"Ngày sẽ trôi" - Dẫn lối về ánh sáng
Nhà thơ Trần Ngọc Mỹ, sinh năm 1985. Sách của chị đã xuất bản: “Khát những mùa yêu” (Nxb. Hội nhà văn, 2015); “Ban mai của bé” (Nxb. Hội nhà văn, 2015); “Bài thơ vỗ cánh” (Nxb. Hội nhà văn, 2017); “Cho những mùa hoa dấu yêu” (Nxb. Quân đội nhân dân, 2017); “Nắng ngoài ô cửa sổ” (Nxb. Văn hóa văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 2019); Quay chậm” (Nxb. Hội nhà văn, 2021); “Những ngày không quên” (Nxb. Hội nhà văn, 2022); Trường ca “Xuyên qua giấc mơ” và tập thơ “Ngày sẽ trôi” đều ấn hành tại Nxb. Hội nhà văn, 2025.
Trong cái se lạnh của một
ngày cuối đông ở thành phố biển, tôi chọn một quán cà phê vắng vẻ, tìm một góc
tĩnh lặng ngồi đọc tập thơ “Ngày sẽ trôi” của nhà thơ Trần Ngọc Mỹ do Nhà xuất
bản Hội Nhà văn mới ấn hành đầu năm 2025. Mở tập thơ một cách ngẫu nhiên, tôi bắt
gặp những dòng thơ sau: “cố nhắm mắt/ cố nhắm mắt/ tìm thứ ánh sáng làm
ta sống được/ và thức dậy thanh thản đối diện ngày mai” (Mất ngủ).
Đó là tâm trạng của nhà
thơ – một người phụ nữ đa cảm, chênh vênh giữa ranh giới bóng tối và ánh sáng;
cũng là sự trăn trở kiếm tìm điểm tựa và sự tĩnh lặng giữa những hỗn độn của đời
sống đương đại. Tuy nhiên, tâm trạng băn khoăn ấy không dẫn đến bế tắc, mà mở
ra một cánh cửa hướng về ngày mai tràn ánh sáng. Chính ánh sáng ấy, thứ ánh
sáng làm ta sống được, đã dẫn dắt tôi bước theo “Ngày sẽ trôi”.
Trần Ngọc Mỹ xuất hiện
trên văn đàn từ năm 2015 với tập thơ “Khát những mùa yêu” (Nxb. Hội nhà văn). Từ
đó đến nay, chị vẫn duy trì giọng thơ đậm chất trữ tình, giàu suy tư triết lý,
nhẹ nhàng mà sâu lắng. Thơ Trần Ngọc Mỹ không ồn ào, mà nhẩn nha, thủ thỉ kể
chuyện mình, những độc thoại nội tâm với những câu không chấm hết để lại dư âm
ngân mãi trong lòng người đọc. “bao niềm nỗi lênh loang/bọc triệu triệu ngôi
sao cô đơn/ đổ vào màn đêm mênh mông khuya khoắt/ con đường gom về mình khoảng
buồn tắt lặng/ rưng rưng trước tiếng rao, tiếng chổi quét/ tiếng thở hổn hển của
lồng ngực kí sinh nơi vỉa hè rợn lạnh…” (Ở phố).
Trần Ngọc Mỹ luôn giữ sự
tinh tế trong biểu đạt, bên dưới mỗi lớp ngữ nghĩa là những chiêm nghiệm sâu sắc
về sự ảo hoặc của đời sống, về cái đẹp mong manh cần được nâng niu. Không phô
trương, nhưng thơ của chị đủ sức lay động, gợi cho người đọc cảm nhận về sự tàn
phai không thể tránh khỏi. Và rồi, ta học cách chấp nhận sự thật ấy một cách nhẹ
nhàng, trân quý những điều vừa thoáng qua. “đã biết đời hoa ngắn ngủi/
đời người nhiều tàn úa hương tan/ niềm vui là giọt nước mát thoáng chốc” (Những
bông hoa rụng).
Tôi vốn yêu thích những đột
phá bất ngờ, thậm chí đôi khi gây sốc, bởi đó là cách bài thơ dẫn dắt người đọc
đến gần hơn và nhanh hơn với sự thật cùng cái đẹp, những câu thơ sau là một ví
dụ: “Làm sao chúng ta thôi vội vã/ trùng trùng vòng xe chóng mặt/ nhích
thêm vài chục xen-ti-mét/ có chạm được bến bờ bên kia?” (Ngày sẽ
trôi). Nín thở chờ đợi nơi “bến bờ bên kia” của Trần Ngọc Mỹ,
tôi cảm nhận được sức hấp dẫn từ những khoảng lặng trong thơ chị, háo hức đón
nhận những điều mới mẻ mà bài thơ mang lại. “Bến bờ bên kia/ chiếc ghế
trống giữ đôi chân dừng lại/ bóng cây reo giọng gió ngọt ngào/ bất chợt một nụ
cười thân ái/ nở sáng rực tâm trí ban mai”/ (Ngày sẽ trôi).
Tác giả bài thơ đã kéo
tôi lại gần, giúp tôi hòa mình vào không gian bình dị, thân thuộc của chị. Đâu
cần kiếm tìm một bến bờ xa xôi nào, đó chính là khoảnh khắc an nhiên và tươi trẻ
khi ta biết dừng lại, tận hưởng những điều tử tế và ấm áp ở bất kỳ đâu, bất kỳ
lúc nào. Những câu thơ nhẹ bỗng, sáng rỡ như nắng mai, len lỏi vào tâm hồn, để
lại dư âm của sự bình yên và niềm tin vào những điều đẹp đẽ.
Đọc thơ Trần Ngọc Mỹ tôi tự vấn, liệu chị có biết cái bẫy của sự im lặng đang bủa vây thơ mình không? Qua khổ thơ dưới đây tôi cho rằng chị biết rõ, và đối diện với nó bằng cách tự trào: “ơ kìa, chiếc bóng/ nói gì với nhau đi/ để chúng ta không lạt lẽo trước đời mình” (Nói gì với nhau đi). Hình ảnh “chiếc bóng” gợi ra sự ảo thị của cuộc sống, đồng thời đặt câu hỏi về sự giao tiếp giữa bản thể và những khía cạnh phi vật chất của nó.
Ở một bài thơ khác, tác
giả khám phá cái tôi trong hình ảnh ô cửa khép kín, chị khắc họa những giới hạn
nội tâm để khơi gợi khát vọng vượt thoát, bung mở. “ô cửa khép kín của
mỗi người/ như chiếc áo cài khuy chật/ muốn bung cởi/ ai cũng chỉ sống một lần/
anh và em xin đừng chối bỏ/ chúng ta cần tự mở từng ô cửa/ đang thấm đẫm đèn
vàng sương trắng cô đơn” (Những ô cửa ngủ).
Cũng có những câu thơ mở
ra một khoảng không tĩnh lặng, một khung trời bình yên. Nơi những giọt nước
trong trẻo tựa những đóa hoa nở ra sau cơn mưa trở thành biểu tượng của sự tái
sinh, của một khởi đầu mới sau những giông bão. Chúng như mở rộng chiều kích nội
tâm, nơi những cảm xúc tươi mới, lắng đọng và thanh thản lan tỏa, chạm đến từng
ngóc ngách tâm hồn. “Những hạt nước trong trẻo nở hoa/ thơm lành rắc đầy
ô cửa kính/ sau mưa tất cả chìm vào phút lặng/ phía xa xa mây trắng trườn
mình” (Viết ở một khu biệt thự).
Trần Ngọc Mỹ sinh ra và lớn
lên tại Hải Dương, nhưng đã gắn bó lâu dài với thành phố Cảng. Chị là sự hòa
quyện giữa khí chất khoan hòa của con người “Xứ Đông” và phong cách mạnh mẽ, dứt
khoát, “ăn sóng nói gió” đặc trưng của vùng đất Cảng. Vì vậy, ý thơ của chị thường
vạm vỡ, khỏe khoắn, song giọng thơ lại mềm mại, sâu sắc. “Hải Phòng vào
buổi đông/ con đường in đầy dấu chân gió buốt/ ta tuốt nỗi buồn mình như cởi
ngàn áo lá, hoa/ cái lạnh chầm chậm xuyên cắt thịt da/ chợt thấy thân thể mình
biến thành cành cây trơ trụi, khô khốc// trôi qua thành phố này/ không có chiếc
khăn nào đủ dài rộng để quấn trọn vòng ôm/ cho một người đi giữa đám đông còn
thức dậy ánh nhìn cô đơn” (Một buổi lạnh). Dấu ấn của thành phố Cảng
giàu bản sắc, phảng phất không khí xưa cũ giữa nhịp sống hiện đại, hiện rõ nét
trong khổ thơ trên. Hải Phòng trong thơ tựa một nhân vật lặng thầm, chứa đựng
những ký ức, niềm đau, và cả những hy vọng mong manh.
Thơ Trần Ngọc Mỹ hòa nhập
tự nhiên vào văn mạch Hải Phòng, mở ra góc nhìn mới mẻ về con người và cuộc sống
nơi đây. Sự hòa quyện giữa cảm xúc mạnh mẽ và biểu đạt mềm mại đã giúp tác giả
làm dịu đi những góc cạnh sắc nhọn và đôi khi bạo liệt trong tính cách con người
đất Cảng. Chính sự kết hợp đó đã tạo ra một bức tranh đa sắc về tâm hồn và con
người nơi cửa sóng này. Bài thơ “Cà phê phố” của Trần Ngọc Mỹ, theo tôi, là một
tác phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ hiện đại của chị. Tựa như lời thì thầm, mỗi
câu chữ trong bài đều chứa đựng những cảm xúc trĩu nặng. Ẩn sau câu chữ là nỗi
ưu tư, niềm khắc khoải hy vọng, cùng nỗi luyến nhớ da diết khôn nguôi. “người
lạ – quán quen/ em vẫn ngồi chiếc ghế đấy/ đếm chậm rãi từng nốt giao mùa/ xuân
sắp cạn anh biết chưa?/ hoa trong thành phố dần dà sẽ tắt/ đẹp nhất thường
trong kí ức/ kí ức ngày mai là hôm nay” (Cà phê phố). Phép đối lập giữa
“người lạ – quán quen” làm nổi bật sự lặp lại bất biến của không gian một quán
cà phê – nơi thời gian dường như ngưng đọng, trong khi con người không ngừng đổi
thay. Trần Ngọc Mỹ đã biến những chi tiết đời thường thành biểu tượng giàu chất
thơ, lắng sâu trong lòng người đọc những dư âm, gợi mở nhiều tầng nghĩa về ký ức,
thời gian, và sự chuyển động. “ngàn mưa bay không ngừng gõ phố/ tiếng động
vô tình dán vào ô cửa/ em giật mình ngẩng lên lần nữa/ ùa vào lòng gió gió
chông chênh” (Cà phê phố).
Trần Ngọc Mỹ là cây bút
đang độ sung mãn, với những bài thơ đa dạng đề tài, từ con người, tình yêu, xã
hội, thiên nhiên đến khám phá cái tôi cá nhân và kết nối cộng đồng. Nhiều bài
thơ của chị được viết trong những chuyến đi, những cuộc du ngoạn, ghi lại những
ấn tượng sâu sắc về phong tục, tập quán văn hóa của mỗi vùng đất. Có thể gọi Trần
Ngọc Mỹ là thi sĩ “du ca hiện đại”, vì thơ chị mang đậm dấu ấn những miền đất
đã đi qua, như những bài thơ “Chiều Ninh Bình”, “Mưa Huế”, “Uống rượu ở
Hòa Bình”, “Làng cổ”… “Nắng bừng phết bầu trời nở sáng/ Giữa tầng mây
cuồn cuộn sóng bay/ Một Ninh Bình nghiêng theo bóng núi/ Bao biếc xanh tràn
lòng khơi đầy” (Chiều Ninh Bình). Trong những chuyến đi đó, tác giả đã
thực sự hòa mình vào miền đất chị đặt chân đến và chiêm nghiệm.
Chủ quyền đất nước và ký ức
lịch sử cũng được Trần Ngọc Mỹ thể hiện với trách nhiệm của một công dân trong
các bài thơ như “Qua nhà tù Phú Quốc” hay “Cột mốc nơi biên cương”. Chị nhắc nhở
về những hy sinh lớn lao của thế hệ cha anh trong cuộc đấu tranh bảo vệ tổ quốc,
khắc họa sự kiên cường, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của những người đã
cống hiến cho độc lập và tự do của dân tộc.
Dù viết nhiều về nhân
sinh, xã hội và thế sự, thơ Trần Ngọc Mỹ vẫn không thiếu vắng vẻ đẹp trữ tình,
đằm thắm. Chị khéo léo kết hợp giữa cái khắc nghiệt của đời sống đương đại với
thiên nhiên và sự kiên cường của con người, mở ra một không gian thơ sinh động,
giàu ý nghĩa. Những vần thơ của Trần Ngọc Mỹ chạm đến chiều sâu cảm xúc, tạo
nên sự hòa quyện giữa cái thô ráp của hiện thực đời sống và vẻ đẹp dịu dàng,
tinh tế của tâm hồn. “con đường lởm chởm đá nhọn/ khô rát vạt nắng,
cháy lẹm gót chân/ càng tiến sâu ngả núi/ lòng thung càng khó gần/ những đôi mắt
um rậm/ luôn lóe lên điểm sáng chủ quyền” (Cột mốc nơi biên cương).
Sự kết hợp giữa truyền thống
và hiện đại trong thơ Trần Ngọc Mỹ đã tạo dựng một phong cách khá ổn định, dễ
tiếp cận với phần đông bạn đọc. Trong tập thơ, theo tôi có những bài thơ mang
phong cách hiện đại “toàn triệt” như “Cà phê phố”, “Ngày sẽ trôi”, “Những ô cửa
ngủ”, “Chiều vẽ nỗi buồn”, “Trượt qua mọi triết lý”, “Cát”, “Mắt lửa”, “Vài sợi
suy nghĩ”… Chắc không phải ngẫu nhiên khi Trần Ngọc Mỹ chọn bài thơ “Vài sợi
suy nghĩ” để kết thúc tập thơ. Tác phẩm này tựa một khung cửa mở, cho thấy hướng
đi tiếp theo trong hành trình sáng tác của chị, đồng thời mang đến những suy tư
sâu sắc và triển vọng mới trong thế giới thơ ca của tác giả. “còn thở
còn bước đi/ đi đến cuộc hẹn với chính mình.” (Vài sợi suy nghĩ).
Tôi hy vọng “cuộc hẹn” mà
Trần Ngọc Mỹ hướng đến là nơi thơ ca hiện đại hòa nhập sâu hơn, nơi những thi ảnh
bất ngờ xuất hiện trong dòng chảy ý thức, khơi gợi bạn đọc mở rộng liên tưởng
và cảm xúc. Trong thế giới ngày nay, chuyển động đa chiều, với đa tâm điểm đã
trở nên quen thuộc, và chắc chắn thơ ca cũng sẽ chuyển mình theo hướng ấy.
“Ngày sẽ trôi” – nhan đề ấy
như lời nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian, về những biến chuyển của
con người và thế giới quanh ta. Thơ Trần Ngọc Mỹ tựa tiếng gọi da diết, lắng
sâu, dẫn dắt người đọc quay về với chính mình, lắng nghe nhịp thở nội tâm và
khám phá vẻ đẹp bình dị, giàu ý nghĩa của cuộc sống. Ở đó, những góc khuất cô
đơn cũng hóa thành ánh sáng, phản chiếu khát vọng sẻ chia và hòa nhập. Vẻ đẹp
trữ tình trong thơ chị lan tỏa dịu dàng như ánh nắng buổi sớm mai, tinh khôi,
tràn đầy niềm hy vọng, mang theo nguồn năng lượng nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, tiếp
sức con người trên hành trình hướng tới những điều tốt đẹp hơn.
Hải Phòng, 15/1/2025
Mai Văn Phấn
Theo https://vanhocsaigon.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét