Thơ 1-2-3 cơ duyên và sự đam mê
Thơ 1-2-3 là thể thơ hiện đại, ngắn gọn nhưng giàu cảm xúc, gồm 3 đoạn với tổng cộng 6 câu. Mỗi bài thơ là một chỉnh thể độc lập, có cấu trúc chặt chẽ. Đoạn 1 chỉ có 1 câu, tối đa 11 chữ, đồng thời là tên bài thơ, giúp tránh trùng lặp với tên các bài khác. Đoạn 2 gồm 2 câu, mỗi câu không quá 12 chữ, diễn đạt ý mở rộng. Đoạn 3 có 3 câu, thể hiện sự phát triển ý thơ hoặc kết luận. Sự cô đọng và súc tích của thể thơ này giúp truyền tải ý nghĩa sâu sắc một cách tinh tế. Xin giới thiệu đến bạn đọc bài viết “Thơ 1-2-3 cơ duyên và sự đam mê” của nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu Đoàn Hữu Nam đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Lào Cai Xuân Ất Tỵ 2025.
Trong cuộc Tọa đàm
“Thơ 1-2-3 trong không gian văn học hiện đại” do Hội Nhà văn Cần Thơ
phối hợp Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn, Trường Đại học Cần Thơ
tổ chức, sau khi tôi phát biểu xong có người đến phỏng vấn tôi về
cơ duyên đến với thơ 1-2-3.
Tôi có phần bối rối
bởi trước mặt tôi là nhà thơ Phan Hoàng – Ủy viên Ban Chấp hành Hội
Nhà văn Việt Nam, Giám đốc – Chủ biên hai trang điện tử
vanhocsaigon.com và vanvn.vn của Hội Nhà văn Việt Nam, đồng thời là
người khởi xướng ra thể thơ 1-2-3 đầy mới mẻ; nhà thơ, luật sư
Trần Thanh Dũng, tác giả tập “Những ký tự xê dịch”, một trong những tập
thơ 1-2-3 đầu tiên của đất nước, do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm
2022, vừa trình bày tham luận: “1-2-3 thể thơ mới, cánh đồng mới khai
phá thêm nhiều hứa hẹn mới!”; Tiến sĩ Nguyễn Minh Ca, người vừa có
tham luận công phu: “Thơ 1-2-3 trong không gian văn học hiện đại”; nhà
nghiên cứu lão thành Lê Xuân với tham luận thu hút độc giả: “Người
khai sinh và thử nghiệm thể thơ mới 1-2-3”…, và mấy trăm cử tọa là
các thầy cô và các em sinh viên yêu văn chương.
Trong không khí văn
chương sôi động, đam mê và đầy bất ngờ ấy tôi chỉ dám trả lời
chung chung, song khi trở về, ngẫm lại về cơ duyên đến với thể thơ
RẤT THUẦN VIỆT này tôi thấy thích thú, từ sự tình cờ ngẫu nhiên
và đam mê văn chương đã cho tôi phần nào bắt kịp với trào lưu
thơ mới một cách ý thức.
Xin được giãi bày con
đường đến với thơ 1-2-3 của tôi.
Đã từ lâu, nhất là
từ khi nghỉ hưu tôi có thói quen mỗi ngày dành ra hai giờ để đọc,
hai giờ để viết, dĩ nhiên là đọc văn đọc thơ là chính. Trong một
lần vào trang vanhocsaigon.com tôi thấy một thể thơ hoàn toàn mới so
với thơ Việt hiện đại, đó là những chùm thơ ngắn gọn, dễ làm, dễ
phổ cập song lại ẩn chứa tiềm tàng sự sáng tạo, tuân thủ quy tắc
của thơ cổ: ý tại ngôn ngoại. Hơn thế nữa, trang thơ luôn khởi
đầu bằng sự hướng dẫn công thức làm thể thơ này, như cầm tay chỉ
việc, một việc làm tối kỵ với người sáng tác mà vẫn được các
tác giả hào hứng chấp nhận.
Là một người luôn
trăn trở, khát vọng và hào hứng với sự đổi mới trong văn chương,
thể thơ mới này ngay lập tức thu hút tôi. Thu hút đầu tiên là theo
nguyên tắc của người khai mở thể thơ đặt ra mỗi bài thơ chỉ có 6
câu, chia làm ba đoạn mà đã hoàn chỉnh một cảm nhận, một sự giải
bày hoặc một câu chuyện; nguyên tắc này tưởng như sẽ bó khuôn,
ép vần, ép ý song tìm hiểu kỹ mới thấy nó rất tự do sáng tạo,
tránh được cả chuyện ôm đồm nội dung, ôm đồm chữ nghĩa.
Thu hút thứ hai là
công thức, kết cấu bắt buộc của thể thơ: Đoạn 1 chỉ có 1 câu tối
đa 11 chữ, đồng thời nó cũng là tên của bài thơ. Đây là việc khó,
bởi tác giả buộc phải tìm ra tít đề và cũng là đoạn 1 của bài
thơ phải giới thiệu được nội dung bài thơ ngay từ ban đầu, khiến
cho tác giả phải tập trung đào sâu vào những điều cần thổ lộ, tạo
ra ấn tượng cho người đọc có cùng chung tâm trạng, tránh được sự
trùng lặp với những bài thơ có cùng chung chủ đề, cùng liên quan
đến nội dung. Đoạn hai chỉ có hai câu, mỗi câu tối đa 12 chữ song
phải nói rõ nội dung cần chuyển tải, dẫn dắt, khơi mở, để đoạn ba
gồm 3 câu, mỗi câu tối đa 13 chữ có được cái kết, tinh lọc, bất
ngờ, làm thành một bài thơ đa nghĩa, ấn tượng.
Thu hút thứ ba là thể
thơ này được nhiều tác giả và người yêu thơ hưởng ứng, cổ vũ.
Đồng thời, Ban Biên tập Văn Học Sài Gòn liên tục sơ kết, tọa đàm, động
viên, mổ xẻ, tìm ra cái hay, cái không hay để từng bước, từng
bước đưa thơ 1-2-3 vào đời sống thơ ca.
Và tôi đã thử làm thơ 1-2-3.
Khi chùm thơ thứ nhất
của tôi đăng trên trang vanhocsaigon. com lập tức nhận được phản
hồi, phân tích của nhà nghiên cứu văn học Khang Quốc Ngọc cũng đăng
trên vanhocsaigon.com. Xin được giới thiệu bài viết đó:
“Anh đến tìm em ngày mưa dầm gió bấc
Gặp em đang cố xóa
dấu chân từng nhẵn cổng nhẵn hè
Xóa tiếng từ quy khắc khoải…
Lòng anh là khúc củi
tươi
Em lạnh lùng ném vào
bếp lửa
Khúc củi không đau sao
mắt em cay.
Lời bình:
Sự thủy chung và tấm
lòng vị tha cao vời từ nhân vật “anh” nghe sao là lạ mà thấm thía.
Mưa dầm gió bấc có là gì khi lòng anh đã hướng về em “anh đến tìm
em ngày mưa dầm gió bấc”. Mọi sự khó khăn cản trở đến từ thiên
nhiên anh đã đạp bằng, nhưng thật trớ trêu “gặp em đang cố
xóa dấu chân từng nhẵn cổng nhẵn hè/ xóa tiếng từ quy khắc
khoải…”. Điều đó chứng tỏ nhân vật “em” đang cố tình lảng
tránh nhân vật “anh”? Dấu chân “từng nhẵn cổng nhẵn hè” thì có thể
xóa được chứ “tiếng chim từ quy khắc khoải” thì làm sao “em” có thể
xóa được hỡi “em”? Lời thơ mang dáng vẻ chất vấn và ẩn chứa sắc
màu đau khổ. Là bởi, “tiếng từ quy khắc khoải” đã như là tiếng
lòng “anh”, nó ngấm vào tâm can mất rồi, nó dẫn “anh” đến với “em”,
bất kể trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt như nào! “Yêu
nhau mấy núi cũng trèo/ Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua” (Ca
dao) nữa là “mưa dầm gió bấc”? Tại sao “em” lại cố tình xóa đi
những ngày tháng êm đềm, tiếng lòng chúng ta đã theo nhau? Trước
đây đã khắc khoải giờ thì càng thêm khắc khoải. Ý thơ chông chênh
nhưng không hề để lộ sự đổ vỡ, suy sụp dẫu đang sùm sụp những đau
buồn. Do đó, ý thơ vẫn lanh lảnh cất lên lời tâm tình “lòng anh là
khúc củi tươi” sao “em lạnh lùng ném vào bếp lửa”? Tự “em” đang cố
tình quên hay “em” đang có một uẩn khúc chi đó khó nói ra? Câu cuối
vỡ òa mọi nhẽ “khúc củi không đau sao mắt em cay?” Cuối
cùng “mắt em cay” là do đâu, do “khúc củi tươi” tạo khói hay do tự
trong lòng “em” òa khóc? Cái khéo léo câu chữ là nằm ở chỗ này.
Người con trai đã chấp nhận tất cả trên tinh thần vị tha và tôn trọng. Một sự chấp nhận có phần thiệt thòi “lòng anh là khúc củi tươi”. Củi tươi là củi vừa bị đốn hạ, chưa có giá trị nấu nướng tạo lửa. Bởi thế, nhân vật “anh” cảm thán như vậy khi đã lờ mờ đoán ra tất cả chăng? Một khi “em” đã cố tình xóa đi “dấu chân từng nhẵn cổng nhẵn hè” (là dấu tích cho sự kiên nhẫn đeo đuổi “em”), rồi “em” đang tâm muốn xóa cả “tiếng từ quy khắc khoải” thì còn gì để mà mong ước nữa? Nên hình ảnh “lòng anh là khúc củi tươi” buông ra lúc ấy như một tiếng thở dài đầy ngậm ngùi chua chát. Nó như là tiếng nói chấp nhận sự thật trong đau khổ, một sự đau khổ đang được kìm nén đến vô cùng. Nhưng, lại vẫn nhưng, trong khi trước đó “em lạnh lùng ném (khúc củi tươi) vào bếp lửa” mà “khúc củi không đau sao mắt em cay” là sao vậy hả “em”? Trong vùi dập, tình người trỗi dậy hay em đang phải làm theo một điều gì đó bên ngoài tâm can mình? Một bài thơ như cố xổ tung ra những mâu thuẫn chằng chéo trong mối quan hệ luyến ái nam nữ rất thú vị. Đọc lên có vị cay chua và sự nhùng nhằng chất vấn âu cũng là muốn để cho tâm can và cái đẹp nhân văn hiển lộ. Cho nên có thể nói sự chất vấn ấy còn ẩn chứa cả những hy vọng. Hy vọng chắp nối khi bừng ngộ. Lời thơ gợi tả, ý thơ chứa đựng những mâu thuẫn dồn ứ nhưng vẫn chấp chới hy vọng để chia sẻ và thấu hiểu. Quý thay!…”\
Tôi đến với thơ 1-2-3
từ đó. Sau này khi gặp nhà thơ Phan Hoàng, được biết anh khởi
nguyên thể thơ này cũng từ sự đam mê và sự tình cờ. Vốn là một
thi sĩ đau đáu với tìm tòi, sáng tạo, mùa năm 2018, sau chuyến tham
quan nước Nga vĩ đại và đất nước Qatar bên vịnh Ba Tư, nhà thơ đã
nảy sinh ra thể thơ độc đáo “không giống đâu” này và liền nhận
được sự ủng hộ cộng tác của rất nhiều tác giả và người yêu thơ
trên mọi miền của đất nước. Cho đến nay theo thống kê của Tiến sĩ
Nguyễn Minh Ca – Trường Đại học Tây Đô ở Cần Thơ, thể thơ 1-2-3 đã
có gần 1.000 người sáng tác, đang thu hút nhiều cây viết chuyên nghiệp
và nghiệp dư. Thơ 1-2-3 cũng đã được dịch ra gần 20 thứ tiếng và
đăng tải trên các tạp chí văn học nước ngoài, được đề cập tới
trong nhiều cuộc hội thảo văn học quốc tế tổ chức trong nước lẫn
ngoài nước.
Và nữa, tôi được
biết, theo nhà nghiên cứu văn học, nhà thơ Bình Địa Mộc: “Ở nước
ta mãi đến năm 1932 mới xuất hiện bài “Tình già” của Phan Khôi,
khởi nguồn của phong trào Thơ mới gây nhiều tranh cãi trong giới thi
nhân. Bởi sự giao thoa giữa tác giả – tác phẩm – bạn đọc không chung
đường, không thống nhất ý kiến khiến độc giả hoang mang, lo lắng.
Khiến các nhà thơ hoài nghi cái mới, họ liên tục giằng co giữa thơ
mới – thơ cũ. Thơ mới tạo cảm giác thích thú về sự trẻ trung, hấp
dẫn. Góc độ nào đó nó đã kích thích trí tò mò muốn khám phá,
trải nghiệm ngay tức khắc của người cầm bút lẫn công chúng thưởng
thức… Trong bối cảnh các dòng thơ cũ như đường luật, tứ tuyệt,
ngũ ngôn, lục bát, song thất lục bát ngày càng già nua tuổi tác đã
vô tình thu hẹp biên độ sáng tạo do thành trì niêm luật, vần vận,
câu cú quá ư chặt chẽ từ ngàn xưa không dễ gì phá vỡ. Tám mươi
sáu năm sau (1932 – 2018) kể từ ngày bài thơ “Tình già” của Phan
Khôi chào đời, thi đàn Việt Nam may mắn xuất hiện một thể loại thơ
hoàn toàn mới, có tên gọi bằng số khá ấn tượng: Thơ 1-2- 3, với
sức cộng hưởng, lan tỏa mạnh mẽ đáng kinh ngạc… Cái mới có thể hay
hoặc dở, có thể đúng hoặc sai song nó hợp lý và tồn tại như thế
nào xin phép nhường lời cho vị thần thời gian thẩm định. Tuy nhiên
trong hoàn cảnh đất nước đang vươn mình tiến vào kỷ nguyên mới, hy
vọng thể thơ 1-2-3 sẽ đồng hành cũng bạn đọc”.
Có lẽ tôi không còn gì để nói thêm nữa…
16/2/2025
Đoàn Hữu Nam
Nguồn: Tạp chí Văn Nghệ Lào Cai
Theo https://vanhocsaigon.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét