Những mảnh đời
Vừa đọc đến dòng chữ cuối
cùng của quyển tiểu thuyết “Những Cánh Hoa Lạc Loài”, chừng như không thể nào
chịu đựng được nữa, mình đã ôm mặt khóc nức nở, thương cho số phận con người đã
bị định mệnh trớ trêu đưa đẩy vào những cảnh bi ai, sầu khổ.
Dẫu biết rằng đây có thể
chỉ là những nhân vật do trái tim đầy cảm xúc của nữ văn sĩ Danielle Steel danh
tiếng lẫy lừng kết tạo nên thôi nhưng sao mình vẫn không thể nào ngăn được cơn
xúc động nghẹn ngào trước nỗi thống khổ, chia lìa mà ba cánh hoa ấy đã phải cam
tâm gánh chịu.
Sau cuộc chiến, đôi trai
gái vui mừng vô kể khi được cùng nhau sum họp để rồi hân hoan tổ chức lễ cưới
trên đất Mỹ. Với tấm lòng hết dạ yêu thương chồng, Solange tận lực nâng đỡ tinh
thần Sam, giúp anh từ một người bồi bàn tầm thường trở thành một ngôi sao kịch
trường sáng chói, tên tuổi vang dội trong giới hâm mộ nghệ thuật. Và chính bước
đường vinh quang đó đã làm tan nát tổ ấm gia đình ông. Trong khi ông lo ăn chơi
trác táng bên những diễn viên kiều diễm dưới ánh đèn màu của sân khấu thì
Solange phải chịu cảnh vò võ, đơn độc trong căn nhà rộng lớn, làm tròn bổn phận
của người vợ, người mẹ. Quanh đi quẩn lại chỉ có Arthur (người bạn thân thiết
nhất đã cùng chung vai sát cánh với Sam trên hầu hết các mặt trận mà hai người
đã tham gia) là người độc nhất để cô thố lộ bao nỗi niềm tâm sự.
Cho đến đêm hôm đó, khi
hai vợ chồng to tiếng cãi vã nhau. Vì không thể dằn nổi cơn uất ức trào dâng,
Solange đã kể lể thật nhiều…thật nhiều trong tiếng khóc tức tửi, nghẹn ngào. Dường
như Solange đã thốt lên lời chi làm Sam đau đớn lắm, đau đớn đến nỗi khiến ông
mất hết lý trí suy xét của con người. Và trong lúc hơi men còn nồng nặc, ông xiết
chặt cổ vợ cho đến khi cô tắt thở để rồi sau khi bị chính thức kết án, ông đã tự
kết liễu đời mình trong mối ân hận tột cùng!
Thảm kịch chưa dừng lại ở
đó. Ba đứa bé bị chia lìa mỗi đứa đi mỗi ngả vì vợ của Arthur nhất định không
nhận nuôi nấng chúng. Hai đứa nhỏ hơn được hai gia đình khá giã nhận làm con
nuôi, trong khi cô bé lớn Hilary mới 9 tuổi đầu mà phải chịu bao cảnh đắng cay:
nghèo khổ, bị hành hạ, bị đánh đập và luôn cả bị hãm hiếp.
Nhắc đến hoàn cảnh của
Hilary, nước mắt của mình lại trào tuôn! Kỳ lạ thật, đó chỉ là chuyện trong
sách thôi mà, cớ sao mình lại để tâm suy nghĩ nhiều đến thế? Tuy nhiên, chuyện
trong sách, chuyện ngoài đời, chuyện Âu Tây, chuyện Á Đông, tất cả cũng chỉ phản
ảnh thân phận của một kiếp người. Nếu bình tâm suy nghĩ lại, chúng ta thấy rải
rác đâu đây những mảnh đời tương tự như vậy. Biết đâu còn những cảnh tình cùng
khổ hơn đã và đang xảy ra trên mặt đất này nhưng chỉ vì những người trong cuộc ấy
chưa có cơ hội để giải bày hoặc ngại ngùng không muốn trang trải nỗi niềm của
mình trên trang giấy đó thôi.
Trở lại quyển tiểu thuyết…
Thời gian 30 năm sau, với
sự thiết tha mong muốn của lão già Arthur, ba chị em khốn khổ ấy đã được đoàn tụ
trong niềm vui khôn tả! Đến lúc ấy, với sự giận dữ tột cùng, Hilary mới chịu hé
môi tiết lộ sự thật đã được cô chôn sâu dưới tận đáy lòng suốt 30 năm dài dằng
dặc: Megan, cô em gái út của Hilary chính là con ruột của Arthur và mẹ cô! Mọi
người sửng sốt, riêng Megan buột miệng than rằng:
Thế nhưng, hãy thử nghĩ
xem: nếu cô không ra đời vào lúc đó thì rồi cũng sẽ được sinh ra vào một thời
điểm khác, trừ phi mẹ cô và bác Arthur biết kịp thời dừng lại cuộc phiêu lưu đầy
mạo hiểm của họ. Nhưng làm thế nào để họ có thể dừng lại kịp thời khi mà sức mạnh
của tình yêu thường làm người ta trở nên mù quáng, không còn ý niệm rõ ràng về
thời gian, không còn muốn nhớ tới bổn phận và trách nhiệm đối với ai nữa. Họ chỉ
thích sống cho chính khát vọng đương thời của họ mà thôi.
Bỗng nhiên, mình miên man
suy nghĩ: “May mắn thay, từ khi bước chân về với chồng, mình chưa hề làm điều
chi lầm lỗi đến nỗi phải cảm thấy hổ thẹn với lương tâm.” Nhớ mới năm ngoái
đây, có một chuyện đã xảy ra ở nơi mình làm việc. Ông chủ shop và cô bán hàng
cùng trẻ tuổi từng là bạn học thuở nhỏ nhưng giờ đây mỗi người đã có mái ấm
riêng. Rồi thì chẳng rõ thực hư thế nào mà lại có tiếng đồn rằng hai người có
tình ý với nhau. Cô bồn chồn lo lắng, vội vã đính chính với mọi người quen biết.
Mình nhìn cô cười rồi từ tốn nói:
- Em yên tâm, chị cũng là
người đa cảm, chị rất hiểu em nên không phê phán em đâu cho dẫu rằng chuyện đó
có là sự thật đi chăng nữa. Điều quan trọng là em cần xét đoán việc mình đang
làm, thử xem nó có mang lợi ích cho ai không? Chị mong đó chỉ là một cơn gió
thoảng mây bay chứ không hề là một trận bão lớn. Em nên nhớ rằng mình phải là tấm
gương sáng cho ba cháu gái noi theo. Đừng để chút tình lãng mạn kia có thể đánh
đổi lấy tương lai con cái nha em. Theo chị nghĩ, dư luận bên ngoài không đáng sợ
bằng tự mình khinh rẻ mình đâu, em ạ!”
Mình đã nhẹ nhàng tâm
tình cùng cô bạn trẻ ấy như đã từng tự nhủ với lòng mỗi khi để tâm vương vấn một
ý tình. Không thể gọi đó là tình mơ mộng được nữa mà hãy xem đó một chút đồng cảm,
đôi chút cảm thông, một thoáng hương thơm nhè nhẹ để giúp cho cuộc sống này
trôi qua êm ái hơn, dễ dàng hơn.
Thật ra, là kẻ ngoại cuộc,
không vướng vào hoàn cảnh bị chồng đan tâm ruồng bỏ, mình đâu thể nào lên tiếng
phê phán hành động của Solange. Chỉ tiếc một điều là vì muốn công khai trả thù
sự phản bội của chồng nên cô đã thiếu sáng suốt khi lớn tiếng bộc bạch sự thật
kinh khủng ấy trong lúc ông đang bị thần ma men ngự trị. Giá mà…cô cố đợi đến
lúc thích hợp để trình bày sự việc một cách hòa hoãn hơn, có tình có lý hơn.
Hay cô cứ ngậm câm đi, đừng kể lể chi cả để sau đó tìm cách chia tay thì đâu đến
nỗi cô bị bức tử một cách tức tưởi như vậy. (Chà, nếu thế này thì chắc bà
Danielle Steel đành gát bút từ đời nào rồi vì còn gì đâu nữa để mà viết đây?)
Nhưng nếu chúng ta thử kiểm
nghiệm với đời sống thực tế hàng ngày thì những tình tiết, những nhân vật trong
cuốn tiểu thuyết đâu phải hoàn toàn là hư cấu. Đã có không ít cặp vợ chồng tan
rã, chia tay mỗi người một ngả chỉ vì không ai chịu nhường nhịn ai, người nào
cũng cố dành phần phải về mình, bỏ mặc cho những đứa con mà ngày nào họ đã ôm ấp,
nâng niu như trứng mỏng đứng ngơ ngác nhìn cái tổ ấm thân yêu của mình nay trở
thành hoang lạnh vì thiếu vắng đi người cha hoặc người mẹ. Hẳn có cháu đã tự hỏi
tại sao chúng bị sanh ra đời làm chi để phải hứng chịu cảnh tượng tan nát lòng
này, nào chúng có gây nên tội tình gì đâu? Đứng vào hoàn cảnh các cháu tuổi còn
quá non nớt, có khi nào các bậc cha mẹ ấy cảm thấy lòng bất an chăng?
Điều đáng tiếc là anh chồng
đã vớ được quyển nhật ký để rồi có cớ ngụy biện cho hành động cao bay xa chạy của
mình bằng cách lưu lại bức tuyệt tình thư đề cập đến nỗi đau khổ khi vô tình đọc
được những trang nhật ký ấy. Và lý do của sự ra đi này là tìm hạnh phúc chân thực
mà lâu nay anh chưa hề được tận hưởng. Điều buồn cười hơn nữa là anh nhắn với vợ
con rằng: Hãy cầu nguyện cho cuộc hành trình đi tìm hạnh phúc mới của anh!!!
Chẳng rõ anh chồng này
nghĩ thế nào về ý niệm hạnh phúc nhỉ? Có lẽ, đối với anh, hạnh phúc tức là phải
đuợc người bạn đời chiều chuộng, thương yêu trọn vẹn từ đầu cho đến cuối, không
mảy may xao lãng? Thế đối lại, anh có thực hiện được điều đó chưa? Và làm thế
nào anh có thể chắc chắn rằng cái hạnh phúc mà anh đang hăng say vươn tới kia
là chân thực, không bị bao bọc bởi một lớp hào quang trông sáng chói nhưng xem
chừng rất dễ tan biến? Biết đâu anh đang bị sa vào mê hồn trận đấy! Chỉ e rằng
một ngày kia, khi hạnh phúc mơ hồ đó vụt vổ cánh bay xa, tấm thân phản bội của
anh biết nương tựa vào đâu?
Ôi! “Hạnh phúc” là cái
chi chi mà sao con người trên thế gian này cứ mãi miết đi tìm đi kiếm, đôi khi
tìm kiếm gần hết cả đời mình mà chẳng thấy nó đâu. Đợi đến khi gần đất xa trời,
người ta mới vở lẽ ra rằng hạnh phúc đã nằm gọn trong tay mình tự thuở nào
nhưng chỉ tại mình “thích đứng núi này trông núi nọ” đó thôi!
2/12/2022
Thụy Khanh
Theo https://vietnamthuquan.eu/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét