Kỷ niệm vần thơ đầu đời của tôi
Còn nhớ, năm tôi học lớp 3 trường làng đã được ông nội tôi
chỉ bày làm thơ, khó nhất là niêm luật vần điệu trong thơ Đường. Cũng năm ấy, tôi
11 tuổi đã thấy quyến luyến (chắc chưa phải là cảm xúc của tình yêu!) một cô
gái đẹp cùng xóm quê có khuôn mặt như vầng trăng tròn treo trên đầu ngọn tre
la ngà. Tôi đã e ấp viết những con chữ vụng dại cất giấu trong vở tập học
trò. Ngày ấy học trò làng quê nghèo, bìa vở được bao bọc bởi giấy bao xi măng
dày và cứng xếp gấp lại kỹ lưỡng lắm. Ấy vậy mà, thằng bạn học ngồi sát
bên, trong giờ ra chơi nó ngồi lại trong lớp, lục mò lung tung, nó thấy tôi viết
thư cho con gái! Trời ạ! Nó lẳng lặng mang lên nộp cho thầy! Thế là, khi hết
giờ ra chơi, vào lớp là thầy giáo kêu tôi lên bàn thầy, liền véo tai tôi và la
rầy oang oang trước cả lớp "Mới học lớp 3 mà đã biết hiện yêu rồi! Học
không lo hoc mà viết thư tình thư tiết!". Rồi thầy bảo các bạn nữ sinh của
2 bàn đối diện bàn thầy giáo hãy dẹp đi chỗ khác rồi bắt tôi nằm úp mặt trên
bàn trên cùng và lấy roi quất! Tôi đau quá đâu còn nghe thầy la mắng thầy căn
dặn gì nữa! Sau trận đòn nhục nhã quá xấu hổ ấy,tôi đã trốn đi, bỏ thầy bỏ bạn.
Cũng may mắn cho tôi, lúc ấy một ngôi trường mới xây xong ở thôn trên của
làng đã bắt đầu tiếp nhận học sinh và tôi đã xin học được nơi ngôi trường mớí
ấy. Dẫu đi bộ đến trướng xa ngái tuốt trên đường cái quan, nhưng tôi không còn
bị các bạn học lớp cũ trêu chọc và tôi còn khoái hơn nữa là được nhảy lớp, học
lớp 4, trên chúng nó một lớp! Ông bạn đã ngồi mò lục lạo mang cái thư nộp cho
thầy, để tôi bị một trận đòn nhớ đời đó,sau nầy lại là bạn tri âm tri kỷ của
tôi, đã từng chọc tức tôi nhiều phen, khích tôi quyết chí học hành mới có tú
tài, cử nhân sau này.

Người bạn lạ lùng trong đời tôi ấy, sau này học ĐH Khoa học Sài Gòn, về dạy học
ở Vĩnh Long, sau 1975 bạn làm hiệu trưởng một trường trung học ở huyện Vũng
Liêm cho đến ngày nghỉ hưu của một nhà giáo ưu tú!
Cảm ơn đời! Cảm ơn thằng bạn như định mệnh trong đời tôi là Trần Xuân Tứ hiện
đang sống an lạc hạnh phúc êm đềm cùng vợ con bên dòng sông Mang thít, Vĩnh
Long!
Những dòng thơ đầu đời ấy của tôi, kỷ niệm Trần Xuân Tứ còn
lưu giữ như sau:
GIẾNG TRĂNG
(ĐẸP XƯA)
Năm học lớp 3 trường làng, được ông nội tôi chỉ bày làm thơ
niêm luật thất ngôn bát cú, thất ngôn tứ tuyệt, ngũ ngôn bát cú, ngũ ngôn tứ tuyệt
Đường thi và tôi đã tập tễnh làm thơ... Đương lúc lòng tôi rưng rưng thương
cô gái láng giềng thường gánh nước giếng Chùa ở xóm quê tôi, tôi đã viết mấy
câu thơ mà niêm dấu kỹ nào có dám đưa ai!.
Giếng trăng múc ánh vàng
Ngõ trúc gánh tình tang
Thiếu nữ gieo tiếng ngọc
Thôn vắng động tình quân!.
|
Trần
Thoại Nguyên
Theo http://vanchuongviet.org/
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét