Thơ Phan Hoàng những ám ảnh cuồng phong, bão lũ
Sinh ra và trưởng thành giữa lòng khúc ruột miền Trung, cũng như bao người con của dải đất gánh chịu nhiều bão tố, phong ba, Phan Hoàng, từ tuổi thơ đã đối mặt cùng bão lũ và chiến tranh. Từ cái gốc địa văn hóa cùng yếu tố lịch sử ấy, ngay trong những ngày tàn phá dữ dội của cơn Bão số 3 (Yagi), không hiểu sao bên cạnh cái hơi gió Tuy Hòa âm vọng trong thơ các nhà thơ vùng đất ấy, tôi cứ nghĩ đến những cuồng phong và bão lũ trong thơ Phan Hoàng.
1. “Quê nhà ngập chìm
thác lũ” và “cơn bão ký tự mới”
Rời đất Phú trời Yên bước
vào giảng đường Đại học ở Sài Gòn và cầm bút từ bấy đến nay, bên cạnh những tác
phẩm thuộc nhiều thể loại, Phan Hoàng đã trình làng ba tập thơ (Tượng tình –
1995, Hộp đen báo bão – 2002, Chất vấn thói quen – 2012) và hai trường ca (Bước
gió truyền kỳ – 2022 , Gió hợp hôn đất nước – sắp in); Phan Hoàng đã làm nên một
diện mạo thơ khá mới mẻ, nhiều thành tựu và được ghi nhận qua các giải thưởng
danh giá cả trong nước và quốc tế.
Sức ám ảnh gốc của yếu tố
địa văn hóa thể hiện dày đặc trên các trang thơ, chính bản thân Phan Hoàng cũng
đã xác quyết: “Tôi rất khâm phục hai nhà thơ lớn Trần Mai Ninh và Hữu Loan khi
không sinh ra ở Phú Yên nhưng thẩm thấu được môi trường thiên nhiên lẫn bề dày
văn hoá đất này để viết nên những tác phẩm bất hủ….Vì vậy, từ trong vô thức lẫn
ý thức tôi muốn chắt chiu, gợi hứng, khơi lại một phần nguồn mạch thơ quan trọng
này” (PH trả lời phỏng vấn trên vanvn.vn, 21.6.2021). Chính vì thế, những ngày
viết báo, làm thơ trên đất Sài Gòn, anh vẫn đau đáu xót thương khi quê nhà bị
bão lụt tàn phá hàng năm: tôi mộng du phố xá Sài Gòn/ nào biết quê nhà ngập
chìm thác lũ/ hàng trăm người làm mồi nước dữ/ hàng vạn người chới với giữa
mông mênh/ sự sống thu mình trên bè chuối chông chênh/ gia tài một màu trắng
xoá/ căng mây làm nhà/ chiếu chăn là mưa là gió/ lúa mộng cầm hơi chống chọi
thuỷ thần (Gởi Phú Yên). Những câu thơ kể một cách thật thà và đầy ám
gợi viết về lũ lụt ở quê của gã “mộng du phố xá”, tỏ rõ cái khí chất miền Trung
đã như là bản thể.
Ở trường ca “Bước gió
truyền kỳ”, những câu chuyện truyền kỳ về gió đã thổi suốt hành trình hình
thành, mở cõi của dân tộc Việt. Sức ám ảnh của gió, một yếu tố địa văn hóa nổi
trội của vùng đất Phú Yên trong trường ca này đã được nhiều nhà nghiên cứu bàn
đến. Ngoài phần Mở đầu và Vĩ thanh, trường ca gồm 3 chương chính với những câu
thơ phóng túng, tự nhiên như gió, đặc biệt là những “bước gió” lặng vào bên
trong của chiều dài lịch sử hào hùng: Gió vẫn miệt mài cõng hương qua
núi đồi một thời trận mạc/ gió nói gì với những chiếc bóng lang thang chưa yên
nghỉ mộ phần?.
Ở đây, gió thật sự đã trở
thành một biểu tượng đa nghĩa lúc cụ thể, lúc khái quát; lúc vi vu, lúc trầm
hùng; lúc thét gào, lúc im lặng; khi bi ca, lúc tráng ca;… gợi lên cả một chiều
dài lịch sử hào hùng, nghe trong gió cả hồn thiêng sông núi vọng về: gió
Hát Giang/ gió Bạch Đằng/ gió Như Nguyệt/ gió và gió…/ gió Diên Hồng/ gió
Chương Dương/ gió Hàm Tử/ gió Chi Lăng/ gió Đống Đa/ gió Rạch Gầm/ gió và gió…/
gió La Ngà/ gió Đông Khê/ gió An Khê/ gió Mộc Hoá/ gió Điện Biên/ gió và gió…/
gió Trường Sơn/ gió Hoàng Sa/ gió Sài Gòn/ gió Tây Ninh/ gió Lạng Sơn/ gió Trường
Sa (Bước gió truyền kỳ). Nếu có dịp đọc lại “Bước gió truyền kỳ” rồi kết
hợp cảm thụ cùng trường ca “Gió hợp hôn đất nước” sắp in của Phan Hoàng, ta sẽ
có những cảm nhận rõ hơn, sâu hơn về những ám ảnh của yếu tố địa văn hóa trong
những dòng thơ tưởng chừng yên lặng ấy.
Bên cạnh ám ảnh của điều
kiện địa lý, tự nhiên, những ám ảnh của chiến tranh, chia cắt cũng hằn sâu
trong ký ức tuổi thơ:
Những con đường loang lổ
hố đen đao phủ
sông suối lềnh bềnh ngầu
đỏ máu tươi
biển thét gào lớp lớp
sóng trào chia lìa tình mẫu tử
(Mẹ gánh ước mơ).
Những ám ảnh của yếu tố lịch
sử ấy cũng đã được chính Phan Hoàng thú nhận: “Tôi vốn sinh ra vào thời chiến.
Mẹ tôi, gia đình tôi là nạn nhân của chiến tranh. Tỉnh Phú Yên quê tôi là một
trong những chiến trường ác liệt… Lính chết nhiều mà người thân gia đình lính
chết càng nhiều. Nỗi ám ảnh ấy đeo tôi dai dẳng” (PH trả lời phỏng vấn trên
vanvn.vn, 21.6.2021). Và vì thế, thơ Phan Hoàng cứ vảng vất đan xen các yếu tố
địa lý, lịch sử, văn hóa vào nhau: Khi lịch sử gồng mình trước những
cơn bão lớn/ Mọi con đường đất nước đều thẳng hướng biên cương (Bước
gió truyền kỳ).
Đặc biệt là nó ám ảnh cả trong thơ và những quan niệm về thơ của chính Phan Hoàng, tạo nên một thi pháp riêng biệt với “cơn bão ký tự mới”: cơn bão đưa ta vào thượng tầng khí quyển/ say điệu luân vũ thiên nga/ lá rừng hoá than trở về xanh cành lộc mới/ đá bí mật mở dần pho ký tự núi lửa (Cơn bão ký tự mới).
2. “Cay đắng như cơn lũ
quét, lãnh hải ập trận cuồng phong”
2.1. Nếu có điều kiện làm
phép thống kê, ta dễ nhận ra tần suất xuất hiện dày đặc những cuồng phong, bão
lũ với nhiều trường nghĩa khác nhau trong thơ Phan Hoàng. Tiếng gió giòn ngọt
như môi người thiếu nữ miền biển bất chợt hoảng loạn, kinh hoàng khi mặt trời
thốt nhiên đổi hướng mọc, không phải mọc ở đằng đông mà hồ như mọc từ hướng
tây, rồi hướng bắc “cay đắng như cơn lũ quét” mặc dù là mặt trời ngay trong
ngôi nhà thân thuộc của mình: Trong ngôi nhà quanh năm ngập tràn tiếng
gió/ giòn ngọt như môi ngư nữ đương thì/ cay đắng như cơn lũ quét/ có lúc tưởng
chừng mặt trời/ mọc/ từ hướng tây/ đôi khi/ ngỡ/ từ hướng bắc (Mặt trời
trong ngôi nhà thân thuộc).
Dường như tất cả những
nghĩ suy, cảm nhận về lẽ sống nhân sinh, về tình đời, tình người đều được Phan
Hoàng nghiệm ra từ những cơn bão tố: Ở giữa áp thấp và bão tố/ tôi nghe
thì thầm/ tiếng giữa hấp hối và cái chết (Tiếng thì thầm). Nó thốc mạnh
từng cơn vào từng mái nhà, từng số phận, đến cả một vùng ảnh hưởng, cả một dân
tộc và lan đến khắp loài người trên toàn thế giới. Từ bão tố, cuồng phong trút
xuống, Phan Hoàng đã nói lên được những điều mà con người đã tiên liệu, nhưng lại
chính do con người tạo nên hệ quả. Thông tin về những vụ triệt phá rừng của lâm
tặc, lâm tặc trả thù kiểm lâm, rồi lở núi, sập đèo… xuất hiện hằng ngày trên
các bản tin đi vào thơ Phan Hoàng như những lời cảnh tỉnh:
Ở đâu đó có cánh rừng già
đang hấp hối
ở đâu đó có người kiểm
lâm mới bị trả thù
ở đâu đó có ngọn núi trọc
xói mòn vừa ngã sập
ở đâu đó có cơn lũ quét
thất thanh tiếng thú tiếng người
(Bình nguyên bay).
Xưa Sơn Tinh đánh thắng
Thủy Tinh trong một trận chiến kinh hoàng vì một công chúa mỹ nhân. Sơn Tinh là
biểu tượng của sức mạnh một dân tộc chuyên đắp đê chống lũ. Sơn Tinh biết cùng
toàn dân tựa vào sức mạnh của núi rừng ngăn đường cuồng phong, bão lũ Thủy
Tinh. Nhưng cháu con Sơn Tinh bây giờ lại không rút ra bài học ấy, triệt hạ núi
rừng để Thủy Tinh chớp thời cơ, làm cuộc “trả thù xưa” càng ngày càng dữ dội bằng
chính tài “hô mưa hoán gió” của mình. Nên không chỉ có núi rừng hứng chịu mà đồng
bằng, phố xá cũng chịu chung số phận trong những cuộc trả thù: Thuỷ
Tinh chưa quên người đẹp ngàn xưa/ bất ngờ xua quân đánh chiếm/ cá bay rùa phi
phố cổ/ giường tủ hoá thuyền bè/ trang phục nguyên thuỷ (Bình nguyên
bay). Vì đâu ư? Vì chính sự căm thù, phẫn uất của từng “mắt gỗ” trong những
ngôi nhà sang trọng với nội thất tốn tiêu cả một cánh rừng nguyên sinh qua hàng
triệu năm tạo nên từng sớ gỗ:
Những vân gỗ quí
trong ngôi nhà sang trọng
như những con mắt lửa giấu
kín hờn căm
chờ ngày phát hoả
(Mắt gỗ).
Bài học nhãn tiền về sự
trả thù của tự nhiên đối với loài người khắp nơi trên toàn thế giới đang diễn
ra từng ngày, từng giờ; bây giờ, cũng đã hiển hiện nhãn tiền trước mắt chúng
ta: Khí hậu biến đổi từng ngày/ trái đất nóng dần lên từng ngày/ gió thốc
mạnh từng ngày/ nước dâng cao từng ngày/ rừng cháy lan từng ngày (Em
nóng dần lên).
2.2. Từ những ám ảnh cuồng
phong, bão lũ của tự nhiên do yếu tố địa văn hóa, thơ Phan Hoàng cũng chất chứa
cuồng phong về lịch sử, chiến tranh. Đó là cơn cuồng phong tanh tưởi khi lần đầu
tiên ngoại xâm phương Tây ập đến với những tín hiệu khẩn cấp, báo động những
nguy cơ, tất cả đều thảng thốt khi những dân ấp dân lân đưa tay không, chống chọi
với từng cơn áp thấp: Những con đom đóm vừa bay vừa phát tín hiệu khẩn
cấp/ những con sóng vừa chồm lên vừa báo động nguy cơ/ những con gió từ phía
đông vừa ào về vừa thảng thốt/ lãnh hải ập trận cuồng phong/ ngư dân tay không
chống chọi từng cơn áp thấp (Cần Giờ bất lực).
Rồi những bàn chân tóe
máu tươi trên bước đường chạy giặc, bom đạn Mỹ nổ tung trời, đất trời bầm dập,
đồng làng mồ mả tan hoang như một cơn bão vừa mới cuốn qua: Bàn chân trần
rễ tre toé máu/ thúng gióng gió đánh hụt hơi/ mẹ đặt con ngồi dưới hố bom khét
bầm thân đất/ ngoái cổ ngóng về đồng làng tan hoang mồ mả ông bà (Mẹ
gánh ước mơ). Đến những ngày biển Đông nổi cuồng phong vì ngoại xâm phương Bắc.
Kẻ thù cũ, mưu toan mới với giàn khoan, tàu chiến nghênh ngang. Bão nhân tạo
còn khủng khiếp hơn cả cuồng phong thiên tạo giữa biển trời: Ngoài Biển
Đông lại nổi cuồng phong/ Trung Quốc lập thành phố Tam Sa trên chính quần đảo
Hoàng Sa/ Đưa giàn khoan tàu chiến nghênh ngang thềm lục địa/ Đài Loan tập trận,
xây bến cảng đảo Ba Bình của Trường Sa máu thịt (Gió hợp hôn đất nước,
trích theo leminhquoc.vn).
Đó là những trận cuồng
phong của những tên hải tặc tham tàn, ỷ thế mạnh ngang nhiên xéo dày lên những
dân tộc nhỏ cùng chung cuộc mưu sinh bao đời nay trên vùng biển thuộc chủ quyền
mình. Ta có cảm giác ám ảnh của những ngọn gió ngoại bang, những trận cuồng
phong bom đạn cứ thường trực trong hồn thơ Phan Hoàng để xâu chuỗi giữa lòng
mình mọi cuộc chiến dân tộc đã đi qua:
Không ngừng chống chọi những
trận cuồng phong
những tên hải tặc khổng lồ
tham vặt (Mặt trời trong ngôi nhà thân thuộc).
Và đến cả nói chuyện thời
bình, thơ Phan Hoàng vẫn chưa nguôi bão tố khi cuộc đời những người dân nghèo vẫn
còn quá tối tăm trước cơn bão giá cả leo thang, trước những tình đời, tình người
trắng đen lẫn lộn:
Người nghèo chết đứng trước
cơn bão giá leo thang tối tăm đen đúa mỗi bữa ăn/ Trắng và đen và đen và trắng (Cái
chết đen & vũ khúc trắng). Chính vì vậy, Phan Hoàng đã nhận ra “Cơn bão
thiên nhiên không lo bằng cơn bão lòng người”: Tổ quốc bay về đâu trong
cơn lốc tham nhũng lạm quyền ăn chia nhóm lợi ích?/ Núi sông trôi về đâu trong
cơn lũ tài nguyên bị bán thô bán rẻ cạn kiệt tương lai?/ Các vị đầy tớ biết
chăng khinh thường mạng sống, trí tuệ và sức mạnh nhân/ dân là tội ác? (Cơn
bão thiên nhiên không lo bằng cơn bão lòng người).
2.3. Cũng như đặc trưng gốc
của điều kiện địa lý tự nhiên miền Trung: sẵn sàng đón bão, chống bão và sống
chung cùng bão tố cuồng phong; thơ Phan Hoàng dữ dội khí chất miền Trung, trằn
mình quằn quại, nhưng hoàn toàn không bi quan, bế tắc mà sẵn sàng vượt qua bão
tố, hướng tới những mơ ước tương lai với tất cả những niềm hy vọng: nụ
cười gieo vào lòng mẹ hạt giống hy vọng/ đồng làng bình yên gặt những mùa sau…
(Mẹ gánh ước mơ).
Sau những cơn bão lũ, rừng
suối tan hoang, những dòng sông ngập tràn nước mắt, mặt trời vẫn lên, niềm tin
vẫn đến như một tất nhiên: trải qua những dòng sông ngập tràn nước mắt/
những cánh rừng cháy trọc xương khô/ mặt trời vẫn không ngừng mọc lên/ trong
ngôi nhà tư duy thân thuộc của mình/ ngôi nhà quanh năm ngập tràn tiếng sóng
đong đầy tiếng gió (Mặt trời trong ngôi nhà thân thuộc). Cuộc đời vẫn
thầm thì những cơn chuyển dạ và những sinh nở mới ngay cả khi sấm chớp, mưa
giăng: Ở giữa sấm chớp và mưa giăng/ tôi nghe thì thầm/ tiếng giữa chuyển
dạ và sinh nở (Tiếng thì thầm). Hoa hồng sẽ nở, trái chín vẫn thơm nồng
vì ai cũng vững tin “có một mùa sinh thực đang hồi sinh” sau bão:
thịt da trái chín thơm nồng
có một nụ hồng nở sau cơn
bão
có một mùa sinh thực đang
hồi xuân
(Nụ hồng sau cơn bão).
3. Thơ – một “hộp đen báo
bão”
Không chỉ thấy cuồng
phong, bão lũ nổi lên trong những nội dung trữ tình trước hiện thực, sức ám ảnh
của gốc địa văn hóa này còn chi phối rất lớn trong những quan niệm thơ của Phan
Hoàng. Ở “Hộp đen báo bão”, Phan Hoàng quan niệm thơ là những cơn ngẫu hứng tự
do, chẳng biết thơ tìm mình hay mình tìm thơ, nó cứ “chênh vênh giấc mơ” giữa sống
và chết: tôi tìm đến thơ hay thơ tìm đến tôi?/ tôi tìm đến em hay em
tìm đến tôi?/ tôi nào hay biết/ thơ và em và tôi/ và tất cả/ ngẫu hứng tự do đất
trời/ chênh vênh giấc mơ giữa sự sống và cái chết. Sứ mệnh của thơ là tiếng
thét gào tự nội tâm phẫn uất, quyết chiến không khoan nhượng, tạo nên những
“cơn địa chấn chung thân”, những “cơn bão tử hình” với cái xấu, cái ác, cái ma
mảnh: thơ gào thét trong tôi/ cơn địa chấn chung thân những trái tim
đen/ cơn bão tử hình những cái lưỡi điện tử.
Thơ là ngọn đèn thắp lên
ước mơ, khát vọng của con người, đặc biệt là những số phận khổ đau, bé mọn: thơ
thắp sáng tôi/ ngọn nến ước mơ cô bé nghèo tật nguyền thất học/ ngọn đuốc khát
khao ông lão mù đơn côi hành khất. Thơ phải biết đánh thức những giá trị
truyền thống tốt đẹp để khơi dậy nhân nghĩa trên đời: thơ đánh thức
tôi/ tiếng động chân cò lặn lội đêm mưa/ hạt giống ban mai nảy mầm mắt mẹ.
Thơ đồng hành cùng nhà thơ trên con tàu bất an có hộp đen lưu giữ những giấc mơ
chênh vênh trong tiềm thức, chênh vênh giữa cái thiện và cái ác, giữa thực và mộng,
giữa hiện hữu và hư vô, giữa tương lai và quá khứ, hòa bình và chiến tranh, văn
minh và hủy diệt: thơ đồng hành với tôi/ như hộp đen ký ức đa tình/ hộp
đen con tàu bất an/ lưu giữ những giấc mơ chênh vênh tiềm thức/ những giấc mơ
chênh vênh/ như con người vốn chênh vênh/ giữa thiên thần và ác quỉ/ thực và mộng/
hiện hữu và hư vô/…/ giữa tương lai và quá khứ/ hòa bình và chiến tranh/ văn
minh và hủy diệt (Hộp đen báo bão). Nhà thơ phải luôn luôn có ý thức tự
mình đổi mới, sáng tạo, âm thầm nhưng dữ dội, là “cơn hồng thủy im lặng” nhằm tẩy
xóa cho sạch những thói quen hài lòng cùng thành tựu của tư duy thơ “già nua”
trước đó:
cưỡi cơn hồng thuỷ lặng
im
tẩy xóa nếp nhăn tư duy
già nua
hằn sâu gương mặt rỗ nhàu
trái đất
rỗ nhàu đúc khuôn thần đồng
sáng tạo
Những lúc bay trên đỉnh
thăng hoa
(Văn bản dở dang).
Không chỉ thay đổi tư duy
thơ mà kể cả đối với khoái cảm thẩm mỹ thơ cũng phải cưỡi cơn hồng thủy mạnh mẽ
nhưng âm thầm nhằm đánh đắm những “kỹ năng dục vọng” được trang phục bằng những
mỹ từ mục ruỗng, dâng tràn lên những đợt sóng tín hiệu mới từ bụi vàng ký ức: Cơn
hồng thuỷ khoái cảm âm thầm nổi lên/ kỹ năng dục vọng trang phục mỹ từ mục ruỗng
bị đánh đắm/ từng đợt sóng tín hiệu bụi vàng ký ức dâng tràn.
Thơ ngày nay phải “đổi mới
toàn diện” bằng cách “bùng lên nhiều cơn hồng thủy”, trào dâng tột đỉnh những
tín hiệu khoái cảm mới; cuốn phăng đi những kho văn bản ấu trĩ, già nua, hư
danh, giả dối đã từng “khủng bố dòng chảy tự do”, “ám sát” ý tưởng mới, “đe dọa”
những tác phẩm có ý hướng hiện đại “rực hương thiếu nữ căng tràn” trên nền truyền
thống của những “cánh rừng nguyên sinh” đầy gỗ quý: Làm sao bùng lên
nhiều cơn hồng thuỷ/ dâng sóng tín hiệu đỉnh khoái/ cuốn phăng những kho văn bản
mộng mị ngủ muộn/ những kho văn bản ấu trĩ già cỗi/ những kho văn bản hư danh
giả dối/ khủng bố dòng chảy tự do ngôn từ/ ám sát khát khao chồi xanh ý tưởng/
đe doạ cánh rừng nguyên sinh rực hương thiếu nữ căng tràn văn bản nhựa sống
tương lai (Văn bản dở dang). Phan Hoàng cũng lưu ý, với thi ca, nghệ
thuật không có ai “mãi là số một trên thế gian này” cho dù đó là “những đỉnh
mây thăng hoa” hay “những vực sâu bão tố”, cho dù đó có thể là những “ánh hào
quang đám đông” hay “nỗi cô đơn lẻ bóng”:
có những đỉnh mây thăng
hoa
có những vực sâu bão tố
có ánh hào quang đám đông
có nỗi cô đơn lẻ bóng
không ai mãi mãi là số một
trên thế gian này
(Khi bạn bỏ ruộng mong gặp
thần đồng).
Quyết liệt đổi mới thơ
ca, nhưng Phan Hoàng cũng tỉnh táo cảnh tỉnh những kẻ nhân danh đổi mới, tạo
nên những “cơn bão ký tự mới” “nhốn nháo”, giả dối, “vô hồn” – “những ký tự thiếu
tư duy số phận”: Vật vờ như ngọn gió vô hình/ trong thế giới ảo/ lớp lớp
ký tự vô hồn/ nhà nhà nhốn nháo/ những ký tự thiếu tư duy số phận (Cơn
bão ký tự mới). Cách tân mãi là bản chất của thơ ca. Thơ ở thời đại nào cũng chỉ
là thơ, nhưng thơ không phải là những giá trị “nhất thành bất biến”. Thơ trong
thời đại hội nhập, cần đổi mới mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn để cơn bão ký tự mới
nổi mạnh dần lên, mở ra bạt ngàn tín hiệu: cơn bão nổi mạnh dần lên/ thế
giới ký tự mới mở ra/ mỗi hơi thở nồng nàn bạt ngàn tín hiệu/ Em cứ ngon giấc hồ
nghi giữa mùa hoa cúc/ cơn bão nối những ký tự nồng nàn cất tiếng thuỷ tinh (Cơn
bão ký tự mới). Chính vì vậy, với Phan Hoàng, thơ là một “hộp đen báo bão”:
hộp đen ký ức tiên tri
hộp đen ký ức đa tình
nơi ẩn náu con tàu lao
đao lận đận
nơi báo bão đại dương số
phận
mỗi dòng thơ âm ba dòng định
mệnh
(Hộp đen báo bão).
Cũng đúng Trung thu năm Rồng
cách đây 12 năm (Nhâm Thìn – 2012), khi Bão số 7 ập vào miền Trung quê anh,
Phan Hoàng đã viết: Trung thu năm rồng/ vào những rạng đông ầm ào mưa
gió/…/- Vì sao trung thu năm nay tiếng chuông nghe khác lạ/ Có phải tiền nhân
lo cơn bão số 7 gieo tai hoạ duyên hải miền Trung? (Cơn bão thiên
nhiên không lo bằng cơn bão lòng người). Và năm nay (Giáp Thìn – 2024), đúng
vòng quay chu kỳ 12 con giáp, bão số 3 lại ập vào miền Bắc nước ta gây nên bao
tang thương, thảm khốc. Đọc thơ Phan Hoàng trong những ngày này, ta tưởng chừng
như cuồng phong, bão lũ vẫn đang còn “lại Nồm” sau bão làm tái tê tấc lòng của
những người con Việt.
Quảng Ngãi, 26/2/2024
Mai Bá Ấn
Nguồn: Tạp chí Nhà văn và Cuộc sống xuân 2025
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét