới gặp được nhau trong chuyển động «xô
hoài» vô tận của đại dương, và một khi «đến bờ» sóng lại phải
chịu phận tan tác, «tàn phai»?
Câu hỏi, nghĩ cho cùng,
vượt cả khuôn khổ tâm tình để trở thành vấn nạn hiện hữu. Không lên gân cường
điệu, không trau chuốt hoa mỹ ngôn từ, bài hát – tài tình thay – lại chạm
đúng tới nhiều chủ đề trung tâm, như ta sẽ tiếp tục khám phá : cái vẻ «mộc»
của giọng nói, thì ra, chỉ là một sự đánh lừa của cảm giác ban đầu.
Không, em không thể nào
sánh được với biển cả. Chẳng cần chi phải nói đến số lượng, kích cỡ, vốn
đã vô cùng cách biệt! Chỉ cần nhìn vào phẩm tính, công lao, linh hồn
của biển – cao cả không bì được và không hề đổi thay –, trong chu kỳ
bất tận tròn khuyết, nổi chìm của mọi vật thể, tâm thế, trước thời gian:
Vị mặn dâng cho đời
Buồn vui đầy lại vơi.
Lại một điểm xuất thần:
chỉ qua hai câu ngắn ngủi, với mười từ giản dị, tác giả đã tóm lược được ý
nghĩa, lộ trình, cái lô chung (lot commun) của mọi thân phận, số kiếp,
giữa càn khôn. Cái lớn lao ở đây ẩn chìm trong cái thường nhật, vô nghĩa, vô ân
– «dâng cho đời», cho không cần nhận –, mãi lập đi lập lại,
như thao tác của ngàn triệu dã tràng, như bóng dáng chàng Sisyphe15 trong
huyền thoại Hy Lạp xa xôi...
Rồi bài hát bước sang phần điệp
khúc, với những nốt vút cao, lồng lộng:
Em không là biển
khơi
Em chỉ là em thôi
Đừng ví em là biển
Càng rộng càng cô đơn
Mỗi năm ngàn trận bão
Tan nát cả tâm hồn
Tới đây, tuyên ngôn mới
được phát biểu trọn vẹn, ngắn gọn, rõ ràng, như một chân lý: tôi là tôi, duy
nhất và tự tại.
Cùng lúc, một thông điệp
tế nhị được gửi đi: đừng tự đánh lừa bằng cách tôn vinh quá mức những
đối tượng mình ước muốn hoặc ngưỡng mộ. Một thứ mầm mống dễ dẫn tới phá sản tư
duy– khó ngờ, đến lúc nào không biết –, rình rập chẳng phải riêng ai mà là cả một
thế hệ, một thời đại!
Xin anh hãy nhìn thẳng
vào thực giới như nó là. Anh muốn em là biển ư, để được gì? Bởi, càng bao
la càng trống trải. Biển lớn bao nhiêu thì dễ gặp bão tố bấy nhiêu!
«Mỗi năm ngàn trận
bão/ Tan nát cả tâm hồn»: hai câu cuối vọng lại, thê thiết, ngậm
ngùi, như một thứ dư chấn dội từ những thiên tai tàn phá. Và vì bài hát man mác
nhuốm chút âm hưởng giọng dân ca Trung bộ, người nghe không khỏi nao nao liên
tưởng đến «khúc ruột miền Trung» đau thương, vật vã mỗi năm, khi tới
mùa bão lũ...
Thực tại đó khiến người
con gái của bài ca bất chợt phải co ro, rùn khép vòng tay lại – chừng như cũng ở
cùng tư thế, dáng điệu «Em sợ lắm, giá băng tràn mọi nẻo»16 của người
kiều nữ năm xưa, mà Xuân Diệu đã một lần biến thành bất tử –, và buột miệng:
Em không là biển
khơi
Bến bờ nằm khắp muôn nơi
Mà lòng em chỉ muốn
Của một mình anh thôi
Rồi bài hát được khép lại
– khẩn khoản, dứt khoát – trên đôi môi diễm lệ, rộn ràng:
Đừng ví em là biển
Em chỉ là em thôi
Đừng ví em là biển
Em chỉ là em thôi
Đừng Ví Em Là Biển là
một thành tựu đặc biệt, đã đưa ra được – trong mối tương quan cổ điển con người/ biển cả/ tình yêu – một phong cách và cái nhìn mới, đối lập với hầu hết mọi
tiếp cận hình tượng biển trước đó. Có thể nói đây là tác phẩm mang tính phản
đề khi đối chiếu với quan điểm của Xuân Quỳnh và, trong chừng mực nào đó,
với tất cả những bài đã nêu trên.
Chẳng những về nội dung
như vừa phân tích, mà cả trong quá trình sáng tác, ca khúc có một sự đối xứng gần
như toàn diện với nhạc phẩm nổi trội số một trên chủ đề quan tâm: Thuyền Và Biển.
Bởi vì, trước tiên, tác
giả bài thơ gốc không đồng phái với Xuân Quỳnh mà là một thầy giáo, bút danh
Minh Thiện. Yêu thơ và làm thơ nhưng tự nhận mình chỉ là «nghiệp dư»,
ông viết Đừng Ví Em Là Biển khởi từ một ý định ban đầu để chúc mừng các nữ
giáo viên giỏi mà ông đã gặp – nghĩa là hoàn toàn khác với đối tượng và chủ
đích mà người bạn đường tài hoa của Lưu Quang Vũ nhắm khi sáng tác – trong một
chuyến đi tham quan Hạ Long17: đăng trên báo Quân đội nhân dân năm 1997, nó đã
gây cảm hứng cho nhạc sĩ Trần Thanh Tùng18để làm nên bài tình ca độc đáo.
Cùng một mục đích vinh
danh tình yêu, Xuân Quỳnh ví mình là biển, còn Minh Thiện tránh biển. Để thăng
hoa tình yêu, Xuân Quỳnh chắp đôi cánh mộng mơ: Minh Thiện dựa sát thực tế.
Trong khi Xuân Quỳnh ca ngợi «sóng bạc đầu thương nhớ» thì Minh Thiện
than nước mặn chát chân trời», «mỗi năm ngàn trận bão»...
Các tác giả xưa nay lấy
biển làm chất liệu, khung cảnh, hoặc đối tượng yêu đương biến tướng. Minh Thiện
thì, trái lại, khước từ biển, để trở lại với người. Con người bằng xương bằng
thịt, yếu đuối, nhỏ nhoi:
Thuyền nan em bé nhỏ
Không xa được bến bờ
với cách nói chân chất và
thực tế như cuộc sống thường ngày:
...sóng xô hoài [...]
Không uống được anh ơi [...]
Em chỉ là em thôi .
Mỹ học của Đừng Ví Em Là
Biển là mỹ học phi lãng mạn. Thanh đạm «dâng cho đời» mà
vẫn thanh lịch: kiệm lời trong ngữ điệu, tối giản trong thi pháp, Minh
Thiện đã chứng minh qua tác phẩm của ông giá trị của cái cụ thể, sức thuyết
phục của giọng điệu dân dã hồn nhiên.
Ngần ấy những đặc trưng
cũng đủ để cho thấy việc thể hiện một nhạc phẩm như Đừng Ví Em Là Biển không hẳn
là chuyện dễ.
Thật thế, mặc dù đã có rất
nhiều phiên bản trình bày, từ Thanh Thanh Hiền đến Anh Thơ19, qua những ca sĩ
khác như Tân Nhàn, Minh Phương, Hạ Vân, Thu Hiền (chưa kể tới Khánh Hòa, Hương
Giang, Cẩm Tú, Quỳnh Vân, Lương Ngọc Diệp...)20, người nghe vẫn có cảm giác
chưa tìm ra được người hát ngang tầm: sự lột tả tinh thần và vẻ đẹp của tác phẩm
đòi hỏi, ngoài chất giọng, sự tinh tế trong độ đậm nhạt từng câu chữ, cũng như
– hết sức quan trọng – sự ăn khớp của phần phối khí, hòa âm, là cái tạo khí
hậu cho bản nhạc.
Anh Thơ thường được nhắc
tới như ca sĩ «chuẩn» của bài này. Tuy nhiên, cũng có những ý kiến
không đồng tình. Lý do chính là vì Anh Thơ – cũng như phần đông những người thể
hiện khác – tiếc thay, đã không chú ý đúng mức đến cái lõi cốt, cái hồn của bài
hát, mà có vẻ như muốn chứng tỏ giọng tốt nhiều hơn. Họ dễ rơi vào cái bẫy nấp
đằng sau cụm từ «biểu diễn» (thường được hiểu thành «phô
trương») trước công chúng, khi tác phẩm đòi hỏi cái khác: nét mềm mại,
duyên dáng, sự sâu lắng, thiết tha.
Trong phiên bản chính thức
trên mạng, ngoại trừ phần đàn và trống đệm khá xa lạ với bài hát, đoạn Anh
Thơ xướng thanh (vocalise) – mà người soạn hòa âm đã thêm vào – càng khiến cho
người nghe bỡ ngỡ, tưởng mình đang đứng trước một bản nhạc... phương Tây nào đó! Về mặt này, theo thiển ý, phần xướng thanh trong phiên bản Hương Giang hát21 tương
thích với dòng nhạc hơn và cách ca sĩ này nhả chữ cũng phù hợp với tinh thần
tác phẩm hơn. Dĩ nhiên, người khó tánh có thể tiếc là Hương Giang giọng không
được dày bằng Anh Thơ, và cũng chưa biết khắc phục việc lấy hơi trong lúc hát để
có thể diễn đạt hay hơn nữa.
Sau gần hai mươi năm góp
mặt với đời, Đừng Ví Em Là Biển không hề bị «lão hóa» mà vẫn tràn đầy sức
sống. Bằng cớ là nó được nhiều người trẻ chọn để trình bày trong những dịp thi
hát hoặc liên hoan22, gặp gỡ vui chơi, kể cả ở phòng trà, mà trường hợp Mai
Thùy Ngân hát – với tất cả sự tươi mát, yêu kiều, bên tiếng đàn guitare tài tử
– ở quán Next Café23 là một điển hình thú vị.
Một dấu hiệu khác, nhà
nghề hơn: ca sĩ Thành Lê24, giải nhất dòng nhạc dân gian cuộc thi Sao Mai
2007, cũng đã chọn bài của Minh Thiện/ Trần Thanh Tùng trong album mới nhất của
mình.
Song, thành thực mà nói,
nếu phải tham khảo rộng rãi giới yêu nhạc về bài hát này thì chắc có lẽ khó có
phiên bản nào nhận được đa số tuyệt đối. Trừ phi – biết đâu! – có được một
sự đồng thuận chung quanh thành tích thể hiện – khá cân đối, giản dị và êm ái –
của Khánh Phương25, một giọng nữ tuy ít được biết đến nhưng tỏ ra có nhiều tiềm
năng và phong độ...
Đừng Ví Em Là Biển là một
hạt ngọc giữa biển nhạc hôm nay: nhìn ra nó và làm cho nó sáng đẹp, phải
chăng, tất cả chỉ còn tùy ở con mắt và tài năng của nghệ nhân trong đời?
Chú thích:
(***)
Các hình tranh vẽ để minh
họa trong bài được lấy theo thứ tự từ các nguồn sau đây :
I/ Tranh Van Gogh
(1853-1890) http://www.alittlemarket.com/;
II/ Tranh không rõ tác giả http://www.peinture-digitale.fr/;
III/ Khung cảnh biển Mỹ
Khê (Quảng Ngãi) qua chất liệu sơn dầu của họa sĩ Bùi Xuân Phái (1920-1988);
theo http://vhnthcm.edu.vn/;
IV/ Tranh H. W. Mesdag
(1831-1915) http://hoogsteder.com/.
Riêng ảnh chụp nhà thơ thầy
giáo Minh Thiện, đã nghỉ hưu từ năm 2005, được lấy ở : http://anhp.vn/.
1/ Theo số liệu ghi ở: https://vi-vn.facebook.com/.
2/ Hiện nay chưa rõ con số
chính xác, nhưng chắc chắn không thể bằng với con số gần cả trăm bài hát về biển
của Pháp chẳng hạn, là nước yêu ca nhạc và có gần như ba mặt giáp biển (xem
chi tiết ở: http://cursus.edu/.
3/ http://www.nhaccuatui.com/.
4/ Lệ Quyên, https://www.youtube.com/.
5/ Lệ Quyên, https://www.youtube.com/.
6/ Thu Phương, http://nhacso.net/. (xem về
bài thơ ở: https://lvluat.wordpress.com/)
7/ Khánh Ly, http://nhacso.net/.
8/ Xem thêm về Trần Đăng
Khoa ở : http://www.baomoi.com/;
bài hát do Trọng Tấn thể hiện ở: https://www.youtube.com/.
9/ a- TÌNH YÊU BIỂN CÁT, nhạc
MẠNH HIẾU, phỏng thơ Xuân Diệu,http://www.nhaccuatui.com/; b- BIỂN, Thơ Xuân Diệu -
Nhạc Mai Đằng, http://www.nhaccuatui.com/; c- Tình biển (Thơ Xuân Diệu,
nhạc Trương Quang Vinh), http://www.nhaccuatui.com/
10/ Trịnh Công Sơn, https://www.youtube.com/ (ra
đời năm 1991, theohttps://vi.wikipedia.org/)
11/ Trong tập thơ “Tơ tằm
- Chồi biếc của Cẩm Lai và Xuân Quỳnh, Nxb Văn học, in lần thứ nhất 1.560
cuốn, Hà Nội, 1963” , theo nguồnhttp://www.thivien.net/)
12/ Theo nhạc sĩ Trương
Quang Lục, bài Thuyển Và Biển được Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc “vào những năm
1980” (http://www.sggp.org.vn/)
13/ Xem thêm Nghịch lý những
nốt vàng Thuyển Và Biển, http://www.diendan.org/.
14/ Bài thơ đã được nhiều
người phổ nhạc, nhưng ít thấy phổ biến :a) bởi Diễm Phương (https://www.youtube.com/);
b) bởi Mai Ký (https://www.youtube.com/); c) bởi Nguyễn Trường Kiệt, https://www.youtube.com/.
15/ Trong chuyện thần thoại
Hy Lạp, tên một tác phẩm quan trọng của Albert Camus; xem thêm ở: http://triethoc.edu.vn/.
16/ Lời kỹ nữ, Xuân Diệu
(đăng lần đầu trên báo Ngày Nay, Hà Nội, 1939),
theo http://www.thivien.net/.
17/ Theo http://anhp.vn/.
18/ Trần Thành Tùng là nhạc
sĩ sinh năm 1955, khác với nhạc sĩ (Nguyễn) Thanh Tùng (tác giả những bài nổi
tiếng Giọt Nắng Bên Thềm, Một Mình, v.v…) sinh năm 1948.
19/ Anh Thơ: https://www.youtube.com/.
20/ Nhiều ca sĩ: http://lyric.tkaraoke.com/;
Khánh Hòa: https://www.youtube.com/;
Quỳnh Vân: https://www.youtube.com/.
21/ Hương Giang: http://nhachay.mobi/.
22/ https://www.youtube.com/.
23/ Mai Thùy Ngân (NEXT
CAFE - ĐÊM GUITAR, CA NHẠC TỐI T.6 HÀNG TUẦN): https://www.youtube.com/.
24/ Về nữ ca sĩ Thành Lê,
xem thêm: http://vov.vn/.
25/ Nữ ca sĩ Khánh
Phương :http://nhacso.net/.
25/3/2016
Bùi Đức Hào
Theo https://www.vanchuongviet.org/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét